Bên này ngọt ngào lại ấm áp, nhưng bên nhà họ Cố lại gà bay chó sủa.
Ngô Thúy Hoa vốn dĩ cho rằng Cố Kim Bảo giả vờ, nhưng nhìn thấy Cố Kim Bảo đã duy trì trạng thái này gần nửa tiếng, đau đến gương mặt cũng vặn vẹo, nước mũi chảy khắp mắt, con trai bà ta nên bà ta hiểu rõ, Cố Kim Bảo thật sự không có diễn xuất như vậy, vì thế Ngô Thúy Hoa nóng nảy: “Cố Đại Sơn, mau ra đây, Kim Bảo thật sự có chuyện rồi!”
“Con hư tại mẹ, ba đừng có hồ nháo theo nó.” Giọng nói Cố Đại Sơn mang theo tức giận từ trong phòng truyền ra, hoàn toàn không có ý đi ra.
“Cố Đại Sơn, lần này không có lừa ông, Kim Bảo cũng không phải là giả vờ, ông mau ra đây.” Nói đến cuối cùng lời bà ta nói còn mang theo tiếng khóc, đối với Cố Kim Bảo, quả thật là mẹ hiền.
Cố Đại Sơn bán tín bán nghi đi ra, nhìn thấy bộ dáng của Cố Kim Bảo, nghi ngờ trong lòng ông ta có hơi dao động, nhìn Cố Kim Bảo không xác định mà hỏi: “Con lần này thật sự không phải là giả vờ?”
“Thật.....không......phải.” Lời hắn ta nói ra nói đến hơi thở mong manh.
Suy cho cùng vẫn là tình thương con chiếm thượng phong, Cố Đại Sơn vội vàng nói với Ngô Thúy Hoa: “Có lẽ là y thuật của Trần đại phu không được, không nhìn ra được cái gì, chúng ta vẫn là mang theo Kim Bảo đến bệnh viện huyện thành khám xem, tôi đến nhà đại đội trưởng mượn máy kéo, bà đi lấy ít tiền, lất nhiều một chút!”
Ngô Thúy Hoa gật đầu: “Được, ông mau đi đi.”
Lúc Cố Đại Sơn đến, một nhà Lâm Quốc Đống đang ngồi trong sân, mắt thỉnh thoảng còn nhìn vào trong bếp, đám tiểu hài tử càng là thèm thuồng đứng ở cửa bếp, hôm nay có thịt ăn!
Lâm Quốc Đống nghe thấy nguyên nhân Cố Đại Sơn đến đây, nghĩ tới lời thím Miêu vừa nói khi nãy, nhíu mày.
Trái tim Cố Đại Sơn lập tức nhấc lên, đại đội trưởng và cái tên Cố Thịnh bạch nhãn lang kia có quan hệ tốt, sẽ không có ý làm khó ông ta chứ?
Lâm Quốc Đống vừa nhìn đã biết ông ta nghĩ gì, trong lòng cười nhạo, ông cũng không muốn cho Cố Đại Sơn đưa người đến huyện thành, mặc dù càng nhiều là không muốn bọn họ gây phiền phức cho Yến Trường An, nhưng cũng không hy vọng bọn họ đi tiêu tiền uổng phí, rõ ràng đại phu trong thôn cũng không lừa được, bọn họ nơi nào có tự tin mà có thể lừa gạt được bác sĩ huyện thành, có điều nếu như Cố Đại Sơn không nghe khuyên bảo, vẫn là bộ dáng ông không đồng ý sẽ là công báo tư thù, ông cũng lười làm chuyện tốn công vô ích.
“Tôi để cho Ái Đảng đưa mấy người đi, nhưng tiền dầu phí đi về các người phải tự trả tiền, đây là quy định của thôn.”
Cố Đại Sơn thật không ngờ Lâm Quốc Đông sẽ đồng ý, chỉ sợ ông đổi ý, vội vàng gật đầu: “Tôi trả tôi trả.”
Lâm Quốc Đống: “Vậy ông trước tiên đỡ Cố Kim Bảo đi, 10 phút sau đứng ở cửa thôn đợi.”
Sau khi Cố Đại Sơn rời đi, Lâm Quốc Đống dặn dò Lâm Ái Đảng: “Ba vừa nãy trên đường về có gặp được Miêu Thẩm Nhi, bà ấy nói Cố Kim Bảo cố ý giả vờ bị thương muốn ăn vạ Trường An, kết quả đầu gối đến một vết bầm cũng không có, bị Trần đại phu vạch trần, bây giờ bọn họ lại muốn đến bệnh viện huyện thành, hẳn là còn chưa chết tâm.”
“Con đưa bọn họ đến bệnh biện huyện, một đường đi đừng để Cố Kim Bảo rời khỏi tầm mắt con, ba sợ bọn họ giở trò, ở bệnh viện huyện, nghe rõ lời bác sĩ nói như thế nào, tốt nhất là để bác sĩ viết báo cáo chuẩn đoán đầu gối Cố Kim Bảo không có tổn hại gì, nhớ kỹ phải để cho bác sĩ bệnh viện huyện đóng dấu, còn có bọn họ tiêu bao nhiêu tiền cũng nhớ ghi rõ lại, hóa đơn cất kỹ, đề phòng vạn nhất.”
Bởi vì làm lỡ chuyện ăn thịt, Lâm Ái Đảnh vốn dĩ còn có chút không muốn, nhưng vừa nghe thấy chuyện liên quan đến Yến Trường An, thần sắc nghiêm túc, Yến Trường An dạy anh ta không ít kiến thức về máy móc, anh ta là kính trọng Yến Trường An như sư phó.
Anh ta trịnh trọng gật đầu nói: “Con biết rồi, cha.” Trong lòng lại càng thêm chán ghét người một nhà Cố Đại Sơn vì muốn ăn vạ Yến Trường An mà làm chậm trễ anh ta ăn thịt.
Từ thôn đi tới huyện thành, Lâm Ái Quốc dựa theo lời cha anh ta dặn dò, toàn bộ quá trình không để Cố Kim Bảo rời khỏi tầm mắt của anh ta, nhưng trên đường cho dù Cố Kim Bảo có biểu hiện khó chịu bao nhiêu, anh ta cũng không hề có ý giúp đỡ, nếu không phải lo lắng Yến Trường An gặp phiền phức, anh ta còn muốn đánh Cố Kim Bảo một trận.
Không thể không nói, Cố Kim Bảo giả vờ còn rất giống thật, nếu như không có cha anh ta nói chân tướng với anh ta trước, anh ta chỉ sợ là cũng tin rồi.
Sau khi bác sĩ huyện thành kiểm tra xong, cho ra kết luận cũng giống hệt như Trần đại phu, nhưng Cố Kim Bảo vẫn luôn nói đầu gối hắn ta đau như bị kim châm vậy, bác sĩ không còn cách nào khác, chỉ có thể lại cho hắn ta đi xét nghiệm máu chụp phim, tốn mấy chục đồng, báo cáo đưa ra vẫn thể hiện rõ ràng không hề có tổn hại gì.
Lâm Ái Đảng nhìn hắn ta giả vờ một đường tới đây, hiện giờ vẫn còn không chết tâm mà muốn nháo loạn, cuối cùng cũng không nhịn được.
Anh ta một cước nhằm về phía đầu gối Cố Kim bảo, động tác nhìn dường như thì rất nhanh, lại cho Cố Kim Bảo đủ thời gian để phản ứng lại, quả nhiên đúng như anh ta dự liệu, Cố Kim Bảo động tác nhanh nhẹn mà né tránh.
Cố Kim Bảo lại một lần nữa phát hiện đầu gối của mình không còn đau nữ, nhưng hắn lần này một chút cũng không vui vẻ nổi, ngược lại còn cảm thấy dựng tóc gáy, lần lần hai lần đều như vậy, cũng tà môn quá rồi, hắn ta có phải là bị thứ không sạch sẽ gì bám vào không?
Trong mắt hắn ta hiện lên sợ hãi, bất an nhìn trái nhìn phải, thần sắc ánh mắt dao động này của hắn ở trong mắt người khác chính là chột dạ.
Lâm Ái Đảng: “Bác sĩ ngài cũng nhìn thấy rồi, cậu ta rõ ràng là giả vờ, mục đích của cậu ta là muốn an vạ một thanh niên tri thức trong thôn chúng tôi, ngài xem có thể viết một báo cáo chuẩn đoán không, chứng mình đầu gối cậu ta không có tổn hại gì, tránh cho sau này cậu ta lại không thừa nhận, ăn vạ thanh niên tri thức người ta.”
Bị người ta xem là đồng ngốc mà lừa gạt, bác sĩ vốn dĩ không có hảo cảm gì với Cố Kim Bảo, mà Lâm Ái Đảng yêu cầu nội dung báo cáo chuẩn bệnh cũng là sự thật, vì thế bác sĩ rất sảng khoái mà đồng ý.
Lâm Ái Đảng lấy được báo cáo chuẩn đoán có đóng dấu của bác sĩ huyện thành, cẩn thận đọc kỹ rồi cất đi, cũng không nhìn người thì âm trầm người thì thần sắc sợ hãi nói: “Đi thôi.” Nói xong đi thẳng ra khỏi bệnh viện.
Người đi theo Lâm Ái Đảng đến chỗ để máy kéo, Cố Đại Sơn một đường đen mặt, nghĩ tới vừa nãy ánh mắt bác sĩ nhìn ông ta như nhìn rác rưởi, nghĩ tới tiểu bối như Lâm Ái Đảnh chế nhạo ông ta, nghĩ tới mấy mấy chục đồng uổng công tiêu phí, mà mấy chục đồng đó, còn là ông ta thức khuya dậy sớm trồng trọt, quanh năm suốt tháng cũng chỉ được mấy chục đồng như vậy, cứ vậy mà bị tên bại gia tử này tiêu sạch.
Ông ta càng nghĩ càng tức giận, đưa tay lên cho Cố Kim Bảo một bạt tai, ông ta hàng năm làm việc nông, lực tay không nhẹ, một cái tát này vang lên, trên mặt Cố Kim Bảo lập tức sưng lên, trên mặt cũng hiện rõ dấu bàn tay.
Ngô Thúy Hoa vốn dĩ cũng tức giận, bà ta giận con trai trước đó vẫn luôn giả vờ cực tốt, đến bà ta là mẹ ruột cũng bị lừa, sao mà Lâm Ái Đảng lúc đá một cước lại không thể nhịn được? Cùng lắm thì để bị đá một cái, haiizzz, hiện giờ lại thất bại trong gang tấc, còn mất trắng mấy chục đồng.
Bà ta đang tức giận, lại nhìn thấy con trai bảo bối bị đánh, bà ta lập tức nổi giận: “Cố Đại Sơn, ông dám đánh con trai tôi!” Nói xong móng vuốt cũng vươn tới, trên mặt Cố Đại Sơn xuất hiện vài vệt máu, bà ta bình thường không ít lần đánh nhau với phụ nữ trong thôn, vì để tiện cho đánh nhau, bà ta cố ý cắt móng tay nhọn, Cố Đại Sơn trước đó nhìn thấy cũng không ngăn cản, trong lòng nghĩ dù sao không phải là vợ mình chịu thiệt, hiện giờ lại tự nhận hậu quả.
Cố Đại Sơn bị bà ta cào như vậy cơn tức cũng xông lên, nghĩ cũng không nghĩ mà giơ nắm đấm nện lên mặt bà ta.
Ngô Thúy Hoa bụm mặt, không dám tin nhìn Cố Đại Sơn: “Cố Đại Sơn, ông thế mà dám đánh tôi!” Bà ta và Cố Đại Sơn kết hôn nhiều năm, không nói là tình cảm tốt bao nhiêu, nhưng Cố Đại Sơn thật sự chưa từng động tay đánh bà ta, đây là chuyện mà bà ta vẫn lấy làm tự hào, dù sao trong thôn có không ít hán tử đánh vợ, lại không ngờ đến hôm nay Cố Đại Sơn không chỉ đánh con trai bảo bối của bà ta, còn đánh cả bà ta.
“A! Cố Đại Sơn, hôm nay ông không xong với tôi!” Ngô Thúy Hoa bị một đấm của Cố Đại Sơn hoàn toàn kí©h thí©ɧ tới, mặc kệ tất cả mà đưa tay cào lên.