Cố Thịnh chỉ cảm thấy cậu bị mấy quả trứng gà làm khó, miệng khẽ tru lên (Yến Trường An thẹn quá hóa giận: Mới không có, đó là do môi sưng môi sưng môi sưng, chuyện quan trọng phải nói ba lần) dáng vẻ này vô cùng đáng yêu, hắn nhịn nhịn, cuối cùng vẫn là không nhịn được mà cúi người mổ nhẹ lên môi cậu một cái: “Đừng lo lắng, anh có thể làm bánh trứng gà, bánh cuộn trứng gà, hột trứng gà, làm đồ ăn vặt cho em, ở bên chỗ ở thanh niên tri thức, có quan hệ tốt với em, em có thể tặng đi một chút, anh mỗi ngày lại đưa cho chú Mục bọn họ vài quả, bọn họ tuổi lớn, cần phải bồi bổ dinh dưỡng, như vậy, thì rất nhanh sẽ hết thôi.”
Yến Trường An che miệng mình, tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Anh vừa nãy đã hứa với em rồi.” Cũng không phải cậu thật sự không cho Cố Thịnh hôn, chỉ là người này mà hôn thì sẽ không thôi được, cậu sợ ngày mai môi mình sẽ sưng thành lạp xưởng.
Cố Thịnh sờ mũi, xác thật là hắn đuối lý, nhưng ai bảo An bảo đáng yêu như vậy, làm cho hắn không thể nhịn được? Nhưng hắn biết lời này không thể nói, nếu không người trước mặt sẽ tạc mao, đến lúc dó muốn dỗ thì không dễ.
Hắn ngồi xổm xuống, dùng ánh mắt nghiêm túc mà nhìn cậu: “An bảo, anh sai rồi, em trừng phạt anh đi.” Thái độ nhận sai có thể nói là vô cùng thức thời.
Lỗ tai Yến Trường An run lên, vành tai trắng nõn cũng chậm rãi đỏ lên.
Cố Thịnh nhìn thấy vậy, ánh mắt chợt lóe, trong lòng lại sinh ra một suy đoán, hắn cúi người xuống tiếp sai lại bên tai Yến Trường An, cố tình hạ giọng, làm cho giọng nói càng thêm trầm thấp tràn ngập từ tính, tiếp tục dịu dàng nói: “An bảo? An bảo? An bảo?”
Hắn kinh ngạc mỗi lần hắn gọi như vậy, lỗ tai Yến Trường An lại đều mãn cảm mà run lên, càng thêm đỏ rực, hắn nói xong, tai của cậu đỏ như máu, thậm chí còn lan đến mặt, hai má cũng đỏ ửng.
Xấu hổ trong mắt Yến Trường An chợt lóe rồi biến mất, không được tự nhiên mà xoa xoa lỗ tai: “Được rồi, đừng gọi nữa, em tha thứ cho anh là được rồi, đừng gọi nữa.”
Đáy mắt Cố Thịnh tràn ngập ý cười, Trường An ngày thường làm gì cũng là bộ dáng thong dong bình tĩnh, hắn có thể nào cũng không ngờ tới Trường An lại vì xưng hô mà trở nên xấu hổ, mà bộ dáng rõ ràng là xấu hổ còn làm ra vẻ bình tĩnh của cậu thật sự là đáng yêu làm cho lòng người mềm nhũn.
Hắn rũ mắt che giấu đi ý cười trong mắt, lúc ngẩng mặt lên đã khôi phục lại bộ dáng nghiêm chỉnh, làm như không có chuyện gì mà hỏi: “An bảo hôm nay muốn ăn món gì?” Hắn sau này còn muốn nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu như vậy của Trường An, cho nên nhất định không thể để Trường An biết hắn đã phát hiện ra bí mật nhỏ của cậu.
Quả nhiên tai Yến Trường An lại run lên, nhưng cậu dường như tự cho là chính mình che giấu rất tốt, cố làm ra vẻ trấn định nói: “Tùy tiện, anh nấu em đều thích ăn.”
Trong mắt Cố Thịnh mang ý cười nói: “Được.” Sau đó đứng lên đi nấu cơm.
Xác nhận Cố Thịnh thật sự không phát hiện ra bí mật nhỏ của mình, Yến Trường An thở phào nhẹ nhõm.
Dư quang Cố Thịnh nhìn thấy động tác nhỏ này của cậu, trong mắt lướt qua ý cười, mới chỉ xác định quan hệ với Trường An nửa ngày, hắn đã cười còn nhiều hơn 24 năm trước cộng lại.
Yến Trường An vừa nhặt trứng gà, vừa hỏi: “Anh Cố, anh vừa nãy nhắc tới chú Mục là?”
Động tác Cố Thịnh khựng lại, nói “Chú Mục có thể nói là lão sư của anh, anh học y thuật cũng là theo chú ấy học, còn có chú Chu và chú Thẩm, tay nghề anh học nấu ăn là chú Chú dạy, chú Thẩm dạy anh học chữ học ngoại ngữ, bọn họ đều ở trong chuồng bò.”
Nói xong câu cuối hắn còn cẩn thận nhìn sắc mặt của Yến Trường An, ở niên đại lấy anh hùng làm luận bàn, thân phận chú Mục bọn họ quả thật là vô cùng nhạy cảm, nhưng hiện giờ Trường An là đối tương của hắn, mặc dù biết vì vấn đề giới tính bọn họ không thể quang minh chính đại mà kết hôn, trong lòng hắn lại đã xem yến Trường An là vợ của hắn, đối với vợ sao có thể giấu giếm bí mật? Hơn nữa tiềm thức của hắn cảm thấu Yến Trường An và những người khác không giống nhau, sẽ không dùng ánh mắt khác thường nhìn chú Mục bọn họ.
“Nếu như đã là lão sư của anh, vậy chúng ta tìm thời gian đi bái phỏng một chút.” Yến Trường An nói lời này vô cùng tự nhiên, phảng phất như cậu chỉ là đi bái phỏng trưởng bối bình thường, mà không phải là ‘xú lão cửu’ hay ‘nhà tư bản’ mà người niên đại này tránh còn không kịp.
Cố Thịnh mặc dù đoán được phản ứng của Yến Trường An sẽ không giống như người khác, lại không ngờ phản ứng của cậu bình thản như vậy, nhưng phản ứng bình thản như vậy làm cho Cố Thịnh rung động lại vui vẻ còn an tâm: “Em không ngại thân phận của bọn họ?”
“Bọn họ là trưởng bối mà anh nhận định, không phải sao?” Yến Trường An nói, chưa nói tới Yến Trường An biết lịch sử phát triển, cho dù không biết, cậu cũng không phải là người để ý đến những chuyện đó, đối với cậu mà nói, những người đó có thân phận gì không quan trọng, quan trọng bọn họ là trưởng bối mà Cố Thịnh nhận định, lấy chuyện của Cố Thịnh mà nói, chỉ cần người đối tốt với Cố Thịnh đều đáng được cậu tôn trọng.
Ánh mắt Cố Thịnh dịu dàng: “Vậy anh tìm thời gian dẫn em đến thăm bọn họ, chú Mục bọn họ vẫn luôn muốn gặp em!”
Yến Trường An nhíu mày: “Bọn họ biết em?”
“Ngọc Dung Cao trước đó em dùng là của chú Mục phối, bọn họ lúc đó đoán anh có người trong lòng, còn nói cho anh không ít chiêu.” Cố Thịnh nghĩ tới chuyện lúc đó, trong lòng cảm thán gừng càng già càng cay.
“Ồ~” Yến Trường An ngược lại có chút tò mò: “Bọn họ đều nói cho anh những chiêu tốt gì?”
Cố Thịnh sờ sờ mũi: “Giúp đỡ làm việc nhiều lên, không có chuyện gì thì tặng chút lễ vật nhỏ, muốn bắt được trái tim người thì phải bắt được dạ dày trước.”
Yến Trường An liếc Cố Thịnh một cái: “Những chiêu này anh một cái cũng không bỏ sót nhỉ, nói như vậy lúc đó anh đã có tâm tư với em?”
Cố Thịnh nghiêm túc mà nghĩ nghĩ, khóe miệng cong lên: “Có lẽ là càng sớm hơn, có điều lúc đó anh quá mức trì độn, còn cho rằng mình coi em là em trai.” Hiện giờ hết thảy trần ai lạc định, qua đầu lại nhìn, Cố Thịnh mới hoảng hốt phát hiện có lẽ bản thân hắn lần đầu tiên nhìn thấy Yến Trường An đã rung động rồi, vẫn may hắn tuy rằng có chút trì độn, nhưng hành động lại không hề chậm.
Nói đến trì đọn, Yến Trường An chỉ thấy mình hơn chứ không kém: “Nói như vậy, chúng ta còn phải cảm tạ hai con lợn rừng kia.”
Cố Thịnh tán đồng gật đầu: “Quả thật.”
Yến Trường An cười nói: “Vậy thì để tỏ lòng cảm ơn, anh phải lấy ra bản lĩnh để xử lý bọn nó.”
Khóe miệng Cố Thịnh cong lên: “Yến tâm, anh sẽ lấy ra bản lĩnh tốt nhất để cảm tạ bọn nó.”
Hai người nhìn nhau cười, trong mắt là tình cảm đong đầu, ánh nắng chiều tà chiếu vào nhà, chiếu lên người hai người làm cho bọn họ như nhuộm một tầng ánh vàng kim, giờ khắc này, thời gian trở nên phá lệ thong dong và dịu dàng.