Hai đôi môi dán vào nhau, độ ấm cực nóng trên môi Cố Thịnh làm Yến Trường An theo bản năng co rụt lại, nhưng đã bị cậu có ý xấu tránh thoát một lần, Cố Thịnh lần này đương nhiên cũng học được thông minh.
Một tay hắn đặt lên gáy Yến Trường An, hoàn toàn khóa chặt đường lui của cậu, sau đó đem môi mình chặt chẽ dán chặt lên môi Yến Trường An, nhưng do không có kinh nghiệm hôn môi, hắn chỉ có thể vụng về không ngừng ma sát môi mình với môi Yến Trường An.
Yến Trường An cũng là người không có kinh nghiệm, nhưng tốt xấu gì cũng là người xấu mấy trắm năm, kinh nghiệm trải qua thế giới cũng không ít, trong những thế giới cận kề sụp đổ, mọi người lúc nào cũng đối mặt với áp lực sinh tồn, ai cũng không biết mình có phải là khoảng khắc tiếp theo sẽ nghênh đón tử vong hay không, cho nên có rất nhiều người dùng tìиɧ ɖu͙© để giải phóng áp lực, trong hoàn cảnh như vậy, thứ như xuân cung đồ, mặc kệ là Yến Trường An có muốn hay không, là thật sự gặp không ít, cũng bị động hấp thu không ít kiến thức lý luận về phương diện này.
Nhưng cậu có tri thức phong phú cũng không tốt hơn Cố Thịnh là bao, khi hai đôi môi dán vào nhau, cậu chỉ cảm thấy đầu óc cậu phảng phất như có từng đợt pháo hoa nở rộ, nổ đến mức làm cho mắt cậu hoa lên, trong lòng cũng mê sau, làm đầu óc xưa nay là nhìn rồi sẽ không quên được lập tức không còn nhớ nổi một tri thức lý luận nào về phương diện này.
Cậu chỉ có thể ngẩng đầu, mặc cho Cố Thịnh vụng về làm loạn trên môi cậu.
Hai người bình thường vô cùng có bản lĩnh, làm chuyện gì cũng thành thạo, hôn môi lại giống như gà con mổ lẫn nhau, nhưng ho dù là vụng mề mổ lẫn nhau như vậy, hai người đặt mình trong đó như cũ là say mê thật sâu trong đó.
Thẳng đến khi trên môi truyền tới đau đớn, Yến Trường An mới từ trong say mê khôi phục một tia thanh tỉnh, cung cuối cùng nhớ tới tri thức lý luận mà cậu thiếu chút nữa mà quên mất, cậu máy móc mà mới lạ thực thi từng bước theo lý thuyết trong đầu.
Cố Thịnh lập tức giống như là tràn ngập du͙© vọиɠ cầu sinh mà get được tri thức mới, hai mắt sáng lên, bắt chước động tác của cậu, Cố Thịnh không hổ là học sinh thiên tài mà các lão sư tranh giành, đến chuyện hôn hôn cũng thể hiện thiên phú hơn người năng lực học tập cường hãn và học một biết mười, rất nhanh đã từ mới lạ thành thành thục.
Hai người không biết là hôn bao lâu, Yến Trường An chỉ cảm thấy môi mình như sưng lên, đầu lưỡi tê dại, cả người cùng mềm nhũn.
Thật sự không chịu nổi, tay cậu đặt trên người Cố Thịnh đẩy đẩy, Cố Thịnh lúc này mới lưu luyến không nỡ mà rời dừng lại, nhưng môi hắn vẫn như cũ dán lên môi Yến Trường An, như có như không mà vuốt ve, một bộ dáng chờ phát động như chuẩn bị có thể tiến công bất cứ lúc nào.
Cả người Yến Trường An mềm nhũn dựa lên người Cố Thịnh, môi khẽ hé ra thở dốc, trong lòng lại sinh ra một tia không phục, rõ ràng cậu và Cố Thịnh đều không có kinh nghiệm, nhưng ít nhất cậu có lý thuyết phong phú, dựa vào cái gì Cố Thịnh cái gì cũng không biết, mà cậu lại bị hôn đến đứng không vững? Nhất định là do cơ thể này quá yếu, hạn chế cậu phát huy.
Yến Trường An thừa nhận, khoảng thời gian này cậu trải qua quá mức nhàn nhã, cậu quả thật là có chút lơi lỏng, cậu quyết định sau này nhất định phải cần cù luyện thể thuật, lần sau cậu phải hôn cho Cố Thịnh mềm chân, trải khai hùng phong, từ trước đến nay chỉ muốn làm cá mặn như cậu hiếm khi sinh ra dục vòng chiến thắng.
Yến Trường An lại không biết bộ dáng lúc này của cậu không hề có liên quan đến hùng phong một chút nào, lúc này hai mắt cậu đầy hơi nước, đến đuôi mắt cũng đỏ ửng, hai má đỏ ửng, đôi môi đỏ thắm hơi sưng lên dính chút nước, giống như là cánh hoa hồng dính sương sớm, kiều diễm sướŧ áŧ, vô cùng mê người.
Mỗi lần cậu thở dốc, Cố Thịnh có thể ngửi được hơi thở ngọt ngào mê người giữa môi cậu, phảng phất như dụ hoặc hắn lại một lần nữa hôn lên.
Yến Trường An cảm thấy hắn lại ngo ngoe rục rịch, vội vàng nghiêng đầu tránh đi, nhẹ giọng quát: “Không được hôn nữa, đau!” Bởi vì hô hấp không đều, giọng cầu mềm mềm, nghe giống như là đang làm nũng, một tiếng ‘đau’ kia như hàm chứ ấm ức vô tận.
Cố Thịnh nào có chống đỡ được cậu làm nũng như vậy, vội vàng ôm lấy cậu dỗ: “Được, anh không hôn nữa, anh thổi thổi cho em.” Nói xong còn thật sư giống như dỗ tiểu hào tử mà thổi thổi.
Yến Trường An không thể tin được mà nghe giọng nói mình vừa nói ra, vốn dĩ hôn đến đứng không vững đã đủ mất mặt rồi, lúc này cậu cảm thấy bản thân mình quả thật là không còn mặt mũi gặp người, mặt cậu đỏ bừng, chôn đầu vào cổ Cố Thịnh, phảng phất như chỉ cần đem mình giấu đi, chuyện vừa nãy không hề xảy ra.
Cố Thịnh lại cho rằng là cậu bị đau, vô cùng lo lắng: “Rất đau sao? Để anh nhìn xem, Yến bảo ngoan!”
Yến Trường An bị hắn xem như là tiểu hài tử mà dỗ, có chút xấu hổ, lại có chút ngọt ngào, cậu bất chấp tất cả mà ngẩng đầu lên, tự mình an ủi, dù sao cũng chỉ có Cố Thịnh nhìn thấy cậu như vậy, mà Cố Thịnh hiện giờ cũng không người ngoài, mất mặt trước mặt hắn cũng không có gì.
Thấy cậu ngửa đầu, hai mắt nhắm nghiền, một bộ dáng mặc cho người hái, ánh mắt Cố Thịnh càng sâu thêm, hắn nâng mặt cậu lên, cật lực mà khống chế chính mình, mới không có hôn thêm lần nữa, nhìn đôi môi bị hắn hôn đến sưng đỏ, hắn ảo não mà đau lòng đồng thời cũng sinh ra đắc ý, đây là kiệt tác của hắn, thật đẹp.
Hắn khàn khàn giọng nói: “Lần sau anh sẽ chú ý, đều trách anh không có kinh nghiệm, sau này chúng ta hôn thêm mấy lần, hôn thêm vài lần là có kinh nghiệm rồi.”
Yến Trường An không ngờ nghĩ tới người lúc chiều hôn cậu còn cười ngốc, bây giờ lại còn trêu chọc lại cậu, nên nói là bản năng của đàn ông hay là Cố Thịnh có năng lực học tập cực mạnh.
Cậu mở mắt hung hắng trừng Cố Thịnh một cái: “Không có lần sau nữa!” Ít nhất là trước lúc cậu luyện xong thân thể, có thể hôn Cố Thịnh mềm trên, là không có lần sau.
Yến Trường An tự cho rằng ánh mắt mình rất hung hãn nhưng trong mắt Cố Thịnh lại vô cùng trêu chọc người, hắn tựa như phát tiết mà xoa xoa đầu cậu, sau đó lại nâng tay lên vuốt ve môi cậu, khàn giọng nói: “An bảo, đừng trêu chọc anh.” Còn về Yến Trường An nói không có lần sau, sao có thể được? Bọn họ còn có rất nhiều lần sau, lần sau nữa.
Yến Trường An đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Cố Thịnh, vội vàng thối lui từ trong ngực hắn ra, kéo giãn khoảng cách với hắn, cảnh giác nhìn hắn.
Cố Thịnh buồn cười lại tốt tính mà nhìn động tác phòng bị của cậu, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, anh đảm bảo hôm nay sẽ không hôn em nữa.” Ngày mai lại hôn.
Mặc dù có được đảm bảo của hắn, nhưng Yến Trường An vẫn không cảm thấy được an toàn, tròng mắt cậu xoay chuyển, khi nhìn thấy cái sọt ở dưới đất, hai mắt cậu sáng lên, vội vàng nói: “Em đói rồi!” Nên tìm cho người này chút chuyện để làm, phân tán sự chú ý của hắn một chút, nếu không còn bị nhìn như vậy nữa, ngày mai môi cậu chỉ sợ là không gặp được người khác.
Cố Thịnh vừa nhìn đã nhìn thấu tâm tư nhỏ của cậu, nhưng vấn là chịu thương chịu khó nói: “Anh đi nấu cơm ngay.”
Cố Thịnh xách cái sọt dưới đất đi vào bếp, đi được mấy bước lại không thấy Yến Trường An đi theo, lại quay lại nắm lấy tay cậu, nhìn thấy trong mắt cậu mấy phần đề phòng, hắn bắt đắc dĩ nói: “Cùng anh vào nhà bếp, giúp anh nấu cơm.” Giúp đỡ gì đó chỉ là mượn cớ, kỳ thật hắn chỉ là không muốn Yến Trường An rời khỏi tầm mắt của hắn, hắn trước đó không biết mình lại dính người như vậy.
Yến Trường An nghe vậy, nghĩ tới Cố Thịnh một mình ở trong bếp nấu cơm cũng rất vất vả, vì thế cũng không tránh né, thuận theo mà đi theo hắn vào bếp, hỏi: “Anh muốn em giúp anh làm cái gì?”
Cố Thịnh nhìn một vòng, thái thịt lợn quá mỡ, thái rau bị thương đến tay, bóc tỏi bị thương đến móng tay, cuối cùng nhìn trứng gà trong sọt, mở cái tủ bên cạnh, từ bên trong lấy ra mấy cái rổ: “Em giúp anh nhặt trứng gà vào sọt cho vào trong rổ đi.” Việc này đơn giản lại không dơ không mệt, hắn còn chu dáo cầm cho Yến Trương An một cái ghế nhỏ: “Em ngồi ở đây nhặt đi.”
Yến Trường An biết nghe lời mà ngồi lên ghế nhỏ: “Được.”
Nhìn 7, 800 quả trứng gà trong sọt, Yến Trường An mím môi hơi sưng của mình, có chút phát sầu, cậu khẽ nhíu mày, không nhịn được thở dài: “Nhiều trứng gà như vậy ăn sao cho hết?” Ngô Thúy Hoa nói cũng không sai, nhiều trứng gà như vậy bọn họ nhất thời cũng không ăn hết, sợ là phải để hỏng, như vậy thì tiếc lắm.