Chương 27: Thanh niên tri thức

“Yến tri thức! Yến tri thức!” Yến Trường An và Cố Thịnh kiêng số thịt còn lại cùng số trứng gà đổi được về nhà, vừa mới đi đến cửa nhà, đã nghe thấy có người đang gọi cậu, nghe tiếng nhìn qua, đã nhìn thấy thím Miêu thở hồng hộc chạy về phía cậu.

Bà chạy đến trước mặt Yến Trường Thanh, vừa thở hổn hển vừa nói: “Yến.....tri thức, tôi ....có chuyện......muốn nói với cậu.”

Yến Trường Thanh bất đắc dĩ nói: “Thím Miêu thím đừng vội, chúng ta vào nhà ống ly nước, hoàn hoãn lại rồi nói.”

“Được.” Cổ thím Miêu có hơi khàn, cũng không khách khí với bọn họ.

Cố Thịnh mở cửa để Yến Trường Thanh và thím Miêu đi vào, động tác nhanh nhẹn rót bát nước cho thím Miêu, còn bỏ đường trắng vào bát nước, đồng thời còn không quên rót cho Yến Trường An một ly nước, có điều không bỏ đường, Yến Trường An càng thích uống nước trắng hơn.

Thím Miêu ừng ực một hơi uống hết bát nước, vị ngọt làm cho bà chưa đã thèm mà chép chép miệng, sau đó cảm thán nói: “Tốt lắm, nơi này không tới không biết, còn xa thật, may mà tôi thông minh, không có đến chỗ ở thanh niên tri thức, mà trực tiếp đến nhà Cố Thịnh, tôi biết ở đây chắc chắn có thể tìm được Yến tri thức.”

Trên mặt Cố Thịnh không thể hiện cái gì, trong lòng lại mỹ tư tư: Thì ra người trong thôn đều biết Yến Trường An và hắn có mối quan hệ tốt nhất.

Trong lòng vui vẻ, cũng nhiệt tình với thím Miêu không ít: “Cháu lại rót cho thím bát nước.” Nói xong Cố Thịnh không đợi thím Miêu trả lời đã cầm bát đi rót nước, rất nhanh đã đặt xuống trước mặt bà.

Thím Miêu lại một lần nữa cầm bát lên uống, quả nhiên vẫn là ngọt, trong lòng vô cùng hưởng thụ, không nghĩ tới tiểu tử Cố Thịnh nhìn thì lạnh băng băng, còn rất biết làm người, có điều có chút tiêu xài phung phí, đường bỏ nhiều quá rồi, ngọt quá.

“Anh Cố, trước tiên đặt sọt xuống đi.” Yến Trường An bất đắc dĩ nhìn Cố Thịnh đi tới đi lui mà quên đặt sọt xống, đành phải lên tiếng nhắc nhở, đồ bên trong có nói thế nào cũng gần 50 cân, cũng không biết người này sao lại xem nhẹ được.

Cố Thịnh lúc này mới phát hiện mình thế mà không đặt sọt xuống, hắn nhìn thấy thím Miêu rõ ràng có chuyện tìm Yến Trường An, nhìn thấy bà chạy vội như vậy, nghĩ rằng hẳn là có chuyện quan trọng, hắn sợ trì hoãn, cho nên nhất thời quên mất, có điều mặc dù cảm thấy có hơi ngốc, nhưng được Trường An quan tâm, trong lòng Cố Thịnh càng vui vẻ.

Thím Miêu nói: “Ai nha, đứa trẻ này sao lại thành thật như vậy, đi vào bao lâu rồi mà chỉ lo rót nước cho thím, đến sọt sau lưng cũng không đặt xuống.”

Mặc dù là chuyện nhỏ, nhưng cũng có thể nhìn ra được tính cách Cố Thịnh không tồi, nghĩ tới Cố Thịnh đã 24 rồi còn chưa có đối tượng, hai mắt bà sáng lên: “Cố Thịnh, thím giới thiệu đối tượng có cậu nhé, thế nào?”

“Thím Miêu, thím không phải là đến tìm cháu có chuyện gấp sao?” Yến Trường An vội vàng ngắt lời bà, đây là đối tượng của cậu.

Trường An ghen rồi, trong lòng Cố Thịnh càng vui vẻ, khóe miệng hắn khẽ cong lên, không dấu vết mà buông một tay xuống, mượn có bàn che chắn, lén lút nắm lấy tay Yến Trường An.

Yến Trường An khựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn, đối điện với đôi mắt sáng rực như sao trời của hắn, trong lòng cậu mềm nhũn, không tránh di, mặc cho Cố Thịnh nắm tay cậu.

Cố Thịnh cảm nhận được sự dung túng của Trường An, khóe miệng càng cong lên cao hơn.

Thím Miêu không biết hai người lén lút nắm tay nhau dưới bàn, vỗ trán một cái nói: “Ai nha, xem đầu óc của tôi này, thiết chút nữa là quên mất, chính là vừa nữa.....” Bà kể chuyện xảy ra ở nhà Trần đại phu một lần, rồi tiếp tục nói: “Yến tri thức, Cố Kim Bảo và Ngô Thúy Hoa là người mặt dày, nói không chừng bọn họ sẽ nghĩ cách ăn vạ cậu, cậu tự mình phải cẩn thận một chút.”

Cố Thịnh nghe xong, ánh mắt lạnh xuống, ý cười trên khóe miệng cũng thu lại.

Rất nhiều người đều không nhớ được chuyện lúc 3, 4 tuổi, nhưng Cố Thịnh lại nhớ rất rõ ràng, cậu nhớ rõ, từ lúc hắn 3 tuổi, Ngô Thúy Hoa đã ép hắn làm việc nhà, không làm sẽ không có cơm ăn, không chỉ như vậy, còn để hắn chiếu cố Cố Kim Bảo chỉ lớn hơn hắn 7 tháng mà còn cao lớn cường tráng hơn hắn.

Khi đó hắn còn nhỏ người gầy gầy, căn bản không so được với Cố Kim Bảo cường tráng hơn hắn, huống hồ tiểu hài tử đi đường còn chưa vững, khó tránh khỏi va đập, nhưng Ngô Thúy Hoa mặc kệ, chỉ cần nhìn thấy trên người Cố Kim Bảo có vết bầm, cho dù chỉ là những vết thương không đau không ngứa, bà ta cũng sẽ đánh đập hắn một trận, mắng hắn lòng dạ ác độc cố ý hại người.

Cố Kim Bảo cũng học theo, tuổi còn nhỏ đã học cái ác độ của mẹ hắn ta, mỗi lần bị thương, đều đổ tội lên đầu hắn, vui sướиɠ khi người gặp họa mà nhìn hắn bị đánh, đến bây giờ hắn vẫn còn nhớ rõ, Cố Kim Bảo với gương mặt trắng trẻo mập mạp, lại cười giống như ác ma.

Khi đó hắn còn ôm một chút mong chờ với Cố Đại Sơn, còn sẽ giải thích với ông ta, nhưng sau vài lần, hắn phát hiện Cố Đại Sơn căn bản không quan tâm chân tướng, lúc Ngô Thúy Hoa đánh hắn, hắn thậm chí còn nhìn được tia vui vẻ trong mắt ông ta, từ khi đó, hắn hoàn toàn lạnh tâm với Cố Đại Sơn, đói với Cố Kim Bảo hãm hại cũng không còn giải thích nữa.

Có lẽ trời sinh tình cảm lãnh đạm, sau khi được thả phóng, hắn thế mà không có bao nhiêu hận ý với bọn họ, chỉ cần bọn họ không đến trêu chọc hắn, hắn cũng không muốn phí tâm đi báo thù bọn họ, so với báo thù bọn họ, hắn càng thích sống cuộc sống của mình.

Chỉ là hắn có thể nào cũng không ngờ được Cố Kim Bảo lại muốn tìm chết như vậy, thế mà dám dùng cùng một chiêu thức để hãm hại Trường An, Trường An là nghịch lân của hắn, ai đυ.ng vào người đó sẽ chết.

Cố Thịnh rũ mắt, che giấy hung ác lướt qua trong mắt, nếu như Cố Kim Bảo đã thích giả vờ bị thường như vậy, vậy thì dứt khoát làm cho hắn ta thật sự bị thương là được rồi.

Yến Trường An nhìn thấy Cố Thịnh xụ mặt, trấn an mà nhéo nhéo tay hắn, nếu như cậu biết suy nghĩ của Cố Thịnh, nhất định sẽ cảm thán hai người thật là tâm ý tương thông.

Cố Thịnh không nói chuyện của hắn ở nhà họ Cố trước đây, nhưng Yến Trường An có quan hệ không tồi với các thím trong thôn, thường xuyên nghe bọn họ nói chuyện trong nhà với nhau, từ đó cũng có một vài lời nói kể chuyện ngày tháng Cố Thịnh còn nhỏ sống ở nhà họ Cố như thế nào.

Có thể bây giờ Cố Thịnh không còn để tâm đến bọn họ, đến báo thù cũng cảm thấy phí tình cảm phí tinh lực, nhưng thân là người yêu Yến Trường An lại không nhịn được, sự giày vò và đau khổ mà bọn họ đã từng gây ra trên người Cố Thịnh, cậu sẽ trả lại cho bọn họ gấp bội.

Nếu như Cố Kim Bảo đã thích dùng vết thương không đau không ngứa hãm hại Cố Thịnh, làm cho Cố Thịnh không thể chối cãi, vậy Yến Trường An sẽ làm cho hắn ta cảm nhận được rõ ràng là đau đớn đến tê tâm liệt phế, nhưng những người xung quanh lại cho rằng là hắn ta giả vờ, nếm thử tư vị không thể chối cãi.

Lúc Cố Kim Bảo quỳ xuống đất, cậu cố ý dùng tinh thần lực làm che chắn, để cho đầu gối hắn ta một vết bầm cũng không có, cậu sai đó dùng tinh thần lực trực tiếp đâm vào dây thần kinh đau đớn ở đầu gối hắn, cho dù là đau đớn tê tâm liệt phế, bề ngoài nhìn một chút cũng không có vấn đề gì, xương cốt cũng không hề tổn hại, cậu lo lắng Cố Kim Bảo tâm lý không vững, đau đớn như vậy sẽ ngất đi, còn vô cùng chăm sóc mà để lại một tia tinh thần lực, làm cho Cố Kim Bảo cho dù đau đớn thế nào cũng có thể duy trì thanh tỉnh.

Còn về Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa, cậu đương nhiên cũng không buông tha.

Mặc dù bên phía Cố Kim Bảo xảy ra chuyện đã nằm trong dự liệu của cậu, nhưng Yến Trường An vô cùng cảm kích thím Miêu đã cố ý chạy tới đây một chuyến: “Cháu biết rồi, cảm ơn thím Miêu.” Cậu lấy từ trong sọt ra một miếng thịt; “Cảm ơn thím Miêu đã vì cháu mà chạy tới đây một chuyến, vất vả rồi.”

Thím Miêu vội vàng xua tay từ chối: “Tôi không cần, cậu làm như vậy không phải là làm tôi khó xử sao? Như thế tôi chạy tới đây là vì miếng thịt này vậy?”

“Cháu đương nhiên là biết thím Miêu quan tâm đến cháu, cháu muốn tặng cho thím miếng thịt bồi bổ thì đã làm sao? Thím chạy xa như vậy, còn chảy rất nhiều mồ hôi, trên người còn không phải là nhẹ đi mấy cân thịt, đúng lúc dùng miếng này bổi bổ lại.” Yến Trường An vừa nói vừa nhét miếng thịt vào tay bà.

Thím Miêu chỉ chỉ Yến Trường An, bất đắc dĩ nói: “Tôi nói không lại cậu, được, miếng thịt này tôi nhận, sau này có chuyện gì cần đến thím Miêu, cứ đến tìm tôi, chuyện của Cố Kim Bảo tôi cũng có thể giúp cậu làm chứng.”

Yến Trường An gật đầu nói: “Được, vậy cháu cảm ơn thím Miêu trước.”

Thím Miêu xua tay: “Cảm ơn cái gì, người thành phố các cậu khách khí quá, được rồi, tôi về nhà đây, hai người bận việc của mình đi.” Nói xong xách miếng thịt rời đi, bà tính toán nói chuyện Cố Kim Bảo giả vờ bị thường trong thôn, cũng không thể nhận không miếng thịt của Yến tri thức được.

Thím Miêu đi rồi, Yến Trường An nhìn thấy Cố Thịnh còn mặt lạnh, đưa tay kéo kéo mặt hắn, dỗ dành nói: “Được rồi, đừng tức giận nữa, bọn họ muốn ăn vạ em, lẽ nào em còn để cho bọn họ ăn vạ à? Em nhìn có ngốc như vậy không?”

Cố Thịnh khẽ cúi người xuống cho cậu tiện hành động, nâng hai tay lên lấy hai tay cậu, trầm giọng nói: “Anh biết em sẽ không chịu thịt, nhưng gặp phải loại người như bọn họ, giống như là cóc ghẻ bò tới trước mặt --- không cắn người không chịu được, anh không muốn em bị ghê tởm như vậy.”

“Yên tâm, bọn họ rất nhanh sẽ ốc còn không mang nổi mình ốc, đến lúc đó chỉ sợ đến tâm tư làm ghê tởm chúng ta bọn họ cũng không có.” Yến Trường An thoáng lộ ra một câu.

Cố Thịnh lại cho rằng cậu đoán được tính toán của hắn, hơn nữa còn vô cùng ủng hộ, ánh mắt mềm xuống.

Đối diện với ánh mắt dịu dàng đến cực điểm của hắn, trong lòng Yến Trường An khẽ động, cậu từ từ sáp lại gần, thẳng đến khi môi hai người chỉ cách 1cm, bỗng nhiên dừng động tác lại: “Hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta xác định quan hệ, anh có chắc muốn nhắc tới người nhà kia mãi với em à?”

Giọng nói trong trẻo của cậu mang theo một tia lười biếng, lúc nói chuyện môi lại như có như không cọ vào môi Cố Thịnh, một tay còn không biết từ khi nào mà đặt lên ngực Cố Thịnh, cảm nhận được chấn động trước ngực càng ngày càng nhanh.

Cố Thịnh nào có chịu được động tác tán tỉnh này của cậu, cúi đầu muốn lên môi cậu.

Yến Trường An lại chơi xấu hơi ngửa đầu ra sau, liếc mắt nhìn hắn một cái: “Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em?”

Cậu tự cho rằng là biển hiện đến thành thạo, lại không nghĩ hai má xinh đẹp của mình đã sớm nhuộm màu đỏ, đến đuôi mắt của cậu cũng đỏ ửng, làm cho thần thái mị hoặc của cậu tràn ra, vô cùng trêu chọc người.

Hô hấp Cố Thịnh cứng lại, đầu óc bị tán tỉnh đến phát nóng căn bản không nhớ nổi cậu hỏi cái gì, theo bản năng dỗ cậu: “An bảo ngoan.” Đó là cái tên hắn gọi vô số lần trong lòng cứ như vậy mà buột miệng thốt ra.

Cái tên ‘An bảo’ này được giọng nói trầm thấp khàn khàn của Cố Thịnh gọi ra, vô cùng dịu dàng lưu luyến, lỗ tai Yến Trường An không nhịn được mà run lên, cảm giác tê tê dại dại từ lỗ tai truyền đến khắp người, sau đó tụ lại đến trái tim, làm trái tim cậu cũng run lên theo.

Yến Trường An nhìn thấy Cố Thịnh từ từ cúi đầu, nhìn tình yêu nóng rực còn không hề che giấu trong mắt hắn đang ập tới, nhìn môi hai người càng ngày càng cách gần nhau, cậu cũng không lại có ý xấu mà tránh né, lông mi dài cong run run, cuối cùng thuận theo mà rũ xuống.