Ngô Thúy Hoa và Cố Đại Sơn dìu Cố Kim Bảo rời khỏi sân đập lúa, vốn dĩ chuẩn bị về nhà, nhưng nửa đường đầu gối Cố Kim Bảo lại đau, hai người lo lắng hắn ta bị thương tới xương cốt, lại đi vòng tới nhà Trần đại phu được xung là Xích cước đại phu trong thôn.
Bọn họ ở trên đường trì hoãn không ít thời gian, Trần đại phu đã từ sân đập lúa trở về, nhìn thấy hai người nâng Cố Kim Bảo khập khiễng đi vào, trong mắt ông lướt qua một tia chán ghét, hết thảy những gì xảy ra ở sân đập lúa hôm nay, ông đã nhìn thấy từ đầu đến cuối, đương nhiên cũng biết đầu gối Cố Kim Bảo vì sao lại đau, ông chỉ muốn nói một câu – đáng đời! Nếu không phải là chức trách nghề nghiệp, ông thật sự là không muốn chưa trị cho Cố Kim Bảo.
“Ai da, đây không phải là Ngô Thúy Hoa sao? Lúc này còn không về nhà nấu thịt, đến chỗ Trần đại phu làm gì.” 3 người vừa bước vào nhà, Miêu thẩm ở cách vách cũng tới, bà và Ngô Thúy Hoa xưa nay không có xích mích gì, nhìn thấy bộ dáng của Cố Kim Bảo, bà là biết rõ còn cố hỏi, ngữ khí còn mang theo vui sướиɠ khi người gặp họa.
Hôm nay bà được chia 3 cân thịt, lại dùng 100 quả trứng đổi 10 cân thịt, có nhiều thịt như vậy, bà quyết định xa xỉ một phen, lấy ra 2 cân nấu thịt kho tàu bồi bổ cho người trong nhà, khoảng thời gian này mọi người thu hoạch vụ hè đều mệt như bị lột một tầng da, không ăn chút dầu mỡ thì cơ thể nào có chịu nổi?
Nấu thịt kho tàu quan trọng nhất chính là nước màu, như đường phèn nhà bà đã bị mấy đứa nhỏ ăn hết rồi, chỉ có thể qua nhà Trần đại phu ở bên cạnh mượn chút đường, thật không ngờ lại đυ.ng phải 3 người Cố Đại Sơn, nhìn dáng vẻ bị thương không nhẹ của Cố Kim Bảo, bà cũng không vội mượn đường phèn, dù sao thịt cũng đã ở trong nhà, ăn một một chút cũng không sao.
Nếu như là ngày thường Ngô Thúy Hoa nhất định sẽ mắng ngược trở lại, nhưng hôm nay con trai cứ kêu đau mãi, bà ta nào có tâm tư gì nữa: “Trần đại phu, ông mau xem cho Kim Bảo, thằng bé luôn kêu đau mãi, không phải là bị thương đến xương cốt rồi chứ?”
Nhìn Cố Kim Bảo kêu đau thảm như vậy, Trần đại phu và Miêu thẩm mặc dù cảm thấy Cố Kim Bảo đáng đời, cũng chảy mồ hôi thay cho Yến Trường An, mặc dù hai bọn họ đều biết là tự Cố Kim Bảo ngã, không có liên quan gì đến Yến Trường An, nhưng Ngô Thúy Hoa vốn dĩ là người vô lý lại còn gây chuyện, nếu như Cố Kim Bảo thật sự có chuyện gì, Yến Trường An chỉ sợ là sẽ bị Ngô Thúy Hoa ăn vạ, bọn họ có ấn tượng không tồi với Yến Trường An, vừa nãy còn nhờ phúc của cậu mà đổi được vài cân thịt, trong lòng đương nhiên là thiên vị Yến Trường An.
Trần đại phu cẩn thận mà vén ống quần Cố Kim Bảo lên, đầu gối lộ ra, Cố Kim Bảo không phải xuống ruộng đi làm, làn da trên đùi còn rất trắng, nhưng đây không phải là trọng điểm, quan trọng là trên đầu gối của hắn ta chỗ nào cũng trắng, không đỏ không sưng, đến một vết ứ bầm cũng không có.
Trong lòng Trần đại phu như đã có phỏng đoán, nhưng vẫn là tận lực trận trách mà kiểm tra một lần, quả nhiên không ngoài dự liệu, xương cốt không hề có bất cứ chuyện gì.
Nhìn Cố Kim Bảo đau đến mức toát ra mồ hôi lạnh và gân xanh trên thái dương nổi lên, giả vờ còn rất giống, ông thiếu chút nữa là bị lừa gạt
Ông hừ lạnh một tiếng: “Đừng giả vờ nữa, không có chuyện gì hết.” Người này chính là cố ý giả vờ bị thương để hãm hại Yến tri thức.
Cố Kim Bảo đau sắp chết rồi, kết quả vừa nghe thấy đại phu nói hắn ta đừng có giả vờ nữa, tức giận xông lên: “Ai cmn giả vờ.....cái tên lang băm nhà ông......a......” Hắn ta vừa mắng chửi một câu, đầu gối lại giống như là bị một câu châm thô dài hung hăng đâm vào, phát ra tiếng bén nhọn kịch liệt, làm cho hắn không nhịn được mà kêu gào thảm thiết.
Ngô Thúy Hoa đứng một bên nhìn vô cùng đau lòng, nôn nóng hỏi: “Thằng bé đã đau thành ra như vậy rồi sao có thể là giả vờ, ông lại xem cho thằng bé một chút, nếu không tôi đi tốc cáo ông lang băm hai người.”
Bị người uy hϊếp, Trần đại phu cũng là người có tính cách cường ngạch: “Tôi nói không sao chính là không sao, muốn gạt người thì làm cho giống một chút, trên đầu gối đến một vết bầm cũng không có, tôi dám nói các người đến bệnh viện trên huyện, người ta cũng nói như vậy, bà muốn tố cáo thì tố cáo đi, và cho rằng bản thân bà có bao nhiêu sạch sẽ, đến Cách Ủy hội, tôi ngược lại muốn xem xem ai chết nhanh hơn ai!”
Chuyện Ngô Thúy Hoa và Cố Đại Sơn nɠɵạı ŧìиɧ với nhau ở trong thôn không phải là chuyện bí mật gì, người trong thôn bất quá chỉ là nhìn phần tình cảm là người cùng thôn, lại nghĩ tới chuyện đó nếu tố cáo cũng ảnh hưởng tới không khí trong thôn, làm cho trong thôn không được yên bình, bên mới không đi tố cáo.
Ngô Thúy Hoa nghe vậy cổ rụt lại, ngượng ngùng nói: “Tôi không phải là quá lo lắng cho Kim Bảo sao, ông cũng biết người nóng ruột sẽ dễ dàng nói hưu nói vượn, sao có thể thật sự đi tố cáo.”
Trần đại phu cũng mặc kệ bà ta nói thật hay nói giả, hừ lạnh một tiếng, chỉ vào đầu gối trắng nõn của Cố Kim Bảo: “Hai người tự mình xem đi, không đỏ không sưng, đến một chút vết bầm cũng không có.”
Vừa nãy Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa chỉ sợ Cố Kim Bảo có chuyện gì, chỉ lo nhìn biểu tình của Trần đại phu, không chú ý tới đầu gối của Cố Kim Bảo, lúc này mới không nhịn được mà dán sát lại nhìn, quả nhiên là như Trần đại phu nói, một chút vết bầm cũng không có, Ngô Thúy Hoa kinh ngạc nói: “Đây làm sao có thể?”
Thím Miêu mặc dù thích xem náo nhiệt, lại cũng không muốn chọc phiền phức, lúc đầu chỉ đứng từ xa mà nhìn, lúc này nghe bọn họ nói như vậy, mới không nhịn được mà dán sát lại nhìn, quả nhiên như Trần đại phu nói, một vết bầm tím cũng không có, bà đánh giá Cố Kim Bảo, hừ hừ hai tiếng: “Ngô Thúy Hoa, thật không nhìn ra con trai cô còn có bản lĩnh như vậy, giả vờ còn rất giống, tôi thiếu chút nữa là tin rồi.” Ngữ khí là tràn ngập trào phúng.
Ngô Thúy Hoa nghi hoặc nói: “Kim Bảo quỳ xuống ‘rầm’ một tiếng, chúng tôi đều nghe thấy, sao có thể một chút thương tích cũng không có.”
Bà ta thật sự là thấy nghi hoặc, Trần đại phu lại cho rằng bà ta còn chưa chết tâm, không kiên nhẫn nói: “Ai mà biết âm thanh phát ra có phải là do cậu ta cố tình tạo ra không, tôi thấy cậu ta sợ là sớm đã muốn lừa gạt Yến tri thức, cố ý làm ra chuyện như vậy, đừng nói là cậu ta không sao, cho dù có chuyện gì, các người cũng không lừa gạt được Yến tri thức, tôi lúc đó là nhìn thấy rất rõ ràng, Yến tri thức đến đυ.ng cũng không đυ.ng đến cậu ta, các người muốn ăn vạ Yến tri thức, tôi có thể làm chứng cho cậu ấy, không chỉ tôi, tôi nghĩ còn có một đám thôn dân cũng nguyện ý làm chứng cho Yến tri thức, ai bảo người ta có nhân phẩm tốt hơn các người, hừ! Cả ngày từ sáng đến tối không chịu đi đường chính đạo, cố gắng vắt óc nghĩ đi đường ngang ngõ tắt.”
“Tôi cũng làm chứng cho Yến tri thức.” Miêu thẩm ở một bên phụ họa, con người bà không có chuyện gì thì thích nói chuyện trong nhà, người khác nghe bà nói những chuyện này đều không kiên nhẫn, nhưng Yến tri thức không chỉ không kiên nhãn, còn vô cùng nghiêm túc lắng nghe, làm cho bà cảm thấy mình được tôn trọng, chỉ dựa vào điểm này, bà nhất định đứng về phía Yến tri thức.
Cố Kim Bảo còn thật sự là có thể làm ra chuyện như vậy!
Trong lòng Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa không hẹn mà lướt qua suy nghĩ như vậy, vì thế hai người lại nhìn biểu cảm dữ tợn của Cố Kim Bảo, trong lòng lại không nhịn được mà sinh ra nghi ngờ.
Lẽ nào Cố Kim Bảo thật sự là giả vờ? Dù sao đã qua lâu như vậy rồi, sao nhìn thế nào cũng đau hơn lúc mới ngã, Cố Kim Bảo là thật sự diễn quá mức? Đứa con này cũng không biết bàn bạc trước với bọn họ, nếu như sớm biết, có thể nào cũng để cho Cố Kim Bảo làm cho đầu gối bị thương một chút, cũng không đến mức người ta nhìn một cái đã nhìn thấu.
Yến Trường An vừa nhìn đã biết là gia đình điều kiện tốt, nếu như thật sự ăn vạ được một số tiền cũng không tồi, đáng tiếc Cố Kim Bảo suy nghĩ không chu đoàn, bị Trần đại phu vạch trần.
Cố Kim Bảo nhìn là biết cha mẹ hắn ta đang nghĩ cái gì, trong lòng cũng nghẹn đến cực điểm, lại chỉ có thể vô lực mà cường điệu: “Con thật sự không giả vờ!” Giọng nói còn mang theo vài phần ấm ức, hắn ta cũng không biết la có chuyện gì, rõ ràng đầu gối đau muốn chết, lại một chút vết bầm cũng không có.
Trần đại phu nhìn thấy hắn ta lúc này rồi mà còn giả vờ, rốt cuộc cũng mất hết kiên nhẫn, tiện tay cầm cây chổi đuổi người: “Nhanh chóng cút đi, cái thứ thiếu đạo đức!”
Mắt thấy chổi sắp đáng lên người mình, Cố Kim Bảo phản xạ có điều kiện mà nhảy sang tránh một bên, động tác nhanh nhạy linh hoạt, nào có giống người đau đầu gối?
Trần đại phu trào phúng nhìn Cố Kim Bảo: “Thế nào bây giờ lại không có chuyện gì nữa, không giả vờ nữa à?”
Cố Kim Bảo động động đầu gối, thật sự không đau nữa, hắn ta không dám tin mà nhảy nhảy vào cái, quả thật là không đau nữa, nghĩ tới không cần chịu đựng cảm giác đau đớn như kim chích kia nữa, cho dù là phải chịu đựng ánh mắt trào phúng của Trần đại phu, hắn ta cũng vui vẻ: “Ha ha, cha mẹ, con không sao nữa rồi, chúng ta mau về nhà ăn thịt đi.”
Trần đại phu và thím Miêu thật không ngờ hắn ta lại mặt dày như vậy, vừa nãy còn giả vờ bị thương muốn ăn vạ Yến tri thức, bây giờ bị vạch trần, thế mà lại giống như người không có chuyện gì chỉ muốn ăn thịt, cũng không nghĩ tới số thịt bọn họ được chia, còn là nhờ vào Cố Thịnh và Yến tri thức.
“Mau cút đi!” Trần đại phu một lần nữa nâng chổi lên đuổi người.
Ngô Thúy Hoa cũng là một người mặt dày, bà ta không cam lòng yếu thế phi một tiếng: “Đi thì đi, ai hiếm lạ.” Nói xong kéo con trai bảo bối rời đi.
Cố Đại Sơn lại là tên thích sĩ diện, trong lòng xấu hổ vô cùng, lại cũng chỉ trầm mặc đi theo phía sau hai người, không dám nhìn ánh mắt trào phúng kinh bỉ của Trần đại phu và thím Miêu.
Trần đại phu nhìn bóng lưng Cố Đại Sơn lắc lắc đầu, nuôi ra được một đứa co như vậy, sau này Cố Đại Sơn sẽ phải hối hận.
Thím Miêu xoay chuyển chòng mắt, chào Trần đại phu một tiếng, đến đường phen cũng quên mượn.
3 người một đường đi về nhà, đầu gối Cố Kim Bảo không có chuyện gì, trên đường gặp không ít thôn dân, đều nhìn thấy dáng vẻ nhảy nhót của hắn ta.
Kết quả vừa đi vào cửa nhà, đầu gối Cố Kim Bảo lại một lần nữa truyền tới đau đớn quen thuộc, sau đó là một tiếng kêu thảm thiết thê lương, hắn ta nặng nề ngã xuống đất.
Cố Đại Sơn nhìn Cố Kim Bảo ôm đầu gối đau đớn lăn lộn dưới đất, giận dữ tích cóp đủ lửa giận rốt cuộc cũng không nhịn được mà bùng nổ: “Đủ rồi! Đừng giả vờ nữa! Còn ngại chưa đủ mất mặt à?” Quát xong cũng không nhìn Cố Kim Bảo đang nằm dưới đất, bước nhanh về phong, ‘rầm’ một tiếng đóng cửa lại.
Ngô Thúy Hoa bất đắc dĩ lại dung túng nhìn Cố Kim Bảo, dịu dàng khuyên bảo: “Kim Bảo, con đừng giả vở nữa, chiêu này đã bị nhìn thấu rồi, không sử dụng được nữa, con muốn đối phó với tên tiểu tạp chủng kia và tên tri thức họ Yến, mẹ lại nghĩ cách cho con là được rồi.”
“Mẹ......con.... con không phải.....giả vờ.....con......thật sự......rất đau.” Hắn ta gian nan nói hết một câu, nước mắt cũng rơi xuống, cũng không biết là đau hay ấm ức.
Ngô Thúy Hoa nhìn bộ dáng này của hắn ta, nửa tin nửa ngờ nói: “Kim Bảo, đừng có giả vờ nữa, được rồi đó, nếu không cha con thật sự nổi giận, đến lúc đó đến mẹ cũng không bảo vệ được con.”
Cố Kim Bảo đã bị đau đớn dày vờ đến phát điên, trong miệng không ngừng lặp đi lặp lại: “Mẹ.....con.....đau......” Hắn ta hận không thể ngất đi, nhưng đầu óc hắn lại vô cùng tỉnh táo, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng đau đớn lần này còn đau gấp hai lần lần đau trước, giống như là có người đổi từ một cây kim châm thành hai cây kim châm thô to.
Tầm mắt hắn ta lại không hề bị ảnh hưởng, làm cho hắn ta nhìn thấy rõ ràng nghi ngờ trên mặt mẹ hắn ta.
Cố Kim Bảo: .....con thật sư không giả vờ.