Nhưng rõ ràng Ngô Thúy Hoa lại không cho là như vậy, ánh mắt bà ta phẫn hận nhìn Yến Trường An, l*иg ngực phập phồng kịch liệt, sắc mặt đỏ bừng, tức đến không chịu được, bà ta còn chưa từng bị người nhỏ tuổi nào mắng như vậy bao giờ, bà ta quát lên với Cố Đại Sơn trầm mặc không nói gì ở bên cạnh: “Ông là người chết à, nhìn người khác bắt nạt vợ ông thế à!”
Yến Trường An lại tán đồng gật gật đầu: “Lần này ngược lại là bà nói đúng, có những người còn sống, nhưng cũng là như đã chết.” Cố Đại Sơn trước đây chính là làm như không thấy những gì Cố Thịnh gặp phải, người cha như vậy còn không bằng là chết rồi.
Cố Đại Sơn chán ghét nhìn Cố Thịnh: “Mày là tên bạch nhãn lang, mày cứ như vậy mà mặc cho bạn mày bắt nạt cha mày?”
Cố Thịnh hờ hững mà liếc mắt nhìn Cố Đại Sơn một cái, ánh mắt không bi thương không vui vẻ, phảng phất như Cố Đại Sơn là người xa lạ không liên quan gì đến hắn, lúc nhỏ hắn có lẽ từng có oán hận với Cố Đại Sơn, hiện tại lại không có, oán hận cũng là một loại cảm tình, Cố Đại Sơn không xứng!
Lạnh lẽo dưới đáy mắt Yến Trường An càng thêm nồng đậm, so với Ngô Thúy Hoa, cậu càng chán ghét Cố Đại Sơn hơn, hổ phụ không ăn hổ con, người này còn thật sự là đến súc sinh cũng không bằng.
Người này thế mà còn đưa tới tận cửa cho cậu mắng, thì đừng trách cậu không khách khí: “Một thứ đến heo chó cũng không bằng có thể sinh ra một con sói đã là vận khí quá tốt rồi, đừng có ghét bỏ anh ấy là kẻ vô ơn, ánh mắt anh ấy không tốt còn nhận không ra cha không phải là rất bình thường sao? Ai bảo trên người cha anh ấy chỉ có mùi heo chó, không có mùi của sói?”
“Mày!” Cố Đại Sơn che ngực, một bộ dáng tức đến sắp xỉu.
Nếu như là người bình thường sẽ sợ hãi, nhưng Yến Trường An có tinh thần lực ở đây, cậu có cách làm cho Cố Đại Sơn muốn ngất mà không ngất được.
Yến Trường An mặc đầy vô tội nhìn Cố Đại Sơn: “Ông sao lại giận thành ra như vậy? Tôi nói là thứ heo chó cũng không bằng, ông tức giận như vậy, lẽ nào ông cộng tình với thứ như vậy? Vợ chồng hai người thật là kỳ quái, một người thích đối số ngồi vào chỗ, một người lại thích cộng tình với thứ heo chó cũng không bằng, quả nhiên là không phải người một nhà không vào cùng một cửa.”
Phụt! Lời này còn có thể dùng như vậy à? Mọi người lại một lần nữa cười ra tiếng.
Cố Kim Bảo đứng một bên nghe thấy tiếng cười trào phúng của mọi người, trong lòng oán giận cha mẹ vô dụng, đến một tên bạch kiểm trói gà không chặt cũng đối phó không nổi, phí lời như vậy làm gì, trực tiếp động thủ không phải là xong rồi sao, đánh cho phục thì thôi, nhìn xem có còn dám bức người như vậy nữa không, còn về Yến Trường An săn được lợn rừng, hắn ta căn bản không tin.
Hắn ta nâng tay muốn đánh Yến Trường An, lại không ngờ đầu gối như bị cái gì đó đâm một cái, cả người thẳng tắp quỳ xuống trước mặt Yến Trường An, ‘rầm’ một tiếng, nghe thôi cũng cảm thấy đau đầu gối.
Yến Trường An vội vàng lùi lại một bước: “Hiện tại không thể hành đại lễ như vậy, cậu đừng có hại tôi! Mọi người giúp tôi làm chứng, tôi không có nói cậu ta quỳ, tập tục xấu của xã hội cũ không có liên quan gì đến tôi.” Cậu nói xong còn sợ hãi mà vỗ vỗ ngực.
Tổn hại! Thật sự là quá mức tổn hại! Đây là suy nghĩ của mọi người đang đứng ở đây.
Cố Kim Bảo vốn dĩ đã đau đến sắc mặt trắng bệnh, bị câu này của Yến Trường An chọc tức, sắc mặt đỏ lên mấy phần, “Tao cm.....” hắn ta há miệng mắng chửi, ngước mắt lên lại đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Cố Thịnh, ánh mắt như nhìn một người chết, làm cho lời hắn ta muốn mắng chửi kẹt ở cổ họng không mắng ra được.
Cố Kim Bảo bị Cố Thịnh nhìn đến mức lưng phát lạnh, hắn ta rùng mình một cái, những nơi đã từng bị Cố Thịnh đánh phảng phát như lại đau một lần nữa, hắn ta hối hận, sao lai như bị ma ám mà nghe lời mẹ hắn ta mà tìm Cố Thịnh gây phiền phức? Đều trách mấy ngày nay tính tình Cố Thịnh quá mức ôn hòa, thế mà làm cho hắn ta quên mất Cố Thịnh là người tàn nhẫn như thế nào.
Cố Kim Bảo nghĩ muốn chạy, nhưng đầu gối hắn ta thật sự rất đau, muốn đứng lên mấy lần cũng không đứng dậy nổi, ngược lại còn đau đến toát mồ hôi.
Ngô Thúy Hoa và Cố Đại Sơn nhìn thấy vậy, cũng không rảnh lo tranh cãi với Yến Trường An nữa, vội vàng chạy tới dìu hắn ta dậy, miệng còn không ngừng quan tâm hỏi: “Kim Bảo, con thế nào rồi, sao lại ngã mạnh như vậy?” Bộ dáng đau lòng như vậy, nhìn ra được Cố Đại Sơn đối với Cố Kim Bảo là thật sự yêu thương, đối lập với thái độ của bọn họ với Cố Thịnh, thật sự là vô cùng châm chọc.
Một bóng đổ xuống, 3 người ngẩng đầu lên nhìn, Yến Trường An từ trên cao nhìn xuống bọn họ, lúc này là lúc hoàng hôn ở phía sau Yến Trường An, ánh chiều tà rơi lên người cậu, làm cho cậu như Thần Phật ở trên trời, làm cho người nhìn cũng phải sợ hãi trong lòng
Đôi mắt đen nhánh như mực của cậu lúc này giống như có lốc xoáy, muốn hút người đi vào, giọng nói trong trẻo mang theo vài phần nhẹ nhàng: “Cố Đại Sơn, Ngô Thúy Hoa, những chuyện hai người đã từng làm, tối ngủ sẽ không mơ thấy ác mộng sao?”
Cố Đại Sơn và Ngô Thúy Hoa dường như cũng bị câu hỏi của cậu làm cho ngây người, ngơ ngác nhìn Yến Trường An, một hồi lâu cũng không trả lời.
“Cút đi.” Yến Trường An lạnh lùng nói, dường như không hề có hứng thú với đáp án của bọn họ.
3 người theo bản năng mà làm theo lời Yến Trường An nói, thậm chí còn không hề phát hiện ra cái gì không đúng, những người khác chỉ cho rằng bọn họ bị Yến Trường An nói đến mức không có chỗ dung thân, chỉ có thể xám xịt mà rời đi.
Yến Trường An nhìn bóng lưng ba người họ, trong mắt lướt qua một tia ám quang, hy vọng ba người thích món quà gặp mặt cậu tặng, cậu có chút chắn ghét lắc lắc đầu, ba người này thật là vô dụng, thế mà đến một chút tinh thần lực cũng không chống đỡ nổi.
Cố Thịnh buồn cười nhìn dáng vẻ chọc tức người ta còn ghét bỏ người ta vô dụng của cậu, không nhịn được mà đưa tay quẹt mũi cậu, sủng nịch nói: “Nghịch ngợm.” Trong lại lại vừa ngọt ngào vừa mềm mại, người này thoạt nhìn thì là thiếu niên gầy yếu, vẫn luôn dùng phức thức của mình để bảo vệ hắn.
Hai người hỗ động mặc dù là thân mật, nhưng mọi người cũng không có nghi ngờ gì, chỉ có Lâm Kiều Kiều đứng trong đám đông nhìn thấy hai người như vậy hai mắt sáng như sao, gào thét trong lòng: Gặm được rồi, gặm được rồi, ngọt ngào quá!
Hôm nay Yến Trường An lấy một địch ba, mọi người mới phát hiện thiếu niên lễ phép biết nói ngọt này thế mà là người có tính tình cương ngạch, những người có tâm tư cho rằng Yến Trường An dễ nói chuyện còn muốn chiếm tiện nghi lập tức chặt đứt tâm tư, cái miệng đó của Yến Trường An vừa độc vừa lanh lợi, bọn họ mới không muốn bị chọc giận đến hoài nghi nhân sinh, người quang minh lỗi lạc, tâm tư thanh minh như Lâm Quốc Đống, và có ấn tượng tốt với cậu không vì vậy mà ấn tượng với cậu xấu đi, ngược lại còn cảm thấy cậu yêu ghét rõ ràng, ấn tượng với cậu càng thêm tốt.
Những chuyện như vậy đều là nằm trong dự liệu của Yến Trường An, trải qua nhiều thế giới như vậy, cậu hiểu nhân tính con người hơn bất cứ ai.
Một vở kịch cứ như vậy mà kết thúc, thôn dân chưa đã thèm mà về nhà, trên đường còn hưng phấn mà thảo luận, trung tâm thảo luận là Yến Trường An, hôm nay Yến Trường An vừa săn lợn rừng lại cho đổi thịt, cuối cùng lấy một địch ba, có thể nói cậu một mình bao thầu hết top 3 hotsearch hôm nay.