Chương 24: Thanh niên tri thức

Chia thịt heo rừng~

Đợi Lâm Ái Quân dẫn người lên kiêng thịt heo xuống núi, Cố Thịnh và Yến Trường An ở trong núi săn được một con lợn rừng đã truyền đi khắp thôn, tất cả người trong thông đều tụ tập ở sân đập lúa, nhìn con lợn rừng to mọng kia, trong mắt không che giấu được hưng phấn, đến nhóm thanh nhiên tri thức cũng không duy trì được rụt rè của người thành phố.

“Có thịt ăn rồi!" Đám trẻ nhỏ vui sướиɠ mà kêu lên, nhìn thấy máu lợn rừng chảy dưới đất cũng không sợ.

Yến Trường An nhìn vui mừng đơn thuần trên mặt mọi người, lại một lần nữa cảm thán người niên đại này thật thuần phác, chỉ là có thịt ăn đã có thể thỏa mãn như vậy.

Lâm Quốc Đống đứng ở giữa sân đập lúa, dùng tay vỗ vỗ, ý bảo mọi người yên lặng, sau đó mở miệng nói: “Con lợn rừng này, là Cố Thịnh và Yến tri thức săn được, theo quy định trong thôn, hai người có thể giữ lại một nửa, còn lại sẽ chia cho mọi người, hôm nay có thể ăn được thịt heo, mọi người đều phải cảm ơn Cố Thịnh và Yến tri thức.”

“Cảm ơn Cố Thịnh, cảm ơn Yến tri thức.”

“Cố Thịnh và Yến tri thức đều rất tuyệt vời.”

Lâm Quốc Đống quét mắt nhìn thôn dân một vòng, tiếp tục nói: “Nhìn vết máu trên quần áo Cố Thịnh và Yến tri thức, con lợn rừng này là do hai người họ mạo hiểm tính mạng mới có được, giữ lại một nửa là do quy định trong thôn, cũng là bọn họ nên có được, moi người ai cũng không được đỏ mắt, nếu như mọi người có bản lĩnh cũng có thể lên núi săn lợn rừng về, quy định trong thôn không thay đổi, mọi người đều có thể giữ lại một nửa.” Bây giờ ai cũng thèm thịt, Lâm Quốc Đống lo lắng có người đỏ mắt Cố Thịnh và Yến Trường An giữ lại quá nhiều thịt, gây phiền phức cho hai người, nên gõ gõ thôn dân trước.

“Đại đội trưởng yên tâm, có được mấy cân thịt bọn tôi đã vui vẻ lắm rồi, số thịt đó là Cố Thịnh và Yến tri thức nên có được, chúng tôi sẽ không đỏ mắt.”

“Đúng, ai đỏ mắt thì là bạch nhãn lang!”

Lâm Quốc Đống vừa lòng nhìn mọi người, vung tay lên: “Bắt đầu chia thịt!”

“Woa! Chia thịt!”

“Chia thịt thôi!”

Yến Trường An rất bội phục Lâm Quốc Đống, thôn dân ở đây có thể hòa thuận như vậy, Lâm Quốc Đống người làm đại đội trưởng này cũng là bỏ không ít công lao.

Cuối cùng mỗi nhà đều được chia 3 cân thịt, chỗ thanh niên tri thức được chia 5 cân.

Yến Trường An và Cố Thịnh được phân 75 cân, còn có nội tạng và móng heo, thịt theo là dựa theo Cố Thịnh yêu cầu, cắt từng khối bỏ vào sọt.

Mọi người nhìn cái sọt chất đầu thịt, vô cùng hâm mộ, có điều trước đó đã có Lâm Quốc Đống lên tiếng, cho dù có người đỏ mắt cũng chỉ có thể để trong lòng, không có ai nói ra lời khó nghe.

Yến Trường An dựa theo lời Cố Thịnh nói trước đó, nói: “Mọi người nếu như còn muốn lấy thịt, có thể dùng trứng gà đến đổi, 10 quả trứng gà đổi 1 cân thịt.”

Trứng gà một xu một quả, thịt lợn 7 xu một cân, còn cần phiếu mua thịt, cho nên 1 quả trứng gà đổi 1 cân thịt vô cùng rẻ.

“Yến tri thức, tôi muốn đổi, cậu đợi tôi, tôi đi về lấy trứng gà.”

“Tôi cũng muốn đối, Yến tri thức cậu để lại cho tôi 5 cân.”

“Tôi muốn ba cân!”

Các nhà tranh nhau báo số, hơn nữa còn để cho người nhà dùng tốc độ nhanh nhất về nhà lấy trứng gà, chỉ sợ sẽ bị đổi hết thịt, thịt rẻ như vậy, có ngốc mới không đổi, một bữa ăn không hết, còn có thể làm thịt khô, để lại ăn tết.

Cố Thịnh đứng một bên, lẳng lặng nhìn Yến Trường An trao đổi với thôn dân, toàn bộ quá trình không hề chen miệng vào.

Thời buổi này nhà ai có trứng gà đều không nỡ ăn, đều dồn lại bán lấy tiền, hiện giờ lấy ra mấy chục quả trứng gà đổi mấy cân thịt, hoàn toàn không có vấn đề, chỉ mới một lúc Yến Trường An đã đổi được 35, 40 cân thịt.

Mắt nhìn thấy thịt càng ngày càng ít, có người đã không vui trước.

Ngô Thúy Hoa hét lên: “Không đổi nữa, không đổi nữa! Yến tri thức, tôi nói cậu đổi phần thịt của mình thì cũng thôi đi, sao lại còn làm chủ tới thịt nhà họ Cố chúng tôi?”

Bà ta sớm đã xem 35, 40 cân thịt của Cố Thịnh là của mình, nào có nhìn được Yến Trường An đổi hết, huống hồ cho dù muốn đổi cũng không có rẻ như vậy, theo bà ta thấy, Yến Trường An là một tên ngốc.

Ánh mắt Cố Thịnh lạnh lùng, có phải là gần đây hắn biểu hiện quá mức ôn hòa, làm cho những người này quên mất tính tình của hắn.

Yến Trường An nhìn dáng vẻ này của Cố Thịnh, trong lòng co rút, trước đây nghe người ta nói tao ngộ của Cố Thịnh, còn có thể xem là bát quái nghe một chút, nhưng hiện giờ Cố Thịnh là người yêu của cậu, cậu không nhịn được mà đau lòng cho hắn.

Cậu không dấu vết mà nhéo nhéo tay Cố Thịnh, sau đó cười nheo mắt nhìn Ngô Thúy Hoa, đáy mắt lại cực lạnh lẽo, nếu như ở trong thế giới cứu thế, sẽ có người biết rằng người này sẽ gặp xui xẻo lớn.

“Vị đại thẩm này, bà sợ là hiểu lầm rồi, phần thịt thuộc về Cố Thịnh đã đổi hết rồi, số còn lại là thịt của tôi, tôi đương nhiên có thể làm chủ, Cố Thịnh, anh nói xem?”

Cố Thịnh rất phối hợp mà gật đầu nói: “Ừm, số thịt còn lại đều là của em.”

Ngô Thúy Hoa nghẹn họng, Cố Thịnh đã nói như vậy rồi, bà ta còn có thể nói được cái gì, cho dù biết lời bọn họ là giả, bà ta cũng không có cách nào chứng thực.

Có nhiều người ở đây như vậy, ngang ngược đoạt thẳng sẽ không được, bà ta xoay tròng mắt, nói: “Vậy tôi dùng trứng đổi với cậu, Cố Thịnh, cậu đổi được nhiều trứng gà như vậy cũng ăn không hết, để cũng bị hỏng sẽ đáng tiếc, cậu lấy ra một nửa, đổi thịt cho cha cậu, cho dù là phân nhà, cậu cũng là con trai của cha cậu, sao có thể không hiếu thuận với cha cậu.”

Ngô Thúy Hoa nói như lẽ đương nhiên, Yến Trường An quả thật là bị bà ta mặt dày chọc cho tức đến bật cười, bọn họ đối xử như vậy với Cố Thịnh, thế mà còn muốn Cố Thịnh hiếu thuận bọn họ, quả thật là mơ mộng.

“Thật ngại quá, thịt này tôi không đổi.” Yến Trường An chậm rì rì cất thịt đi.

“Cậu! Cậu chính là cố ý?” Ngô Thúy Hoa nếu như không nhìn ra Yến Trường An đang cố ý chống đối bà ta, thì ba ta là tên ngốc.

Yến Tường An một bộ dáng ‘bà cuối cùng những nhìn ra rồi, còn không tính là ngốc’, thậm chí còn gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy, tôi chính là cố ý, chỗ này đều là thịt của tôi, tôi muốn đổi thì đổi, không muốn đổi thì không đổi.”

Ngô Thúy Hoa lại một lần nữa bị nghẹn, bà ta có thể nào cũng không ngờ Yến Trường An lại thừa nhận như vậy, những thanh niên tri thức đến từ thành phố da mặt đều mỏng, cho dù chán ghét ai cũng không xé rách mặt, duy trì mặt mũi tôi tốt anh tốt mọi người đều tốt không phải à? Sao đến chỗ Yến Trường An hoàn toàn không chịu làm theo kịch bản?

Người càng cực phẩm hơn so với Ngô Thúy Hoa, Yến Trường An không biết đã gặp biết bao nhiêu người, trong những thế giới cận kề sụp đổ, không ít người đã đánh mất đạo đức cơ bản, những người đó hầu hết không nghe hiểu tiếng người, bạn khách khí với họ, bọn họ còn coi bạn là dễ bắt nạt, đối với loại người như vậy, cách tối nhất là trực tiếp combat lại, combat đến mức người đó hoài nghi nhân sinh, cũng không dám nhảy nhót trước mặt bạn nữa, nếu như như vậy còn không có tác dụng, thì chỉ có thể động thủ, có điều như vậy là đối với người khác, Ngô Thúy Hoa Cố Đại Sơn một nhà này, cậu hào phóng cho bọn họ một chút đãi ngộ đặc biệt, sao thế nào cũng là người thân của Cố Thịnh, cũng phải cho chút quà gặp mặt, nếu không thì thất lễ lắm.

“Cậu, thanh niên tri thức lại đi bắt nạt người khác như vậy à? Cậu có phải là xem thường người thôn quê chúng tôi không?” Ngô Thúy Hoa mở miệng đã chụp mũ này cho Yến Trường An, lúc này xem thường người nông thôn là vấn đề lập trường cấp bậc, một chiêu này vô cùng ác độc.

Yến Trường An ngước mắt lên nhìn bà ta, trong mắt là bễ nghễ mang theo miệt thị: “Đừng có vũ nhục người nông thôn, tôi là không phải là coi thường người nông thôn, tôi là coi thường súc sinh đến heo chó cũng không bằng.”

Ngô Thúy Hoa l*иg ngực phập phồng: “Cậu mắng ai là súc sinh đến heo chó cũng không bằng?”

Yến Trường An kinh ngạc nhìn bà ta: “Bà kích động như vậy làm gì? Lẽ nào bà tự cho rằng mình là súc sinh đến heo chó cũng không bằng? Cũng chưa từng thấy ai như bà vội vàng đối số mà ngồi vào chỗ như vậy!” Nói xong còn dùng ánh mắt ‘trước nay chư từng nhìn thấy người kỳ quái như vậy’.

Ánh mắt cậu còn mang theo tinh thần lực, có thể tinh chuẩn truyền được ý tứ của cậu, kết hợp với lời cậu nói, hiệu quả chọc tức người khác cảng thêm gấp bội.

Phụt! Hứa Hướng Dương là người đều tiên cười ra tiếng, sau đó là trong đám người truyền tới từng đợt tiếng cười này đến đợt khác, bọn họ có thế nào cũng không ngờ Yến Trường An bình thường là một người lễ phép như vậy, thế mà sẽ combat lại với Ngô Thúy Hoa, nhưng không thể không nói, sảng khoái!

Ngô Thúy Hoa thích chiếm tiện nghi nhỏ, miệng lại tiện, nhân duyên với người trong thôn không hề tốt, huống hồ mọi người vừa mới chiếm được tiện nghi ở chỗ Yến Trường An, bắt người tay ngắn, lúc này ai cũng không đứng ra nói giúp Ngô Thúy Hoa.

Lạnh lẽo trong mắt Cố Thịnh thối lui, ánh mắt dịu dàng nhìn Yến Trường An, chỉ cảm thấy Yến Trường An combat chết người không đền mạng quả thật là vô cùng đáng yêu.