“Trường An, hiện giờ ba mẹ cháu đi rồi, cháu chỉ có một mình chúng ta cũng không yên tâm, không thì chúng ta chuyển đến ở cùng với cháu, cũng có thể chăm sóc tốt cho cháu.”
Yến Trường An vừa khôi phục ý thức đã nghe thấy lời này, cậu nghe tiếng mà nhìn về phía người nói chuyện, đó là một người phụ nữ tầm 50 tuổi, bà ta nhìn Yến Trường An bằng ánh mắt hiền từ, giọng điệu chân thành, nếu như Yến Trường An không nhạy bén cảm nhận được ác ý của bà ta đối với cậu, cậu chỉ sợ đã cho rằng người này là trưởng bối yêu thương nguyên chủ.
Ngồi bên trái phải cậu là một người đàn ông 50 tuổi và một thanh niên hơn 20, người đàn ông trung niên có diện mạo ôn hòa thành thật, nhưng đáy mắt lại là tham lam cùng tính kế không thể gạt được Yến Trường An có tinh thần lực, tầm mắt thanh niên không ngừng đảo quanh bài trí trong nhà, bộ dáng như thể đã đem căn nhà làm vật sở hữu của hắn, cùng so sánh với hai người còn lại, biểu hiện trên mặt hắn không được như hai người kia.
“Không cần.” Yến Trường An lạnh nhạt nói, 3 người này rõ ràng là không có ý tốt, cậu lại sao có thể dẫn sói vào nhà.
Cậu không dấu vết mà đánh giá xung quanh, lúc này cậu đang ở trong phòng khách biệt thự cao cấp, căn nhà này đại khái có 300m, phòng khách trang trí thấp điệu nhưng không mất đi xa hoa, đồng thời từng chi tiết còn lộ ra ấm áp, rõ ràng gia đình nguyên chủ rất hạnh phúc, đáng tiếc nghe trong lời người phụ nữ nói, cha mẹ nguyên chủ tựa hồ như đã qua đời.
“Yến Trường An, chúng ta là nhìn thấy mày đáng tương tính toán ở cùng cùng với mày, mày đừng có không biết tốt xấu!” Người thanh niên rõ ràng không phải là người kiên nhẫn, vừa nghe Yến Trường An từ chối, đã nhảy lên mắng Yến Trường An.
“Trường Vũ, sao có thể nói với em họ con như vậy? Ngồi xuống.” Người đàn ông trung niên khẽ quát, ánh mắt lộ ra cảnh cáo.
Nhìn thấy thanh nhiên không cam lòng ngồi xuống, ông ta mới quay ra ồn hòa nói với Yến Trường An: “Trường An, cháu đừng tính toán với anh họ cháu, cháu cũng biết tính cách nó nóng nảy, không biết nói chuyện, nhưng kỳ thật trong lòng nó rất lo lắng cho cháu, ba mẹ cháu đi rồi, thân là bác cả, bác cũng có trách nhiệm chăm sóc cháu, nếu không đợi sau này xuống dưới không có cách nào giải thích với ba mẹ cháu.”
Ông ta nói đến vô cùng chân thành, nếu như là nguyên chủ còn ở chỗ này, chỉ sợ sẽ thật sự bị cảm động, Yến Trường An biết thế giới này rất nhanh sẽ thay đổi, cậu vẫn còn một đống công việc phải chuẩn bị, không có thời gian dây dưa với mấy người này.
Sắc mặt cậu hơi do dự: “Bác cả, ba để cháu suy nghĩ suy nghĩ, ba mẹ cháu vừa đi, cháu hiện tại không muốn để người khác vào ở phòng của bọn họ.”
Cậu vừa dùng tinh thần lực quét một lượt, căn hộ này tổng cộng có 4 gian phòng, 1 phòng là của ba mẹ nguyên chủ, một phòng là của nguyên chủ, một phòng khách, một thư phòng, nếu như ba người này vào ở, thì sẽ có người vào ở trong phòng của ba mẹ nguyên chủ, cậu nói lời này vô cùng hợp tình hợp lý.
Sắc mặt bác cả Yến khẽ đứng đời, đứa cháu này được em trai và em dâu bảo vệ quá tốt, xưa nay vô cùng đơn thuần, ông ta vốn cho rằng nhân lúc Yến Trường An mất đi song thân, là lúc yếu mềm nhất, ông ta đề nghị chuyển vào chăm sóc cho cậu, cậu nhất định sẽ không hề do dự mà đồng ý, lại không ngờ cậu lại còn muốn suy nghĩ.
Hiện giờ Yến Trường An đã nói như vậy, ông ta cũng không thể biểu hiện quá mức cường thế, nếu không ngược lại sẽ làm cho Yến Trường An nghi ngờ ông ta có ý đồ khác, vẫn may Yến Trường An cũng không có hoàn toàn từ chối, nghĩ rằng đợi Yến Trường An sống một mình vài ngày, một mình ở trong căn nhà to như vậy cảm thấy cô độc, đến lúc đó tự nhiên sẽ đồng ý.
Ông ta làm như lo lắng lại bất đắc dĩ nói: “Vậy được rồi, hôm nay chúng ta về trước, cháu tự mình chăm sóc tốt cho mình, nếu như có chuyện gì thì gọi điện cho bác, đừng có tự mình gánh vách, chúng ta đều là người thân của cháu, biết không?”
Yến Trường An lộ ra thần sắc cảm động nói: “Vâng, cảm ơn bác cả.”
Bác cả Yến nhìn thấy dáng vẻ này của cậu, cảm thấy đứa cháy này vẫn là đơn thuần như trước đây, yên tâm nói: “Đều là người một nhà, có gì mà phải cảm ơn.”
Đợi ba người rời đi, Yến Trường An nói ở trong đầu: “Tiểu Kim Ngư, truyền ký ức.”
[Vâng, lão đại.]
Nguyên chủ 21 tuổi, đại học năm 3, cha mẹ đều là cao quản của doanh nghiệp, hai người trước đó không lâu xảy ra tai nạn xe cộ mà qua đời, để lại cho nguyên chủ căn hộ hơn 300 m2 này cùng 1000 vạn tiền tiết kiệm.
So với cha Yến mẹ Yến thu nhập cả trăm vạn, bác cả Yến và bác gái Yến chỉ là người đi làm bình thường, 1 tháng tiền lương cũng chỉ là mấy ngàn tệ, ở trong căn hộ 80 m2, mỗi ngày đều lo củi gạo mắm muối, mà căn nhà của bọn họ còn là mượn tiền cha Yến mẹ Yến mới có thể mua được.
So sánh như vậy, làm cho hai người đó vô cùng đố kỵ, còn về hành vi cha Yến mẹ Yến cho mượn tiền, hai người họ không chỉ không cảm kích, ngược lại còn cảm thấy cha Yến mẹ Yến keo kiệt giả đối, theo hai người họ thấy, cha Yến mẹ Yến nếu như thật sự niệm tình thân, thì nên bỏ tiền mua nhà cho bọn họ, nhưng bọn họ bình thường giả trang rất rốt, nguyên chủ vẫn coi bọn họ là trưởng bối vô cùng thân thiết và đáng tin cậy.
Sau khi ba mẹ nguyên chủ qua đời, một nhà bác cả Yến lấy danh nghĩ chăm sóc nguyên chủ mà đề nghị chuyển vào nhà nguyên chủ ở, nuyên chủ vừa mất đi ba mẹ, không hề có phòng bị gì với bọn họ, không hề do dự mà đồng ý, thậm chí còn cảm kích bọn họ lúc này đến chăm sóc bọn họ.
Một nhà bác cả Yến chuyển vào, hai người đối với nguyên chủ hư tình giả ý quan tâm, đối xử với nguyên chủ thậm chí còn tốt hơn Yến Trường Vũ, làm cho nguyên chủ thập phần cảm kích, đối với bọn họ càng thêm tin tưởng, cho nên khi bác cả Yến đề nghị giữ số tiền tiết kiệm bảo quản giúp nguyên chủ, nguyên chủ gần như không hề do dự mà đồng ý, không hề có nghi ngờ, không lâu sau, một trận mưa lớn đổ ập xuống Lam tinh, lúc đầu mọi người đều không để vào trong lòng, nhưng theo mưa liên miên không dứt liên tục 1 tháng, thành thị bị ngập, nước càng ngày càng dâng cao, nhưng mưa lớn không hề có dấu hiệu dừng lại, mọi người bị nhốt trong nhà một bước khó đi, điện nước ga đều bị ngừng, đồ ăn thiếu hụt, ngôn luận mạt thế xuất hiện lan truyền trên mạng, khủng khoảng lan tràn.
Mặc dù Quốc gia sẽ phát lương cứu tế, nhưng theo thời gian dần trôi qua, lương thực được cứu tế càng ngày càng ít, các loại tội phạm nảy sinh, sự kiện cướp bóc cũng dần dần tăng cao, trị an càng ngày càng loạn, hỗn loan lãn tràn, Quốc gia càng ngày càng không khống chế được.
Căn hộ của nguyên chủ ở tầng 15, nguyên chủ và một nhà bác cả Yến bởi vì vậy mà tránh được nguy hiểm đại hồng thủy bao vây, nhưng theo lương thực trong nhà càng ngày càng ít, hai người họ cũng lộ ra bộ mặt thật.
Bọn họ bắt đầu cắn xén đồ ăn của nguyên chủ, chỉ cần không hài lòng sẽ đánh mắng nguyên chủ, nguyên chủ không phải là không muốn kháng cự, nhưng một mình nguyên chủ nào có đấu lại 3 người họ.
Ngày nọ, một đám đàn ông hung thần ác sát tay cầm súng ống đi vào tòa nhà này, cướp từng căn hộ một, nhà nguyên chủ cũng không thoát khỏi.
Đó là một đám súc sinh, nam nữ không kỵ, nguyên chủ dung mạo tuấn mỹ, bị đám người này nhìn trúng, bác cả Yến nhìn thấy vậy, chủ động đem người dâng cho bon họ, cũng mượn cơ hội này đổi lấy ít đồ ăn.
Từ đây nguyên chủ thành công cụ phát tiết cho đám súc sinh đó, vì đề phòng nguyên chủ chạy trốn, nguyên chủ bị nhốt lại, mỗi ngày chỉ cho nguyên chủ một chút đồ ăn, đề phòng nguyên chủ chết đói.
Mưa to rốt cuộc vào 3 tháng sau rốt cuộc cùng dừng lại, mọi người còn chưa kịp hoan hô, đã nghênh đón đêm tối, bóng tối càng sinh ra nhiều loại tội phạm, Quốc gia hoàn toàn không còn sức khống chê, thế giới hoàn toàn rối loạn.
Nguyên chủ thừa dịp bóng tối bao phủ hỗn loạn mà trốn thoát, bóng tối bao phủ một tuần thì kết thúc, nhưng mạt thế không có như vậy mà kết thúc, nhiệt độ cao, nước biển đang cao, động đất, sóng thần, nhiệt độ hạ xuống cực thấp, các loại thiên tai nối gót mà đến.
Vì để sống sót quay về báo thù, nguyên chủ ăn đồ ăn quá hạn, gặm thi thể hư thối của động vật, thậm chí còn uống cả nướ© ŧıểυ, mạt thế 3 năm, nguyên chủ dùng hình thức đồng vu quy tận, cuối cùng gϊếŧ được đám súc sinh đã kinh nhục mình, mà một nhà bác cả Yến sớm đã chết vào năm đầu tiên khi xuất hiện nhiệt độ cực cao.
Nguyên chủ vốn có cơ hội có hội trùng sinh, nhưng biết được mình chỉ có thể trừng sinh đến 1 tháng trước khi mạt thế, mà lúc đó ba mẹ nguyên chủ đã qua đời, nguyên chủ mất đi hứng thú trọng sinh, thù nguyên chủ đã báo được, thù một nhà bác cả Yến mặc dù không phải do chính tay nguyên chủ báo, nhưng làm cho bọn họ sống ở mạt thế cũng làm một loại trừng phạt, sống trong mạt thế thật sự quá gian nan, dưới tình huống không có ba mẹ, nguyên chủ thật sự không có hứng thú trải qua gian khổ mạt thế một lần nữa, nguyên chủ cũng khôn phải tên cuồng tự ngược.
Đúng lúc hệ thống cứu thế liên hệ với nguyên chủ, muốn mượn thân thể nguyên chủ để lão đại của Cục thời không đến đây cứu thế, mà vì thế nguyên chủ cũng có thể tích được một chút công đức, hơn nữa khi đầu thai lần nữa vẫn được làm con của cha Yến mẹ Yến, nguyên chủ nghe xong cầu còn không được, vô cùng dứt khoát mà nhường thân thể, rồi mang theo công đức đi đầu thai.
Nguyên chủ cảm thấy Yến Trường An là đến thay mình chịu tội, cho nên căn bản không để lại di nguyện gì, còn về một nhà bác cả Yến và đám súc sinh kia, nguyên chủ tin rằng những người đó nếu như không có mắt nhảy đến trước mặt lão đại, không cần nguyên chủ nói, lão đại cũng sẽ xử lý bọn hắn, nếu như được hệ thống cứu thế xưng là lão đại, nhất định không phải là người dễ bị bắt nạt.
Yến Trường An tiếp nhận xong ký ức của nguyên chủ, biết được suy nghĩ của nguyên chủ xong có chút bất ngờ, có không ít người có được cơ hội trọng sinh biết trước đều thích đại sát tức phương, tương lai biết trước loại dụ hoặc này không phải là tất cả mọi người có thể kháng cự lại được, thật không ngờ nguyên chủ lại có thể dứt khoát từ bỏ như vậy.
Yến Trường An từng trải qua mạt thế cảm thấy quyết định của nguyên chủ là vô cùng sáng suốt, mặc dù trọng sinh biết trước tương lai, có thể làm trước chuẩn bị, nhưng ngày tháng mạt thế không thể như lúc hòa bình, nếu như là cậu cũng sẽ lựa chọn như nguyên chủ.
Nếu không phải hệ thống cứu thế luôn ở trước mặt cậu khóc chít chít mãi, mà cậu lại đứng lúc muốn có không gian chứa đồ của cậu và A Thịnh, cậu thật sự không muốn trải qua mạt thế một lần nữa, mặc dù mạt thế này là mạt thế thiên tai, so với mạt thế tang thi cậu từng trải qua có chút bất đồng.
Nghĩ tới không gian, Yến Trương An trong lòng vừa động, trong đầu đã hiện lên một không gian thật lớn, bên trong đặt từng hàng rương, bên trong là các loại đồ vật mà thế giới trước A Thịnh tặng cho cậu, có vàng bạc châu báu, cũng có những vật tranh trí nhỏ tự tay cậu làm, còn có bức họa của cậu, những bức họa này có hơn nữa là bí diễn đồ, A Thịnh vốn dĩ định trước khi qua đời đốt hết đi, tránh cho người khác nhìn thấy, nhưng Yến Trường An cảm thấy đáng tiếc, lúc này mới để hệ thống cứu thế cung cấp không gian trước cho cậu, thu hết những thứ này vào.
[Lão đại, hệ thống cứu thế nói rồi, để lão đại ngài tự do phát huy, nó tin vào năng lực của ngài.]
Yến Trường An nhướng mày, hệ thống cứu thế giờ cũng học được cách nói chuyện rồi: “Được rồi, ta biết rồi, ngươi đi giúp ta điều ra A Thịnh ở nơi nào, còn có 1 tháng nữa là đến mạt thế rồi, phải tìm được người trước đã.”
[Vâng, lão đại.]