Chương 24

Còn nàng thì hay rồi, bất động như tượng, như thể trong xe ngựa chẳng có ai.

Phó Hoài An bị bụi đất xộc vào mặt, tâm trạng trở nên tồi tệ, bèn quay đầu chầm chậm cho ngựa tiến sát lại gần cửa sổ xe.

Đôi mắt đen như mực của chàng ánh lên vẻ khó đoán, tay cầm roi ngựa khẽ động, bất ngờ vén tấm rèm xe lên.

Ban đầu chàng tưởng sẽ thấy gương mặt kinh ngạc của Chân Nhàn Ngọc, ai ngờ chỗ nàng đáng lẽ đang ngồi lại trống không.

Phó Hoài An: ?

Chàng giật cương ngựa thật mạnh, sắc mặt tối đen như đáy nồi, giọng trầm đυ.c: “Người đâu rồi?!”

Vệ sĩ và nha hoàn vừa nghe thấy lập tức ngẩn người.

Đội trưởng thị vệ, Lâm Bình Sinh, căng cứng quai hàm, “Thế... thế tử, phu nhân từ lúc lên xe đến giờ vẫn chưa...”

Câu chưa nói hết đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Phó Hoài An chặn lại.

Chàng khẽ nhếch mép: “Nếu nàng chưa từng xuống, vậy người đâu?”

Rèm xe bị chàng vén lên, khung cảnh trống rỗng bên trong như đang cười nhạo lời thị vệ thật nực cười.

Bàn tay cầm roi của Phó Hoài An siết lại, gân xanh nơi cổ tay nổi rõ, lộ rõ sự phẫn nộ đang dâng lên.

“Còn ngây ra đó làm gì, không mau đi tìm!”

“Tìm gì cơ?”

Giữa bầu không khí căng thẳng, trong xe bất ngờ vang lên một giọng hỏi.

Phó Hoài An ngẩn ra, cúi đầu nhìn vào trong xe.

Chỉ thấy từ dưới ghế ngồi thò ra một bàn tay trắng muốt, sau đó một người búi tóc nghiêng lệch, trâm ngọc xộc xệch từ dưới bò lên.

Vì không khống chế được lực, nàng còn va đầu một cái, “A đau quá!”

Phó Hoài An: “...”

Chàng trừng mắt nhìn, trong mắt hiện lên vẻ khó tin, chỉ thiếu điều viết hẳn mấy chữ “đầu óc có vấn đề” lên mặt.

Chân Nhàn Ngọc đưa tay chỉnh lại búi tóc lộn xộn, thản nhiên phá vỡ bầu không khí: “Vừa rồi thϊếp nghe hình như chàng đang tìm gì đó? Có cần thϊếp giúp không...”

Lời còn chưa dứt, nàng như sực nhớ ra điều gì, lập tức dừng lại, mặt mũi ngơ ngác, “Chẳng lẽ chàng đang tìm thϊếp?”

Phó Hoài An nhướng mày hờ hững, “Ai mà ngờ nương tử sở thích thật đặc biệt, chỗ ngồi tử tế không ngồi, lại chui xuống gầm ghế.”

“Khụ... thϊếp cũng không cố ý, chỉ là chẳng may ngủ gật. Xe ngựa lắc quá, nên bị lắc rớt xuống đó thôi.” Chân Nhàn Ngọc giữ vững nguyên tắc “chỉ cần ta không thấy xấu hổ, thì người khác mới là kẻ xấu hổ”, lập tức lật ngược tình thế, “Cũng là do cái xe ngựa này kém chất lượng! Thế mà chàng còn chê bai thϊếp!”

Phó Hoài An lười tranh luận với nàng, dứt khoát bỏ ngựa lên xe, đích thân giám sát, đề phòng nàng lại giở trò.