Chương 17

Nói xong liền quay người rời đi.

Phó Hoài An, người chưa từng để nữ nhân nào lại gần: “...”

Thấy bóng dáng Chân Nhàn Ngọc biến mất sau cửa phòng bên, bốn nha hoàn liếc nhìn nhau, đều không biết phải làm gì.

Các nàng đều biết rõ kiêng kỵ của Phó Hoài An, không dám thật sự làm theo lời nàng. Vừa định đi gọi mấy tiểu tư thì thấy Phó Hoài An mở mắt.

“Các ngươi lui xuống đi! Đừng để phu nhân biết ta đã tỉnh.”

Cuộc thử nghiệm hôm nay thất bại hoàn toàn, tâm trạng của Phó Hoài An rất tệ.

Dù Chân Nhàn Ngọc là một mật thám, chàng hoàn toàn có thể nhân lúc nàng mê man mà cho người làm nhục nàng, tạo hiện trường giả như hai người đã động phòng.

Nhưng chàng... lại không muốn làm vậy.

Chàng không muốn bản thân vì đạt mục đích mà bất chấp thủ đoạn đến mức đánh mất cả ranh giới.

Ban đầu vốn định đốt mê hương trong phòng ngủ để làm Chân Nhàn Ngọc ngất đi, đối phó cho xong đêm động phòng, định hôm sau sẽ tìm lý do để giải thích. Nào ngờ, Chân Nhàn Ngọc lại “làm chàng mê man” trước, khiến chàng thậm chí không cần viện cớ nữa.

Có lẽ vì đã đầu tư quá nhiều, chàng không thể tin nổi, Chân Nhàn Ngọc lại hạ mê dược với chàng chỉ vì... vài viên thịt viên.

Chàng cho rằng đêm nay nàng sẽ không ngủ, rất có thể sẽ lẻn đến thư phòng điều tra.

Không sao, trong thư phòng chàng cũng đã chuẩn bị sẵn vài món quà cho nàng, đảm bảo nàng không về tay trắng.

Vì thế, sau một chút do dự, chàng rửa mặt xong liền lên giường, giả vờ vẫn còn mê man. Dù sao trước khi nàng đến, đây vốn là giường của chàng, chàng nằm cũng là chuyện đương nhiên.

Chỉ là vừa nằm xuống, chàng đã nhíu mày, không quen với mùi hương xa lạ quanh mình.

Chàng không hiểu nổi vì sao chỉ mới để Chân Nhàn Ngọc ngủ mấy hôm, mà giường của chàng lại hoàn toàn đổi mùi.

Đang mải nghĩ ngợi lung tung, đột nhiên cảm giác có một luồng hương thơm phả qua bên cạnh.

Màn giường bị người khác vén lên.

Phó Hoài An toàn thân căng cứng, sẵn sàng ứng phó với hành động tiếp theo của Chân Nhàn Ngọc.

Thế nhưng không ngờ, người bên giường lại dừng lại, có vẻ chán ghét mà chậc một tiếng, rồi gọi mấy nha hoàn tới:

"Gọi người khiêng phu quân ta sang mỹ nhân tháp bên kia, giường này chật chội, không thông gió, phu quân lại đang say, nằm ở đây dễ khiến mùi rượu bám lại càng khó chịu."

Nàng dừng lại một chút rồi nói thêm: "Cả chăn đệm trên giường cũng mang sang luôn, cái này mềm hơn."