Chương 53: Dư Thủ Sở

Thời kỳ tai nạn đột phát, ngoài những chiến sĩ nơi tiền tuyến anh dũng chiến đấu, thì cũng nhất định không thể thiếu những người đứng sau dừng chân bày binh bố trận, lo liệu đại cục.

Mạnh Kiến Trung tư lịch còn nông, chưa từng xử lý những sự vụ có liên quan. Còn Dư Thủ Sở từng trải qua nhiều lần chiến tranh, kinh nghiệm lão luyện, vì vậy mới được ở lại trấn thủ thành phố L, chỉ huy chiến sự cho đến thời khắc cuối cùng mới rút lui.

Đội viên vũ trang áp giải ông ấy đã chết giữa đường.

Ông ấy nhặt một tấm nắp giếng hư hại bên vệ đường, cắt lấy râu từ một con gián hấp hối, dựa vào ý chí sắt thép được tôi luyện qua năm tháng gian nan, vừa đánh vừa lui, dừng rồi lại đi, cuối cùng cũng đến được phạm vi “tuyến an toàn”.

“Cha, cha! Chúng con ở đây!”

“Thủ Sở, may mà anh không sao...”

Vợ ông ấy, Tống Ôn Tú, tư lệnh không quân khu 6, cùng con gái Dư Vãn Thu, con trai Dư Trì Thụy đều có mặt tại đây.

Ông ấy siết chặt ôm lấy họ, khuôn mặt bầm dập, bàn tay đầy vết thương nắm chặt thành quyền.

Dĩ nhiên, bên cạnh họ còn có rất nhiều dân thường chưa kịp rút lui, trong đó có cả người nhà nhóm phát sốt ở khu thu dụng.

“Chính là ông ta!”

Một thanh niên có dị năng thính lực, chỉ tay về phía Dư Thủ Sở: “Tôi là dị năng giả, có thể mượn ‘lỗ tai’ người khác! Chiều nay hơn ba giờ, tôi mượn tai ông ta, nghe rõ ràng bọn họ ngồi trong văn phòng, nhẹ nhàng vài câu, vậy mà hại chết cả nhà chúng tôi!”

“Tất cả 2.658 người! Dư Thủ Sở, các người là đám người độc ác tâm địa hèn hạ! Thế giới đã thành ra thế này, ai cũng cố sống cố chết tìm cách sống sót, nhưng trong mắt các người lại chỉ có chút lợi ích của bản thân! Vì tiền, vì quyền, dựa vào việc Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Trừng Tâm đã qua đời, trung ương không rảnh lo tới mấy địa phương, các người liền lạm dụng lực lượng vũ trang, gϊếŧ chết hơn hai ngàn đồng bào còn đang sống sờ sờ, trong đó không biết có bao nhiêu người là dị năng giả!”

“Họ vốn dĩ có thể sống sót, đoàn tụ với người thân! Vốn có thể thức tỉnh năng lực đặc biệt, cùng chúng ta chiến đấu chống lại quái vật! Nhưng tất cả đều bị các người huỷ hoại! Các người thật sự là con người sao? Hay là nói lũ quái trùng đã chui vào thân thể các người, khiến các người biến thành loài mặt người dạ thú thế này!”

Những lời chỉ trích ấy, mang theo căm phẫn sâu sắc, gào lên tới mức ai nghe cũng thấy nhức óc.

“Mẹ tôi năm nay đã 62 tuổi! Bà vất vả lắm mới chạy thoát khỏi khu nguy hiểm, nếu không phải vì tin tưởng các người, không muốn gây thêm phiền cho chính phủ, một hai đòi đến khu thu dụng, chúng tôi căn bản sẽ không để bà, một người già đến nơi đó! Nếu vậy bà đã không chết!”

Lại thêm một câu gào khóc đau lòng, tức khắc đẩy cảm xúc đám đông lên cao trào.

“Kẻ gϊếŧ người!”

“Kẻ gϊếŧ người thì con cái sau này cũng sẽ là tội phạm gϊếŧ người, tránh hết ra cho tôi!”

“Không sai! Dựa vào cái gì mà ông hại chết bao nhiêu người như vậy, giờ còn có thể thảnh thơi dẫn vợ con chạy trốn? Hôm nay ông đừng hòng sống rời khỏi thành phố L!”

“Đền mạng cho những người đó đi! Đồ cẩu tạp chủng!”

Từng đôi tay chen lấn xô đẩy, từng ánh mắt tràn đầy thù hận dần dần vây lấy bọn họ, khiến cho cả nhà họ trở nên đơn độc, giống như một hòn đảo nhỏ bé giữa đại dương mênh mông.

“Các người, các người đang nói cái gì vậy? Có phải là có hiểu lầm gì không?”

Dư Vãn Thu năm nay mười tám tuổi, từ nhỏ học ba lê và piano, lâu dài theo học tại trường nữ tư thục. Làn da trắng mịn, vóc dáng tinh tế, nhịp sống đều đều.

“Cha tôi... cha tôi sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu.”

Cô ấy hoảng loạn, bối rối, liều mạng giải thích: “Tôi thừa nhận, cha tôi không phải là người dễ sống chung. Ông ấy rất nghiêm khắc, không hay cười, luôn yêu cầu mọi người xung quanh một cách khắt khe. Ông rất ít khi khen ai, cũng rất ít khi chịu lắng nghe ý kiến người khác, vô cùng cố chấp và là người cứng nhắc.”

“Ông chưa bao giờ là một người cha hoàn hảo, cũng không phải là một người chồng hoàn hảo, nhưng ông luôn là một vị thị trưởng tốt.”

“Kể từ khi ông nhậm chức, tỉ lệ phạm tội ở thành phố B trong vòng hai năm đã giảm xuống mức trung bình, phá vỡ kỷ lục thấp nhất trong trăm năm. Ông đề xuất sửa chữa cơ sở hạ tầng công cộng, nhà hát B, thư viện quản lý tự động hoàn toàn đều được khen ngợi. Ông tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện này. Xin các người hãy tin tôi, ông thật sự, thật sự là một chính viên hết lòng vì dân.”

Dư Trì Thụy năm nay tám tuổi, học lớp hai tiểu học, đang ở vào độ tuổi bướng bỉnh và phản nghịch, mơ hồ cảm thấy đám người này đang “ức hϊếp” cha mình.

Cậu bé giơ cao chiếc ô hình vịt vàng trong suốt, dùng sức chọc vào đầu gối một người, lớn tiếng nói: “Không được mắng ba cháu!”

Người đàn ông kia phản xạ đẩy cậu bé ngã xuống, đứa trẻ lập tức oa lên khóc, chạy về phía mẹ.

“Đừng đối xử như vậy với một đứa trẻ.”

Tống Ôn Tú nhìn người chồng im lặng bên cạnh, ánh mắt khẩn cầu hướng về từng khuôn mặt trong đám đông, giọng nói mềm nhẹ: “Làm ơn, dù thế nào đi nữa thì trẻ con cũng là vô tội, xin đừng nói những lời như vậy trước mặt bọn trẻ, được không?”

“Trong số người bị các người hại chết cũng có con cái!” Có người lớn tiếng quát lên.

Đám đông đang dao động lập tức lấy lại quyết tâm, lạnh lùng mỉa mai: “Con cái người khác thì không phải con sao? Muốn gϊếŧ muốn mổ chỉ một câu là xong. Chỉ có con của các người mới là báu vật, đúng không? Thị trưởng thành phố B và phu nhân thị trưởng, các người nghĩ rằng mạng sống của chúng tôi, những người dân thường, trời sinh đã thấp hèn hơn các người à?”

“Không...”

Tống Ôn Tú đau đớn cúi thấp đầu, nhẹ giọng nói với chồng: “Nói gì đó đi, Thủ Sở, con còn nhỏ mà...”

Đến lúc này, người bị khiển trách Dư Thủ Sở cuối cùng cũng mở miệng, lần đầu tiên lên tiếng. Không phải để biện minh, cũng không thoái thác trách nhiệm.

Ông hỏi: “Các người muốn thế nào? Cho rằng tôi gϊếŧ người nhà các người, nên các người cũng chuẩn bị gϊếŧ người nhà vô tội của tôi?”

Ông vẫn đứng thẳng như thế, như một cây tùng vững chãi. Giọng nói trầm ổn và có khí phách.

Lấy ơn báo oán chưa bao giờ là việc dễ dàng.

Nhưng ăn miếng trả miếng thì cũng tàn nhẫn đến không có điểm dừng.

Mọi người nhìn chằm chằm hai khuôn mặt non nớt, ngây thơ kia, do dự trong giây lát. Nhưng rồi có người trong đám đông lại lên tiếng:

“Chúng tôi không thể vô duyên vô cớ buông tha ông!”

“Là ông đề xuất bỏ phiếu!”

“Cũng chính ông là người đầu tiên bỏ phiếu nặc danh!”

“Mặc kệ bản chất phiếu đó thế nào, nếu không phải vì ông, có lẽ cuộc họp hôm đó đã có thể kéo dài đến khi đồng hồ đếm ngược xuất hiện! Đã không có nhiều người chết oan như vậy!”

“Ông có tội, Dư Thủ Sở!”

“Ông phải sám hối vì những mạng người đã mất, xin lỗi người nhà nạn nhân, sau đó lấy mạng mình để đền bù cho họ. Có như vậy chúng tôi mới cân nhắc đến chuyện buông tha con của ông!”

Dư Thủ Sở nhìn lướt qua từng khuôn mặt trong đám người.

Họ không lên tiếng, không đồng ý, cũng không phản đối, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ông. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt họ, sáng tối đan xen khó phân.

Họ đều muốn ông chết.

Không ai có thể biết trước kết cục khi bắt đầu một việc gì đó.

Mọi người đều đã có sẵn đáp án và lập trường, chuẩn bị xong tội danh dành cho ông ấy. Mà ông ấy, từ trước đến nay vốn không quen biện hộ cho bản thân, trên thực tế cũng không thể phủ nhận một phần trách nhiệm trong chuyện này.

Phàm là người gây ra hậu quả xấu, đều phải trả cái giá thật đắt.

“Không...”

Dư Vãn Thu mắt đẫm lệ mông lung, mờ mịt lắc đầu.

Ngay sau đó, cô ấy tận mắt nhìn thấy người cha mà cả đời mình kiêu ngạo dựa vào, người đàn ông từng được xem là bất khuất như thép, thân thể ông vốn bị cho là “không thể khuất phục”, vậy mà lúc này lại dần dần cúi xuống, chậm rãi quỳ gối.

Không.

Không.

Không nên như vậy.

Dường như có thứ gì đó đột nhiên bị đánh tan. Nó vỡ vụn đến mức triệt để, vỡ đến mức vang dội, khiến nước mắt cô ấy rốt cuộc không thể kìm giữ, tràn mi mà rơi.

“Tôi là Dư Thủ Sở, tôi có tội, tôi đã phạm sai lầm.”