Kỳ Việt liếc nhìn, giây tiếp theo đã thả người nhảy tới.
... Gặp người liền nhào tới, có lẽ đây cũng được xem là đặc điểm nổi bật của chó nhỏ?
Mỗ cá giơ tay che đầu, mỗ miêu quyết đoán dứt khoát nhảy khỏi xe.
Bịch một tiếng, Lâm Thu Quỳ bị đè ngã xuống đất, trên người là Tiểu Bạch, bạn học mấy ngày không gặp đang đè lên cô.
Mèo con Tiểu Hắc kêu lên meo meo, ra sức kéo ống quần.
Không đợi Tiểu Bạch bàn tay tàn nhẫn giơ lên, nó đã nhanh nhẹn nhảy sang chỗ khác, tiếp tục lặp lại hành động. Động tác thành thục mà khiến người ta chua xót trong lòng.
“Không thấy Viên Nam.”
Kỳ Việt nhìn Lâm Thu Quỳ, mắt hơi nheo lại, giọng nói mang theo vẻ mất kiên nhẫn oán giận: “Tìm không thấy hắn, cô dẫn tôi đi.”
Trên mặt và nơi khóe mắt đều là máu, khóe môi trầm xuống đầy không vui.
Vài lọn tóc rối rơi xuống bên tai cô, hơi ngứa.
Tư thế quen thuộc, lời thoại quen thuộc, cá mặn hợp lý suy đoán, chẳng lẽ... chẳng lẽ tên này một mình loanh quanh thị trấn n vòng, không những chẳng sờ được bóng dáng ông em trai Viên Nam, mà còn vô tình quên mất cả đường về khách sạn?
Bộ dáng thật sự xui xẻo.
Thuộc tính mù đường quả nhiên là đại sát chiêu thiết kế sẵn của vai phản diện.
“Tôi có thể dẫn anh đi tìm hắn, nhưng điều kiện là phải tổ đội bạn bè. Lần sau anh đánh nhau, đừng kéo tôi theo.” Lâm Thu Quỳ chìa tay ra.
Kỳ Việt đen mặt vỗ tay cô ra, hỏi Viên Nam ở đâu.
“Trước tiên tổ đội đã.” Nhiệm vụ chỉ còn ba phút cuối cùng, Lâm Thu Quỳ lại đưa tay ra, “Từ giờ trở đi tổ đội được không?”
Kỳ Việt mắt sâu thẳm, ánh nhìn không độ ấm lạnh lùng chăm chú nhìn cô.
Anh biết, con chim cánh cụt này có gì đó không thích hợp.
Cô cổ quái.
Phiền phức, bắt bẻ.
Cũng không thông minh.
Nhưng đôi khi lại rất hữu dụng. Ví như biết xem bản đồ, có thể lái xe, trong túi còn có bánh quy hương vị không tệ.
Đói thì tự biết ăn, khát thì tự đi uống nước, khi đánh nhau thì tự biết trốn, bị bệnh cũng sẽ chủ động lên tiếng. Đỡ cho anh rất nhiều phiền toái.
Ngoại hình cũng coi như là thuận mắt.
Ánh sao rơi đầy trời phản chiếu trong mắt cô, giống như một con hamster má phúng phính da giòn, nhát gan mà mạng lại rất lớn.
Hamster, Kỳ Việt vừa không thích, cũng không ghét.
Vì thế anh cố gắng vươn tay bao lấy móng vuốt hamster kia, ước lượng trên dưới, thấp giọng nói một chữ: “Được.”
[Tổ đội thành công. Chúc mừng cô hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn, nhận được 20 điểm tích lũy và một lần cơ hội rút năng lực.]
[Đồng đội Kỳ Việt đã trói định có hiệu lực. Sau này anh ta hoàn thành bất kỳ nhiệm vụ nào, đều được tính vào danh nghĩa của cô.]
Âm thanh hệ thống bình tĩnh, không gợn sóng.
Kỳ Việt vẫn đang đợi cô trả lời.
Nghĩ đến những ân oán tình thù không thể không nói giữa vai ác và nam chính, Lâm Thu Quỳ bẻ hạt tại hiện trường: “Hai ngày trước Viên Nam xuất phát đi khu N, cá nhân tôi cảm thấy nên tìm một chỗ trốn khoảng hai tiếng, đợi mưa sao băng qua rồi hãy lên đường thì hơn.”
Thực tế, Đồng Giai và Viên Nam đều đã trải qua nửa tháng thích ứng trong khu an toàn. Người trước lo liệu việc điều dưỡng sinh lợi cho cha mẹ, người sau hỗ trợ căn cứ chính phủ duy trì trật tự.
Cho đến khi phát hiện dị tinh, nâng cấp dị năng lên cấp C, hai người mới lần lượt lên đường đi khu K, và gặp nhau giữa chặng đường, lập thành đội ngũ.
Mà khu N dù cũng nằm ở phương Bắc, nhưng khu K ở phía Tây, khu N lại ở phía Đông, hai khu cách nhau, có thể nói là xa cách một trời một vực.
Cô nói như vậy, chỉ để đề phòng Kỳ Việt lửa cháy đổ thêm dầu, nhân lúc mưa sao băng mà trút giận lên ông em trai.
Một khi hai người đối đầu, bất kể ai thắng ai thua, ai sống ai chết, hơn nửa cốt truyện sẽ sụp đổ. Đến lúc đó, cô, một siêu cấp tiểu pháo hôi cũng đừng mong còn cơ hội gặp được người nhà họ Lâm, chỉ có thể tận lực thay nguyên chủ làm tròn một chút chữ hiếu.
Đáng tiếc, Kỳ Việt trước nay chưa từng chịu nghe theo đề nghị của ai.
Quái vật lượn lờ quanh đó, anh đứng dậy, xách theo thể hỗn hợp hamster và chim cánh cụt, hai ba bước tiến vào khu vui chơi thiếu nhi, ném cô xuống dưới đường trượt.
“Ngốc.” Anh đưa cho cô một vật thể đen sì, hình thù bất quy tắc, chỉ vào trán cô buông lời tàn nhẫn: “Đừng nghĩ đến chuyện chạy trốn. Không được phép chết, bằng không băm cô thành tám khúc cho chó ăn.”
Lâm Thu Quỳ thõng tay xuống: “Yên tâm, chuyện này tôi rất am hiểu.”
Không phải khoe khoang, nhưng trong việc lười biếng mà vẫn giữ được cái mạng, không mấy người có thể so được với cô.
Cô bình tĩnh như thường, tràn đầy tự tin.
Thiểu năng.
Kỳ Việt giật xuống chiếc mũ choàng, hai cái tai gấu tròn tròn dựng thẳng lên. Vành mũ rủ xuống che mất hơn nửa khuôn mặt, trông thoải mái hơn nhiều.
Anh tiện tay xách luôn cả mèo con rồi cũng ném vào, sau đó cảm thấy mỹ mãn mà xoay người đi đánh nhau.
Lâm Thu Quỳ lại lần nữa mở chế độ đứng ngoài quan chiến.
Không giống với lần trước là ‘hôi trùng’ sản xuất hàng loạt trong giai đoạn đếm ngược, lần này quái vật tiến hóa thành ‘xúc trùng’, gần như toàn bộ vật bị ký sinh đều là sinh vật ngoài hành tinh Lam Tinh, không phải con người.
Chim chóc trên trời, bướm, kiến, ong, rắn trên cây, còn có mèo con chó nhỏ nơi mép đường, những con gián, con nhện thường ngày chẳng ai thèm để ý... tất cả đều phình to gấp nhiều lần so với ban đầu, trên cơ thể mọc thêm hoa văn kỳ dị, hình thù quái đản, trở nên hung ác và xa lạ.
Hệ thống phổ cập khoa học đúng hẹn lại tới: [Sau lần đếm ngược thứ ba, lượng lớn quái vật cấp C và D sẽ đồng loạt xuất thế.]
[Quái vật cấp D phần lớn là sinh vật ngoài hành tinh bị dị hóa, hình thể phình lớn, nhiều bộ phận đã phát sinh biến dị, chỉ một số vẫn giữ lại đặc trưng nguyên bản. Như mèo có năng lực đánh lén, chó giữ khứu giác vượt trội...]
[Quái vật cấp C vốn là con người, trên cơ sở hình dạng gốc mà biến đổi. Năng lực của chúng không theo quy luật rõ ràng, hoàn toàn dựa vào du͙© vọиɠ sâu nhất trong nội tâm mà định hình.]
Đối thủ đầu tiên Kỳ Việt chạm trán là một con chuột độc cấp D.
Nó cao khoảng hai mét, da vàng lục vẩn đυ.c, chi trước teo rút, chỉ dùng hai chân sau, là hai trụ thịt hồng nhạt để đứng nửa người.
Xương sọ phía trước phủ đầy gai nhọn, sau lưng nổi bướu thịt, kinh khủng nhất là cái đuôi dài phía sau. Nó tách làm nhiều nhánh, mỗi đầu là một phiến giống lưỡi liềm.
Nó lảng vảng gần đài phun nước, cúi đầu liếʍ vết máu còn sót lại trên mặt đá.
Kỳ Việt rút ra một thanh trường đao màu tro đen.
Nhìn qua có dáng đao nhưng thực chất chẳng còn giống đao, không chuôi cũng chẳng có vỏ.
Hệ thống phán đoán: [Đây là vũ khí được mài giũa từ lớp xác ngoài của xúc trùng, chất liệu cứng rắn, ít bị ăn mòn, lại mang theo khí tức đồng loại khiến bọn quái vật có xu hướng né tránh theo bản năng. Vì vậy dần dần trở thành một trong những vũ khí hiệu quả nhất mà nhân loại đời sau dùng để đối phó với dị tộc sinh vật.]
Một tia chớp xé toạc bầu trời.
Anh đạp chân lên thành đài phun, tay nắm cánh thiên sứ, di chuyển linh hoạt như báo, trong chớp mắt đã nhảy lêи đỉиɦ tượng, vung đao đâm thẳng vào bướu thịt.
“Chít, chít!!!” Chuột độc quay đầu lại, mấy cái đuôi quất tung theo gió, lưỡi liềm lóe lên ánh lạnh, vèo vèo xé gió lao tới.
Kỳ Việt vung đao chống đỡ.
Cả hai đều là những sinh vật có phần da kéo dài, va chạm kịch liệt, động tác nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh, âm thanh leng keng vang lên không dứt bên tai.
Cứ tiếp tục thế này, nó sẽ thua.
Có lẽ con chuột độc cũng ý thức được điểm này, liền mạnh mẽ xoay người, đυ.ng phải bức tượng.
Tượng tiểu thiên sứ bằng cẩm thạch trắng lập tức nứt toạc, gần như cùng lúc đó, Kỳ Việt thả người nhảy lên.
Chân trái đạp trúng chuột độc, giữa không trung xoay nửa vòng, lưỡi dao gắn dưới giày vô tình lộ ra, máu theo mép giày nhỏ xuống từng giọt. Trong lúc cọ xát, vô số tia lửa phụt ra, đá vụn tung tóe hỗn loạn, con mồi kêu gào thảm thiết.
Lưỡi dao chợt chuyển hướng, đẩy tung lớp vảy bảo hộ như da cá sấu, cắm phập vào bụng dưới.
Ầm! Một tia chớp màu tím dữ tợn từ bầu trời giáng xuống, nện vỡ khối đá cẩm thạch.
Kỳ Việt lăn người sang bên né tránh.
Con chuột độc rơi mạnh xuống đất, đôi mắt lưu ly trong suốt trừng to, tựa như đến chết vẫn không thể chấp nhận việc bản thân bị đánh bại.
Tiếc là, loài chuột độc này từ trước đến nay luôn đi theo bầy.
Lại một con độc chuột khác từ xa ngửi thấy mùi máu, lao tới như tên bắn từ cách cả trăm mét.
Sau khi rút trường đao cắm vào mắt con thú chết, cơn mưa lớn bất ngờ đổ xuống tưới ướt cả mặt. Tên nhân loại quái lạ ấy cười khẽ, đầu nghiêng sang một bên, khớp xương đông cứng vang lên một tiếng rắc.
Con chuột độc kia không kịp dừng lại, đâm sầm vào một thân cây, sừng nhọn cắm sâu, giãy giụa mãi vẫn không thể thoát thân.