Chương 50: Tổ đội với nam chính, thất bại

“Ờ.”

Còn 20 phút nữa là hết thời gian đếm ngược, Lâm Thu Quỳ đến cửa đông, cất chiếc xe đạp siêu tiện dụng, xuyên qua sương mù, từ xa giữa đám người đã thành công tìm thấy nhân vật mục tiêu.

Tục ngữ nói chẳng sai, nam chính đúng là nam chính.

Thân hình thẳng tắp, khí chất xuất chúng, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm chính nghĩa. Trong thời khắc nguy cấp thế này, anh ta không lo chạy trốn mà chọn ở lại giúp bộ đội vũ trang sơ tán người dân.

Viên Nam cũng nhìn thấy Lâm Thu Quỳ, lạnh nhạt quăng tới hai chữ: “Lên xe.”

Lâm Thu Quỳ: “Thật ra thì tôi...”

Còn chưa nói dứt lời, cô đã bị bông hoa cao lãnh không thèm phân trần mà nhét thẳng vào trong thùng xe.

Xung quanh người quá đông, cô giãy giụa thoát xuống được, vất vả lắm mới chen đến bên cạnh Viên Nam:

“Kỳ thật, tôi muốn cùng cậu chung sức cống hiến vì nhân dân.”

Tiểu Hắc: “Meo meo!”

Con mèo nhỏ giống như trời sinh đã biết tìm ống kính cho mình.

Viên Nam liếc nhìn con mèo nhỏ, ánh mắt lại lướt qua gương mặt chủ nhân của nó, sắc mặt trầm xuống: “Tôi không có tâm trạng chơi trò chơi với cô.”

Trong mắt anh ta, Lâm Thu Quỳ chỉ là một đứa trẻ chưa lớn, luôn dựa vào gây chuyện để thu hút sự chú ý. Hai người từng là hàng xóm khi thuở nhỏ, đến khi lên đại học gặp lại, cô lại đặc biệt thích quấn lấy anh ta, hết lần này đến lần khác đều không màng thời cơ để làm loạn.

Lâm Thu Quỳ nói: “Cậu đừng hiểu lầm, lần này không phải vì cậu, tôi thật lòng chỉ muốn làm chuyện tốt.”

Viên Nam: “Đừng gây rối.”

Lâm Thu Quỳ: “Tôi thật sự muốn làm người tốt, tổ đội đi mà, được không?”

Viên Nam... Viên Nam dứt khoát ỷ vào chiều cao của mình, xách cổ áo cô lên như mèo con, lại một lần nữa đóng gói nhét trở lại trong xe.

Lâm Thu Quỳ thò đầu ra từ cửa sổ: “Thật sự không tổ đội? Tôi có dị năng mà.”

“Lâm Thu Quỳ.” Viên Nam lạnh giọng, giống như một giáo viên chủ nhiệm bị học sinh chọc phát cáu: “Muốn làm loạn cũng phải phân rõ trường hợp. Dù có muốn chết cũng đừng chết trước mặt tôi!”

Xem ra anh ta thật sự tin rằng cô đang cố tình mượn cớ để dây dưa, đúng là có chút tự luyến.

Kế hoạch tổ đội với nam chính, thất bại.

Lâm Thu Quỳ dứt khoát quyết đoán leo qua cửa sổ trốn khỏi tầm mắt “giáo viên chủ nhiệm”, bị hệ thống cảm thán không chút lưu tình: [Hôm nay là lần đầu tôi thấy cô tích cực nỗ lực như vậy.]

Đáng tiếc chẳng có tác dụng gì.

Rất giống một con gà con, ra sức rung lông vỗ cánh, tự mình tiếp thị, lặp đi lặp lại dây dưa, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục lẻ loi, xám xịt, đáng thương.

“Chẳng phải Thống lão bản mới là đầu sỏ gây chuyện sao, hả?”

Nào là tìm nhật ký của Đồng Giai, xé bỏ sách giáo khoa của Đồng Giai, rồi ngày nào cũng lén lút theo dõi Viên Nam suốt 24 giờ... Mỗi ngày đều ra mấy nhiệm vụ ấu trĩ như thế, mới khiến cô mang tiếng xấu, đi đâu cũng bị từ chối tổ đội.

Hệ thống: [Đó là do hệ thống chủ... Thôi, có gì thì nói thẳng.]

“Vậy đưa chút bồi thường đi, cho tôi đổi vật tư không gian một lần được không?”

[Qua.]

“Đồng ý rồi?”

[Quá mức.]

Làm cô vui mừng hụt một trận.

Ký chủ thiện lương biết tiến biết lùi lại nhượng bộ: “Vậy một phần ba thôi. Không cò kè mặc cả, lão bản cũng biết rồi đấy, điều kiện của tôi từ trước đến nay là chỉ cao không thấp.”

Cô hiểu rõ, nhiệm vụ cụ thể hay những tiểu tiết khác hệ thống không thể quyết định, nhưng ở mảng vật tư, tích điểm... thì vẫn có thể “nới tay” cho cô chút ít.

[…]

Quả nhiên, hệ thống không phản bác.

Không phản bác nghĩa là đồng ý.

Hiếm hoi mới bứt được lông từ nhà tư bản, Lâm Thu Quỳ cảm thấy bản thân lại có thể tiếp tục cố gắng.

“Trừ Viên Nam và Đồng Giai ra, trong thành phố L còn ai là nhân vật trọng yếu không?”

[Có, nhưng không đề cử. Kỳ Việt.]

Được rồi. Không còn lựa chọn nào khác.

Hy vọng Tiểu Bạch vì tình xưa nghĩa cũ mà không từ chối tổ đội.

“Anh ấy ở đâu?”

Cô vừa dứt lời, một bóng người quen thuộc liền hiện vào tầm mắt.

“Dương Trúc Viên.”

“Thu Quỳ?” Dương Trúc Viên dừng chân lại, “Sao cô còn ở đây? Còn mấy phút nữa là đếm ngược kết thúc rồi!”

“Có nhìn thấy Tiểu Bạch không?”

Nguyên văn không tốn chút mực bút nào để miêu tả quãng thời gian này của Kỳ Việt, vậy mà cô lại thuận miệng hỏi ra, đúng là có chút bất ngờ ngoài ý muốn.

“Anh ấy không phải đang ở quảng trường sao? Tôi còn tưởng hai người ở cùng nhau cơ!”

“À, giờ thì đúng là định đi tìm anh ấy.” Lâm Thu Quỳ chú ý thấy cậu ta có vẻ mặt rối rắm, “Anh làm sao vậy?”

“Tôi... tôi muốn đi cứu người. Bộ đội vũ trang đang khẩn trương sơ tán dân chúng, Kỷ Nghiêu Thanh cũng đang ở bên đó, bây giờ đi có lẽ vẫn còn kịp...”

Dương Trúc Viên lầm bầm một lúc, rồi bỗng nghiêm mặt: “Thu Quỳ, tôi không thể đưa cô đến quảng trường được. Cô đi một mình có được không? Tôi để lại khẩu súng cho cô nhé, dù chỉ còn ba viên đạn... Biết đâu vẫn có tác dụng! Cô nhất định phải cẩn thận, với sức chiến đấu của anh Tiểu Bạch thì chắc chắn có thể bảo vệ được cô!”

Vừa nói, cậu ta vừa luống cuống lôi súng ra, nhét vội vào tay cô, sau đó quay đầu chạy đi mất dạng.

Bộ dạng hấp tấp bộp chộp, cũng không rõ là chuyện gì gấp gáp như thế.

Lâm Thu Quỳ cầm lấy khẩu súng, đi ngược dòng người về phía quảng trường.

70:00:05.

70:00:03.

70:00:01.

Một hàng con số hiện lên chân trời, như khoác lên mình lớp da cừu ngụy trang cho bầy sói hung ác, lặng lẽ ngủ đông, cho đến khi điểm đúng giờ.

Cả thế giới như ngừng lại trong vài giây.

Ngay sau đó, tất cả vỡ vụn, tái lập, lại vỡ vụn, lại tái lập, hàng tỷ con số lóe lên như pháo hoa bùng nổ, biến ảo không ngừng, phút chốc trở nên sống động như có linh hồn.

Lúc 5 giờ 26 phút chiều, ngày 11 tháng 1 năm 2022, lần đếm ngược thứ ba xuất hiện.

Hai giờ trôi qua kể từ lần đếm ngược thứ hai, ngay khi đợt thứ ba vang lên, một cơn “mưa sao băng” lại đổ xuống dữ dội.

Bầu trời như bị ai dùng bảng pha màu quấy tung lên, sắc màu hỗn loạn, dơ bẩn mà rực rỡ. Tia chớp lam tím thi thoảng lóe lên giữa đám mây, mang theo vẻ đẹp vừa kinh hoàng vừa quyến rũ.

Những quả trứng dị thể phá không rơi xuống, xoáy tít, giáng thẳng xuống mặt đất. Tháp đồng hồ ở quảng trường đổ nghiêng, cây lớn gãy ngang, mặt đường nhựa bị đánh thủng thành từng hố sâu.

Dây điện vỡ nát, phát ra ánh sáng nhợt nhạt.

Ngọn lửa cháy dữ dội.

Văn minh, trật tự, nhà cửa... tất cả những gì loài người mất hàng nghìn vạn năm gây dựng, chỉ trong chớp mắt hóa thành tro tàn.

“Vì sao? Vì sao lại đối xử với chúng tôi như vậy!”

Một người cha đang ôm thi thể đứa con nhỏ, gào lên với bầu trời đã bị xé toạc: “Tôi làm gì sai? Tôi đã làm gì sai?! Mấy con quái vật khốn kiếp, gϊếŧ vợ tôi chưa đủ, ăn thịt con trai tôi chưa đủ, giờ còn muốn cướp luôn con gái tôi? Nói đi! Tôi đã làm gì có lỗi với các người, có bản lĩnh thì nhắm vào tôi đây này!”

“... Tôi vừa mới kết hôn, chúng tôi đã yêu nhau chín năm, rất khó khăn... rất khó khăn mới có thể kết hôn, có con, tích góp đủ tiền mua nhà. Vì sao... vì sao không gϊếŧ tôi luôn đi, vì sao lại để tôi sống sót đến cuối cùng! Các người muốn tôi... muốn tôi sống thế nào đây...”

Trên đường toàn là người chạy trốn. Họ không dừng lại, không dám dừng lại. Họ giơ túi, ôm quần áo, bất kỳ thứ gì có thể ký gửi chút hy vọng, liều mạng chạy về phía trước, căn bản không biết liệu giây tiếp theo mình có bị thiên thạch đập trúng hay bị sương mù làm loạn tâm trí hay không.

Tiếng thét chói tai, tiếng khóc, tiếng súng, tiếng quái vật gầm rú, tiếng lửa cháy và điện rít gào đan xen hỗn loạn. Nhân loại nhỏ bé và yếu ớt, nhưng vẫn kiên cường chống chọi, cả thế gian cùng sinh vật đều vùng vẫy, huyết lệ hòa như nước lũ cuồn cuộn chảy tràn.

Chính tại cảnh tượng tàn khốc này, Lâm Thu Quỳ tìm thấy Kỳ Việt.

Anh từ làn nước lạnh như băng nhảy lên, như lưỡi hái sắc bén quấn chặt cổ con mồi, tay không vớt lấy nó rồi lao xuống vực sâu phía sau, nơi có vết nứt như mương nước. Anh móc ra một viên dị tinh vẫn đang máu chảy đầm đìa.

Cả người ướt sũng.

Quần áo bẩn vô cùng.

Làn da lõα ɭồ bên ngoài không còn mảnh lành, thân thể anh rách nát như vừa bò ra từ đống rác, giống hệt một loại quái vật khác. Bên môi anh nở một nụ cười diễm lệ quỷ quyệt, khiến người nhìn vừa sợ hãi vừa khó hiểu.

Sát khí khiến anh trở nên hư thối rách nát.

Nhưng cũng chính sát khí đó làm anh trở nên sống động, làm anh trở nên sắc bén lóa mắt.

Thật ra rất dọa người.

Nhưng không hiểu sao Lâm Thu Quỳ bỗng nhiên cảm thấy, anh giống như một con chó hoang nhỏ lưu lạc lôi thôi không ai quản.