Kỳ Việt mím môi, đứng dậy đạp Dương Trúc Viên một cái.
Dương Trúc Viên chưa hiểu chuyện gì xảy ra, vừa ôm mông kêu đau, đã bị xách đến phía bên quán suối nước nóng.
Kỳ Việt đẩy cậu ta dựa lên tường, hai tay bám lấy ống dẫn nước gắn trên tường, ba nhịp liền nhảy lên được nóc nhà.
“À, rìu nè, cho anh.”
Dương Trúc Viên đưa rìu cho anh theo chỉ thị của Lâm Thu Quỳ, giống một chú chó nhỏ ngây ngô mặt xệ, ngơ ngác quay đầu lại hỏi cô: “Sau đó thì sao? Tôi còn phải làm gì nữa không?”
Quả thật là một công cụ hình người rất có tự giác làm việc.
“Bảo những người khác hỗ trợ một chút, dồn bướm quái vật đến gần đây. Còn nữa...” Lâm Thu Quỳ nói: “Anh không thể dùng dị năng nữa.”
Dương Trúc Viên liên tục gật đầu ừm ừm, hoàn toàn không hỏi lý do cụ thể, quay người đi tìm các thành viên bộ đội thương lượng phối hợp.
Cánh bị thương hạn chế hành động của bướm quái vật.
Bị vũ khí bắn đứt râu khiến nó mất phương hướng, dù phập phồng bay loạn vẫn chỉ quanh quẩn ở độ cao hai ba mét, trông như một con ruồi nhặng không đầu đang đâm loạn.
Từng tràng đạn bắn dồn về phía bên trái, ở phía xa hơn, một tay súng bắn tỉa nhắm trúng và bắn vỡ đuôi cánh. Bướm quái vật phát ra âm thanh sắc nhọn tức giận, thân hình lảo đảo nghiêng về bên phải.
Đột nhiên có một “con sâu” âm hiểm nhảy lên từ phía sau lưng nó, giơ rìu chém lung tung.
“Bên trái! Anh! Nghiêng thêm một chút nữa về bên trái!”
“Sai rồi sai rồi, đó là bên phải mà...”
Cảm ơn heo con nhiệt tình vì đã chỉ đúng phương hướng.
Tuy rằng với bạn học Tiểu Bạch thì chuyện phân biệt trái phải là hoàn toàn vô nghĩa.
Một tia ánh bạc lóe lên, lưỡi rìu đâm sâu vào gốc cánh.
Đôi mắt kia không chớp lấy một cái liền trào máu, những "đôi mắt" còn lại lần lượt biến thành từng vòng xoáy nước kỳ dị.
Ánh sáng rực rỡ bùng lên theo đó mà tỏa sáng.
Trọng tâm bướm quái vật lệch đi, loạng choạng ngã vào nhà kính pha lê bị phá hỏng, khói bụi lẫn bùn đất cuồn cuộn bốc lên.
Trong làn sương tím mịt mù, những người bên ngoài dõi mắt nhìn vào, chỉ thấy bướm quái vật thoi thóp thở, dùng tàn cánh cẩn thận bao bọc lấy con kén, như một đứa trẻ bị thương đang lảo đảo tìm về vòng tay mẹ.
Nó rêи ɾỉ đau đớn, khóc than ai oán, những sắc màu rực rỡ trên thân thể dần rút đi như nước chảy. Cho đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh, nó hóa thành một con sâu béo dài rộng, quằn quại thân thể, cố gắng chui lại về chiếc tổ ấm áp yên bình.
Cuối cùng, nó cứng đờ, chết trong cơn giá lạnh vô tận.
“Khụ... khụ khụ khụ khụ...” Dương Trúc Viên liên tục ho khan, vung tay xua bụi rồi đỡ Lâm Thu Quỳ dậy: “Cái đó... Tiểu Bạch không sao chứ?”
Cảm thấy gọi như vậy thật sự chột dạ, liệu có bị đánh không đây...
Bụi mù dày đặc khiến người không thể lập tức đi vào, mọi người chỉ có thể đợi ở bên ngoài.
Lâm Thu Quỳ trong đầu vang lên giọng nói của hệ thống: [Cô có biết anh ta là ai không?]
“Là anh cùng cha khác mẹ của Viên Nam?”
Thẩm tra viên có thể tra cứu thông tin gia đình của bọn họ, cũng không ngăn cản việc họ đi tìm người thân.
Cha Viên, Viên Nam, và Tiểu Bạch, ba người bề ngoài không có nét nào quá giống nhau, nhưng trong cốt tủy đều toát ra một vẻ tàn nhẫn và lạnh lùng. Từ ánh mắt của bọn họ có thể cảm nhận rõ điều đó.
Kết hợp với một vài tin đồn từng nghe thấy trong trường học và hiểu biết về cốt truyện, thân phận của Tiểu Bạch dường như đã rõ như ban ngày.
[Kỳ Việt.] Hệ thống đọc ra tên thật, ngắn gọn mà xúc tích phổ cập kiến thức: [Anh ta là nhân vật phản diện.]
“Đại khái cũng đoán được một chút.”
Trong 《Nữ Thần Vườn Trường》, Kỳ Việt là hình mẫu điển hình của một kẻ điên phản xã hội.
Bối cảnh nguyên tác đặt trong một xã hội pháp trị, phần lớn các nhân vật dù có tranh đấu đến đâu cũng không vượt khỏi chế tài pháp luật. Chỉ có anh, ngày ngày giẫm đạp hình luật, lởn vởn bên ranh giới sinh tử như thể nóng lòng muốn thử. Khi thì dàn dựng tai nạn xe cộ, khi thì tống tiền, bắt cóc.
Tổng cộng 9 triệu chữ, anh từng hủy hoại nhan sắc mẹ của Viên Nam, bày mưu hãm hại chính cha ruột của mình, suýt chút nữa gϊếŧ chết Đồng Giai. Khi rảnh rỗi thì bắt các tiểu đệ của hai nhân vật chính ném vào hẻm nhỏ để đánh cho một trận ra trò.
Gần cuối truyện, anh còn thần kỳ vượt ngục, bắt cóc giam cầm Đồng Giai và bạn thân, đặt bom khống chế. Kết quả, hai nạn nhân nhảy xuống đại dương mênh mông mà sống sót thoát chết, còn anh thì tự đùa giỡn bản thân đến chết trong lúc chạy trốn truy nã.
Có thể nói, anh là một trong những nhân vật phản diện “nhiệt huyết” nhất thế giới tiểu thuyết, thích tìm chuyện rắc rối và trái pháp luật đến cực điểm.
Còn trong 《Mạt Thế Nữ Vương》...
[Theo mô tả nguyên tác, ít nhất anh ta đã gϊếŧ 1976 người, trong đó tỉ lệ có thù hận xác thực chưa đến 5%.]
[Anh ta từng phá hủy một căn cứ cấp trung, khiến hàng vạn người rơi vào cảnh lưu lạc.]
[Rất thích ăn thịt người sống.]
[Đã đuổi gϊếŧ Viên Nam và Đồng Giai đến mười tám lần chưa thành.]
[Vì lạm dụng công kích cá nhân và ngôn từ sỉ nhục, ngay cả dị chủng cấp cao cũng không muốn làm bạn với anh ta.]
Hệ thống vừa lật truyện vừa trật tự kể lại những hành vi độc ác đến giận sôi máu của Kỳ Việt.
Không nói những chuyện khác... ăn thịt người sống có phải hơi quá đáng rồi không?
[Còn một điều nữa.] Hệ thống nhấn mạnh: [Chủ hệ thống xác nhận không sai, trên người anh ta tồn tại "số liệu dị thường".]
[Đồng Giai vốn nên thức tỉnh hai năng lực là ‘Không Gian’ và ‘Bất Tử’, nhưng hiện tại người nắm giữ ‘Bất Tử’ lại là Kỳ Việt. Điều này đã vi phạm logic cốt truyện.]
Trong truyện, Kỳ Việt chỉ đứng sau nhóm nhân vật chính về số lần xuất hiện. Một khi anh đã vi phạm logic, chắc chắn sẽ tạo thành ảnh hưởng nghiêm trọng và khó lường đối với cốt truyện.
Sự việc sợ nhất là xuất hiện điều trái ngược. Khi vai ác đầu sỏ như anh đã mất kiểm soát, thì việc một pháo hôi như Lâm Thu Quỳ sống hay chết bỗng trở nên không còn quan trọng. Vì vậy, ác ý đến từ nguyên cốt truyện gốc bắt đầu chuyển hướng về phía Kỳ Việt, không còn để tâm đến cô nữa.
Nói cách khác, Kỳ Việt vừa vặn trở thành tấm lá chắn cho cô.
Chủ hệ thống xưa nay vốn không lắm lời, Lâm Thu Quỳ như có điều ngộ ra: “Chọn đúng lúc này để nói những chuyện đó, chẳng lẽ...”
[Tình huống đã thay đổi. Tôi hy vọng cô có thể rời khỏi nơi này.]
[Càng nhanh càng tốt. Càng xa càng tốt.]
Kỳ Việt giống như một quả bom hẹn giờ, phiền phức, nguy hiểm, không thể khống chế. Ai ở cạnh anh, tỉ lệ bị bắt đi đánh quái sẽ tăng vọt, xác suất bị thương cũng tăng theo cấp số nhân.
Vì vậy, sự lo lắng của hệ thống là hoàn toàn hợp lý, và lời khuyên đưa ra cũng rất trọng điểm. Tiếc là...
[Thống lão bản nói muộn rồi, tôi đã đồng ý đưa anh ấy đến thành phố L.]
Tiểu Bạch, thói quen xưng hô, tính tình như vậy, đã đồng ý chuyện của anh mà không làm được, nếu có cơ hội lại còn muốn bỏ trốn, e là sẽ bị ghi hận rồi đuổi gϊếŧ đến chết?
Bụi đất dần tan, bóng dáng một người mờ mờ hiện ra.
Là Kỳ Việt.
Máu của quái vật cấp D có tính ăn mòn cao, vượt xa cả cấp F+, anh gần như bị lột một lớp da. Máu người, máu quái vật, mảnh thủy tinh, lá úa tàn tạ, hòa lẫn như nồi thuốc trộn đủ thứ của phù thủy, thật sự khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Anh càng lúc càng tiến lại gần. Lâm Thu Quỳ ngẩng đầu, đặt hộp thuốc mỡ vào lòng bàn tay, giọng điệu bình thường như không: “Thuốc mỡ đặc hiệu, lần này có muốn dùng thử không?”
Kỳ Việt không nói gì.
Anh cúi đầu, cái đầu lông xù xù nhẹ nhàng tựa lên vai cô.
Sau đó, liền nhắm mắt lại, hôn mê bất tỉnh.