Chương 37: Dị năng giả

Kỳ Việt mặt lạnh như tiền nhìn họ, một giây, hai giây... rồi cũng ngồi xuống, gắp miếng trứng chiên trong bát lên, ném đi.

Anh ghét trứng chiên. Nhìn thôi cũng thấy khó chịu.

“Về sau ra ngoài đừng kén ăn như vậy, đừng lãng phí lương thực.”

Quế Hương nãi nãi không hề trách cứ, nhặt trứng lên, thổi sạch rồi để sang một bên. Rồi lại dịu dàng nhìn anh:

“Mùa đông cũng phải tắm, dù sao hai ngày tắm một lần, không thì hôi rình, ai mà chịu làm bạn với cháu? Quần áo dơ phải thay, con trai sạch sẽ mới lấy được vợ, đúng không? Còn nữa, phải lễ phép với người lớn, đừng bắt nạt con gái. Ở quê người ta nói mèo đen có linh tính, cháu đối xử tốt với nó một chút, đừng giẫm đuôi nó hoài, nó sẽ mang lại may mắn cho cháu...”

Kỳ Việt chẳng nghe lấy một lời, ăn mì qua loa rồi đứng dậy muốn rời đi.

Lâm Thu Quỳ nhận lấy túi đồ, bà cụ chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn họ ra khỏi cửa.

Kỳ Việt bỗng quay đầu lại.

Anh cao lớn, hung dữ như một con hổ đang sung mãn sức sống, đối diện với một con trâu già gầy gò, yếu ớt.

“Tôi không phải cháu bà.” Anh nói.

Bà nội Quế Hương mỉm cười nhìn anh: “Đi đường cẩn thận. Nếu sau này rảnh thì về thăm bà nội.”

Lại là một người già thiểu năng.

Kỳ Việt tông cửa bỏ đi.

“Nếu trên đường gặp được đội cứu viện, cháu sẽ báo tình hình ở đây cho họ.” Lâm Thu Quỳ nói. Tiểu Hắc nằm trên vai cô, nghiêng đầu nhìn bà lão kỳ lạ ấy.

“Đi đi, đi đi.”

Con nít rồi sẽ lớn, mà đã lớn thì phải tự bước đi trên con đường của mình.

Lan Quế Hương hơi nhếch môi cười, chậm rãi thu dọn chén đũa, rồi ngồi xuống sofa, lấy ra một cặp kim đan và cuộn len mới.

Lên xe, bạn học Tiểu Bạch như thường lệ lái như đua xe sinh tử, giữ vững tư thế như cũ, im lặng suốt chặng đường.

Tuy nhiên xe vận tải dùng nhanh quá, chẳng mấy chốc đã cần đổ xăng. Họ lao đến một trạm xăng, Kỳ Việt không nhúc nhích, tiện tay ném cho Lâm Thu Quỳ chùm chìa khóa bạc, việc đổ xăng cứ thế rơi trúng đầu cô.

Buồn ngủ thật. Mà còn lạnh nữa.

Nhân lúc chẳng ai chú ý, cô dán miếng dán giữ nhiệt lên bụng, mở bình xăng, rút vòi bơm.

“Thấy chưa, không phải có người tới rồi sao?”

Một chiếc điện thoại không biết từ đâu ló ra bên cạnh, màn hình thành thật chiếu cảnh cô: trán đỏ ửng vì lạnh, mặt mỏi mệt, phản ứng chậm chạp, như một quả mọng rơi xuống từ cây.

Dưới màn hình là hàng loạt dòng bình luận:

Khánh Thành không phải là khu ô nhiễm sao? Sao còn có người dám ra ngoài?

Ồ, nữ sinh xinh đẹp nè. Không phải livestream nhầm chỗ đấy chứ, nhìn chân kìa?

Trời mùa đông mà dám mặc như vậy, tưởng ai cũng là chị đại chăng? Nhưng mà thẩm mỹ của cô gái này đúng là... sao mặc giống quần áo mẹ tôi thế?


Lâm Thu Quỳ: ... Không phải đâu. Là áo bông màu đỏ hàng cất đáy rương của bà nội Quế Hương.

Nhìn qua thì giao diện giống livestream thật.

Màn hình lùi lại, lộ ra một gã trai trẻ gò má cao, mặt gầy như khỉ, đang hùng hổ nhìn vào camera:

“Xem cái gì mà xem! Nếu không phải mấy người cứ đòi xem, lão tử đâu có phải chịu rét thế này chạy ra đây? Cả đám rảnh háng, nếu không có mạng thì lão tử dùng một mồi lửa đốt hết cả nhà các người luôn!”

Thôi được rồi, đừng xạo nữa, bắt đầu đi!

Nổi lửa đi! Cho mỹ nữ xem lửa!

Chiến đi chiến đi, Nam Hầu thích tìm đường chết, nhanh khoe hai chiêu đi, khoe xong mỹ nữ là của anh rồi!


Làn đạn bình luận dồn dập hưng phấn. ID của người này thật sự có liên quan đến khỉ.

“Giục cái gì mà giục, một lũ chưa thấy dị năng bao giờ.”

"Nam Hầu" nhổ một bãi nước bọt lên đất.

Trông hắn chắc chưa quá 28 tuổi, trên mặc áo khoác xe máy, dưới là quần jeans, cổ đeo sợi dây chuyền khắc chữ tiếng Anh. Ăn mặc thời thượng, bộ dáng ngông cuồng, khí thế chẳng sợ trời đất. Sắc mặt hồng hào, chẳng giống như phải chịu đói chút nào.

Huống hồ, đối với người đang thiếu lương thực mà nói, ven đường, các cửa hàng tiện lợi và tạp hóa vẫn còn khắp nơi; trên đường cái cũng có những thùng tiếp tế do chính phủ thả xuống, căn bản không cần phải mò đến nơi hoang vu hẻo lánh như thế này để chờ người.

Ước chừng là có mục đích khác.

Quả nhiên, tên đó xoa tay, ánh mắt thoáng lộ vẻ đáng khinh:

“Em gái, đừng căng thẳng, để anh biểu diễn cho em xem một màn ảo thuật. Làm trò ngay trên livestream trước mặt bao người thế này, rốt cuộc có ngầu hay không thì em cứ nói thật đi, được chứ?”

Dứt lời, hắn búng tay một cái, giữa kẽ ngón tay bùng lên một ngọn lửa màu cam nhạt.

Dị năng giả.

“Lại đến màn kí©h thí©ɧ đây.”

Nam Hầu cười hì hì, năm ngón tay mở ra rồi lại khép lại, ngọn lửa theo động tác của hắn mà biến hóa lung linh, khi lớn có thể đầy cả lòng bàn tay người lớn, lúc nhỏ lại chỉ bằng một viên đạn châu.

“Thấy sao?”

Lâm Thu Quỳ đáp: “Lợi hại.”

Hắn tỏ vẻ không hài lòng lắm: “Phản ứng của em hơi nhạt đấy.”

Ôm một cái thể hiện cổ vũ đi chớ!

Nhìn phát biết xử nam, đã từng yêu đương chưa? Bảo em gái lộ chân đi!

Hôn một cái, hôn một cái!

Hôn một cái đi!

Vào nhà chơi một chút luôn đi!


Bình luận càng lúc càng khó coi, đám người xem livestream phấn khích đến mức điên cuồng, không hề cho phép bị lơ là.

Nam Hầu vuốt cằm, dường như có chút động lòng. Hắn chỉ vào sườn mặt mình:

“Thế này đi, em gái, nhìn em chắc là học sinh cấp ba, anh đây không làm khó em đâu. Bao nhiêu người đang xem thế này, em nể mặt anh chút, hôn nhẹ vào đây một cái, xong việc anh sẽ để em đi. Em trắng trẻo non nớt thế này, về sau đừng lang thang bên ngoài nữa, cố ý dụ dỗ bọn anh, đúng không?”

“Tôi học đại học rồi.” Lâm Thu Quỳ vừa nói vừa lùi lại một bước.

“Chà, lại trùng hợp thế, anh thích nhất sinh viên, có học thức!” Hắn cũng bước tới một bước.

“Tôi có chuyện này hơi tò mò.” Lại lùi thêm một bước.

“Nói đi, cứ việc nói.” Hắn lại tiến lên.

“Cái vòng cổ kia ấy... chữ tiếng Anh trên đó, anh đọc được không?”

“Cái này hả?”

Gì thế này? Tự nhiên hỏi kiểu chẳng liên quan gì? Cô gái này nhìn thì ngây thơ, chẳng lẽ thật ra là kiểu ngoài thuần trong dâʍ đãиɠ, đang thử gài bẫy mình?

Nam Hầu vừa nghĩ ngợi vừa kéo dây chuyền trên cổ:

“Cái này là đại ca cho anh trên đường đấy, sao? Thích hả?”

“Cũng không hẳn.”

Lâm Thu Quỳ đã lùi đến ngang kính chiếu hậu, từ trong tay áo khẽ vươn ngón tay, gõ nhẹ lên cửa kính xe.

Sau đó cô bình tĩnh trả lời hắn:

“B-a-s-t-a-r-d, bastard, hình dung từ nghĩa là thấp hèn, danh từ có nghĩa là con hoang, tạp chủng.”

“Con mẹ nó!!!” Nam Hầu thẹn quá hóa giận, giơ tay định đánh cô.

Đúng lúc này, một cánh tay từ trong xe vươn ra, như thể có mắt, bóp chặt lấy cổ hắn rồi nhấc bổng lên không.

Ô, ra tay thật này?

Lâm Thu Quỳ nghiêng đầu, qua lớp kính nứt rạn lốm đốm, chạm mắt với ánh nhìn của Kỳ Việt.

Ánh sáng nghiêng chiếu vào khoang xe, giống như một lưỡi dao sắc bén, chia đôi khuôn mặt anh.

Bên sáng thì quá gắt, bên tối thì u ám, dừng lại nơi hai tròng mắt sâu thẳm, u tối hỗn loạn như khu rừng nguyên thủy mà ánh nắng chẳng thể chạm đến.

À. Thì ra anh vẫn đang tức giận.

Từ khi rời khỏi tiểu khu Tịch Dương Hồng, bạn học Tiểu Bạch chưa hề nguôi giận, chẳng trách vừa thấy có cơ hội trút giận là ra tay ngay.

“Mẹ kiếp, buông lão tử ra, cái thằng chó... khụ khụ... khụ khụ khụ khụ...”

Nam Hầu cảm thấy đôi chân mình đang rời khỏi mặt đất, không khí bị chặn lại ở cổ họng, làm hắn tối sầm mặt mũi, sau đó điên cuồng giãy giụa.

“Thằng chó! Thả tao ra! Thả... A!”

Kỳ Việt khẽ cười khinh bỉ, nói thả là thả.

Tên kia bị ném mạnh xuống đất, đập mông trước, ôm lấy cái mũi chảy máu mà chửi:

“Mẹ mày! Mẹ mày!”

Thấy anh bước xuống xe.

“Đừng, đừng lại gần! Tao có dị năng! Cẩn thận tao đốt chết mày!”

Nam Hầu vừa dọa vừa bò dậy, nhưng vừa đứng vững lại bị một cú quật ngược vai quăng xuống lần nữa.

Gáy đập mạnh xuống đất, Kỳ Việt giẫm lên lưng hắn, hờ hững cúi đầu, kéo sợi dây chuyền kim loại, lấy đầu dây cứa nhẹ lên mặt hắn, miệng nhả ra mấy lời như ác quỷ:

“Rất hợp với mày đấy, đồ tạp chủng.”

“A a a!” Nam Hầu sờ lên đầu, thấy cả lòng bàn tay đầy máu, tức đến độ run rẩy.

Phải cho thằng chó này một bài học! Hắn la toáng lên:

“Đại ca! Chị dâu! Mau ra đây! Có thằng chó đang muốn cướp địa bàn tụi mình!!”

Mời lão đại lên sàn!!!

Điện thoại di động bị ném sang một bên vẫn đang livestream, trên màn hình vẫn đang tung hô.

Khỉ con vẫn vô dụng như mọi khi. Các anh em, đến lượt chị dâu Hắc Ti rồi! Liêms đi, liếʍ đi!

Lão tử ghét nhất loại da non thịt mịn kiểu này, nhanh lên, tát thằng kia đoạt lấy người phụ nữ của hắn!

Đánh đi! Đánh đi!


“Ồn chết được! Từ đâu nhảy ra con chó hoang, biết điều thì cút ngay tao!”

Hai giây sau, từ trạm xăng đi ra một gã đầu trọc thân hình vạm vỡ. Bên cạnh là một người phụ nữ cao gầy khoác áo khoác họa tiết báo. Hai bên ánh mắt vừa chạm nhau, đám khán giả trên mạng lập tức phấn khích đến trừng to mắt.

Đúng lúc này, livestream đột ngột nhảy ra dòng “thông báo đóng cửa phòng”, màn hình chìm vào bóng tối.