Lạnh là gì, nóng là gì, bình thường khi người ta bị bệnh thì cần làm gì, Kỳ Việt hoàn toàn không có khái niệm gì về mấy chuyện đó.
Sau khi Lâm Thu Quỳ hôn mê, anh cũng không vội lên đường, lái xe lòng vòng quanh cửa hàng tiện lợi hai vòng, gϊếŧ thêm vài con quái vật, bị thương nhẹ, chảy chút máu.
Thấy cô vẫn chưa tỉnh, anh liền tìm đại một khu dân cư ven đường, khiêng như khiêng bao tải, xách con mèo ngốc như rác rưởi theo tùy tiện bước vào một khu dân cư nhìn còn tính là thuận mắt, phòng 402 tầng 4, thô bạo đá văng cửa chính.
Đáng nói là, tiểu khu này có tên là Tịch Dương Hồng là khu sinh hoạt của người cao tuổi.
Vì thế khi Lâm Thu Quỳ khôi phục ý thức, cảnh tượng đầu tiên lọt vào mắt cô là ráng đỏ rực rỡ trải rộng bên ngoài cửa sổ.
Trên bầu trời hiện ra sắc hồng tươi đẹp, bên cửa sổ có một bà lão tóc bạc trắng đang dựa vào, một bên chậm rãi lần chuỗi hạt, một bên nhìn bầy quái vật cấp thấp đang ngơ ngác, hoảng loạn dưới tiểu khu, lẩm bẩm tự nói:
“Ông trời không thương xót chúng ta...”
“Bà già này đã sớm biết sẽ có ngày này rồi... Mấy năm nay cây cổ thụ càng lúc càng ít, nông thôn đất tốt không ai chịu trồng. Người trẻ tuổi thì nhìn nhiều nghĩ nhiều, đến cả gạo trắng cũng chê.”
“Bảo bối ngoan à, ông cố nội của con là nông dân, ông nội con cũng vậy, cái nồi gạo này hạt nào chẳng phải bọn họ một năm bốn mùa cực khổ làm ra. Ăn nhiều vào... Đừng có làm mình làm mẩy, giận dỗi cũng không được phá hư lương thực, nếu không thổ địa sẽ giận đấy...”
Trong tấm kính phản chiếu gương mặt già nua của bà, bà ngây ngốc nhìn vào đó, không nhịn được giơ tay lên vỗ nhẹ:
“Bảo bối ngoan, khi nào mới chịu đến thăm bà đây...”
Không muốn làm phiền bà, sau khi thoa thuốc mỡ lên vai xong, Lâm Thu Quỳ lặng lẽ xuống giường, đi về phía cánh cửa đang khép hờ.
Trước mắt cô là một căn hộ hai phòng rất bình thường, phòng khách nhỏ thông với bếp, sô pha kiểu cũ phủ một tấm vải ren trắng.
TV cũng là kiểu cồng kềnh cũ kỹ, đặt đối diện sô pha. Trên bàn trà hình trứng có đặt một chậu lan, phía dưới pha lê đè vài tấm ảnh đã cũ kỹ từ nhiều năm trước, còn có một tờ tiền giấy cũ đã ngừng lưu thông.
Nhìn xuống chút nữa, là một tấm thảm hoa nhí sờn mép, được vá lại rất khéo.
Cũ kỹ nhưng ấm cúng, mang đậm hơi thở của cuộc sống.
Cảnh vật trước mắt toàn là như vậy, khiến khung cảnh tàn khốc của mạt thế bỗng trở nên xa vời, không khỏi khiến người ta có cảm giác hoảng hốt như mới tỉnh khỏi một giấc mộng dài.
“Đứa nhỏ này lớn lên giống hệt bà khi còn bé, phải không?”
“Này này này, cháu nhà tôi vành tai dài hơn nó, có phúc khí hơn nó nhiều!”
Lúc này có người bĩu môi lẩm bẩm: “Phúc khí gì chứ, nếu nói ai có phúc nhất, thì phải là Quế Hương. Nhìn quái vật bên ngoài mà xem, riêng cháu trai nhà bà ấy còn sống mà đi được đến tận đây. Không như tụi mình, già cả rồi, không ai quản, chỉ còn nằm chờ chết trong phòng thôi.”
Không khí trong phòng chợt trầm xuống. Nghĩ đến con cháu mình ngoài kia, nhiều cụ già không cười nổi nữa.
“Thôi nào! Nhắc mấy chuyện này làm gì? Già thì sao chứ? Quốc gia có bỏ đói mấy bà không? Cả ngày còn có máy bay ném gạo mì cho ăn đấy! Tôi nói rồi, phúc khí của mọi người vẫn còn ở phía sau kìa!”
Một người phụ nữ trung niên cười nói về phía bếp: “Chị Quế Hương, chị đúng là tấm gương của tụi em! Phúc khí tới sớm nhất luôn!”
‘Quế Hương’ còn chưa lên tiếng, nhưng sáu bà cụ còn lại đồng loạt phụ họa:
“Đúng rồi đúng rồi, Quế Hương là người có phúc nhất!”
“Cháu trai cũng rất tuấn tú!”
Phòng khách không tới mười mét vuông, các bà vây quanh bàn trà, người ngồi trên sô pha, người ngồi ghế nhựa. Lúc nói câu đó, tất cả đều nhìn về bên trái.
Kỳ Việt ngồi ở đó, trên một chiếc ghế nhỏ dành cho trẻ em, tay chân dài ngoằng bị ép rút lại, nhường chỗ cho các bà lão. Trước mặt anh đặt hai cái rổ nhỏ, tay thì chẳng mấy thành thạo mà tách đậu.
Nếu bỏ qua cái gương mặt cau có mà như thể cả bún ốc thiu, và hành động ác ý khi bóp nát từng hạt đậu rồi rắc lên đầu mèo, thì trông anh thật sự giống một đứa cháu ngoan hiếu thảo, hoàn mỹ xây dựng hình ảnh “con hiếu cháu hiền”.
“Tiểu Bảo, cháu lớn đầu rồi, không được phá chơi kiểu vậy đâu.”
Từ bếp đi ra là một bà cụ khá lớn tuổi, cuối cùng cũng phát hiện hành động nhỏ của Kỳ Việt, vội vàng gom hết chỗ đậu còn lại lại, sợ anh làm hư hết.
“Hương, đây là cháu dâu bà nói tới sao?” Một bà cụ phát hiện ra Lâm Thu Quỳ, “Nhìn mặt mày tươi tắn, làn da còn mềm hơn cả đậu hũ vừa xay, cháu trai nhà bà đúng là biết chọn con dâu.”
“Phải rồi, phải rồi.”
Bà cười ha ha, lau tay vào tạp dề, rồi kéo tới một chiếc ghế đẩu: “Tới, tới đây, bé ngoan, ngồi chỗ này, bà nội sắp nấu xong đồ ăn rồi, lát nữa ăn nhiều một chút nhé.”
“Cảm ơn bà nội.”
Tuy không rõ rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, nhưng đặc điểm của cá mặn chính là, bất kể tình huống gì cũng đều có thể bình tĩnh chấp nhận.
Cô ngồi xuống cạnh Kỳ Việt, nhỏ giọng hỏi: “Đây là nhà bà nội của anh à?”
Kỳ Việt lập tức quay sang cô, ánh mắt đầy sát khí, như thể cô mà còn hỏi nữa là anh sẽ tự tay lột da rút gân cô, mang làn da trắng nõn của cá muối ra phơi nắng ngoài ban công.
Lâm Thu Quỳ lập tức cạn lời.
Hôm nay coi như là thất bại trong việc thiết lập quan hệ ngoại giao hữu hảo.
Cô cũng đã chú ý, bạn học Tiểu Bạch hình như đã lau mặt sạch sẽ, chiếc áo dài tay từng bị quái vật cào rách cũng được thay bằng một chiếc áo len sọc màu lam.
Quần áo hơi rộng, hoặc có thể nói đó anh quá gầy, nên trông không ra dáng vóc. Nhưng xương cốt người này rất đẹp, vai lưng thẳng tắp, dù mặc loại vải mềm xốp, cũng toát lên vẻ mạnh mẽ.
Ngoài ra, trông như vừa mới tắm xong.
Tóc nửa khô, dài phủ ngang lông mày, che đi đôi mắt. Trên người vốn vương mùi máu, giờ lại có mùi bạc hà nhàn nhạt thay thế, cảm giác áp lực giảm đi không ít. Giống như một con chó săn to vừa bị mắc mưa, giờ đã sạch sẽ thơm tho trở lại.
Tiểu Bạch: +50 điểm sạch sẽ, +200 điểm nhan sắc.
Khí chất trai nghèo đẹp trai +10000.
Có thể do không cảm thấy cháu trai này đáng sợ, ông cụ lại xắn tay áo, lần nữa mở lời, đưa chủ đề quay lại Kỳ Việt: “A Tông à, nói cho bá bá biết, cháu tìm được cô vợ xinh đẹp này ở đâu vậy?”
Kỳ Việt không tên là A Tông, Kỳ Việt căn bản không thèm để ý.
Thế là Quế Hương nãi nãi lập tức cầm thìa, chạy ra từ bếp, giống như dỗ con nít, vỗ nhẹ lên đầu hắn: “A Tông, bá bá hỏi cháu chuyện gì thì phải trả lời nhé.”
Kỳ Việt: Không thể chịu đựng thêm nữa.jpg
“Đừng chạm vào tôi.” Anh thấp giọng nói.
Giọng nói âm trầm, đầy cảnh giác, tay đã nắm lấy con dao gọt trái cây bên cạnh.
“Tiểu Bảo không được nghịch dao.” Bà nội Quế Hương rất tự nhiên rút dao khỏi tay anh, như đang cất vật nguy hiểm.
“Cút ngay.”
“Phải lễ phép trả lời người lớn nhé.” Bà nội Quế Hương lại quay vào bếp.
Mọi người trong phòng vỗ đầu gối cười: “Nhìn thằng nhỏ này xem, bênh người nhà kỹ thật, đến hỏi một câu cũng không cho người ta hỏi!”
Kỳ Việt: “Ngu ngốc.”
“Được được được, bá bá không hỏi nữa, để hai đứa trẻ các con nói chuyện riêng đi nhé?”
“Đồ cổ lỗ sĩ.”
“Không ai còn nói kiểu đó nữa đâu.” Bà nội Quế Hương bưng thức ăn ra, tiện tay đập nhẹ lên đầu anh lần nữa.
Kỳ Việt: Bực bội đá nhẹ vào chân bàn, rất muốn gϊếŧ người.
Lâm Thu Quỳ: Cảm thấy hình như, có thể, đại khái đoán được diễn biến sự việc sau lúc hôn mê. Tiểu Bạch lạc vào nhà bà cụ xa lạ, bị nhầm thành cháu trai, hai bên còn tồn tại rào cản giao tiếp, nói sao cũng không thể giải thích cho thông...
“Đều là người lớn tuổi, nhịn một chút đi.”
Để ngăn cản thảm án người tóc đen tàn sát người tóc bạc, cô chủ động đưa ra một gói bánh quy trái cây mang ý an ủi.
Kỳ Việt nhận lấy, cảm thấy miễn cưỡng cũng hợp khẩu vị.
Căn nhà này có nước, có điện, có thể nấu nướng, còn có cả TV, cho thấy khu vực này vẫn duy trì được hạ tầng thông tin và điện lực.
Lâm Thu Quỳ lấy điện thoại ra, theo thói quen định đăng nhập WeChat, nhưng không thấy bất kỳ tin nhắn nào từ người nhà.
Nhìn giao diện trò chuyện trống rỗng, cô chậm nửa nhịp mới nhớ ra, có lẽ trong ký ức của người nhà họ Lâm, vốn không tồn tại ai tên Lâm Thu Quỳ.
Mấy người Trần La Âm, Đại Phương là sau này mới quen, cho nên không có thêm bạn bè trên mạng, lúc này cũng không rõ tình hình ra sao.
Thôi thì... xem thử diễn đàn mạng cũng được.
Click mở phần mềm, giao diện mạng vẫn vận hành như bình thường. Khi khởi động, giao diện tự động nhảy ra một bản đồ toàn quốc, các khu vực hiện lên với những màu sắc đỏ đỏ xanh xanh, đậm nhạt khác nhau.
Phía dưới góc trái có chú thích.
Màu đỏ thẫm: Khu vực bị chiếm đóng nghiêm trọng, cơ sở hạ tầng hư hại nặng nề hoặc số lượng quái vật quá nhiều, quân đội khó có thể xâm nhập, người dân gặp nguy hiểm sinh tồn cực cao.
Màu cam hồng: Khu vực bị chiếm đóng trung bình, cơ sở hư hỏng ít, quái vật có mặt với mật độ trung bình, đang trong quá trình cứu viện, mức độ nguy hiểm ở mức trung bình.