Chương 34: Thầy Tiểu Bạch

Tương tự, trong trận chiến này, nó vẫn luôn đề phòng, chưa từng lộ ra điểm yếu cho kẻ thù.

Tâm trạng bạn học Tiểu Bạch thật sự rất tốt, lời nói cũng trở nên nhiều hơn.

“Tôi đánh không lại nó.”

Việc nói ra sự thật một cách khách quan không có gì đáng xấu hổ, Lâm Thu Quỳ đáp: “Thể hình, sức mạnh, tốc độ, sức chịu đựng, không thứ nào tôi có thể sánh được. Kéo dài thời gian chỉ khiến xác suất thất bại tăng lên. Không tìm được điểm đột phá khác, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào điểm yếu kia... Có lẽ anh nguyện ý chia sẻ một chút cách làm chính xác?”

Khi cô nói chuyện, không hề quay đầu, cũng không phân tâm. Một người theo chủ nghĩa tiết kiệm năng lượng đủ tiêu chuẩn sẽ không lặp lại cùng một sai lầm hai lần.

Kỳ Việt không nhìn thấy biểu tình của cô, chỉ nghe lời nói, không giống đang cầu xin, không có căng thẳng, cũng không mong chờ.

Đây là một con chim cánh cụt không biết nhìn sắc mặt người khác.

Anh nghĩ, chắc là ngu đến mức không biết.

“Rốt cuộc thì tôi vẫn còn hữu dụng.” Chim cánh cụt kia lại “tâm cơ” mà bồi thêm một câu.

Chậc.

“Lại gần một chút, đứng xa vậy cô định đánh vào không khí?” Ngữ khí Kỳ Việt đầy vẻ không kiên nhẫn.

Nhưng Lâm Thu Quỳ vừa mới bước lên một bước, quái vật đã quất ra một chiếc xúc tu, gầm lên khe khẽ, mang theo uy hϊếp rõ ràng.

“Mắt nó phản ứng chậm hơn cô, cô đi nhanh chút là được.”

“Nhanh lên, đừng đứng im tại chỗ, cô là rùa đen à? Chân tàn hay mắt mù? Vậy mà cũng tránh không được?”

Hai người thể chất chênh lệch trời vực, Kỳ Việt đương nhiên không có khả năng đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà nghĩ cho con chim cánh cụt hành động chậm rì rì này.

Anh nheo mắt, càng nhìn càng khó chịu.

Khó chịu đến mức muốn tự mình nhảy xuống giải quyết quái vật, tiện tay lôi phế vật tứ chi không phối hợp này ra sau xe kéo đi vài cây số rồi nói tiếp.

“Nhanh lên, nhanh lên, nhanh lên nhanh lên nhanh lên nhanh lên..., nhanh thêm tí nữa thì chết à?”

Như lão hòa thượng tụng kinh, tiếng giục giã 3D vờn quanh tai Lâm Thu Quỳ, quái vật chỉ lùi không tiến, xúc tu như roi quất loạn vèo vèo.

Nhưng có một điều Tiểu Bạch nói không sai, thị giác của quái vật quả thực chậm hơn thực tế hai đến ba giây.

Sai khác rất nhỏ, nếu không chú ý sẽ không nhận ra.

Nhưng một khi nắm chắc được khoảng cách này, ngay cả người bình thường thể lực kém như cô, cũng có thể né được phần lớn đòn tấn công.

Cô chậm rãi di chuyển vào phạm vi tấn công của tứ chi nó.

Trên đầu, một phiến vật màu đen xám từ trên trời rơi xuống.

“Ngốc vừa thôi, dùng cái này.” Thầy giáo Kỳ nóng nảy lại mở miệng chỉ đạo: “Chém vào nơi các đoạn xương nối tiếp.”

Lần đầu tiên ở gần quái vật như thế, Lâm Thu Quỳ chăm chú quan sát, toàn thân nó tạo thành từ cơ thịt, xương cốt mềm dẻo, chỉ có ở phần nối tứ chi là khung xương trống rỗng, khe hở chỉ vài mm, bên trong ẩn giấu lớp thịt mềm.

Cơ hội chỉ có một.

Cô không dùng lưỡi cắt mà Kỳ Việt ném cho, gót giày ghì xuống đất, nắm chặt một chiếc xúc tu, theo thế lao về phía gốc chân quái vật.

Chiếc cưa điện cỡ nhỏ vung ra ngang trời, e rằng quái vật còn chưa kịp hiểu vì sao miếng đồ ăn yếu ớt lại đột nhiên có thêm một món vũ khí sắc bén trong tay, thì một chân sau của nó đã bị cắt lìa. Mất đi trọng tâm, nó đổ nhào một mảng lớn thân thể. Không lâu sau, những phần còn lại cũng lần lượt đứt gãy.

Nó ầm ầm ngã xuống đất!

Lâm Thu Quỳ lăn qua một vòng bò dậy, nắm chặt lưỡi cắt, nhắm mắt, đâm sâu vào điểm yếu sau lưng nó!

“Đói!!!!”

Quái vật thậm chí phát ra một tiếng nức nở khiến người nghe cũng thấy thương hại.

Có một cảm giác ấm nóng, đau nhức hơn tưởng tượng, nhanh chóng lan khắp toàn thân.

Lâm Thu Quỳ cũng đã kiệt sức, dựa lưng vào bức tường loang lổ ngồi phệt xuống, tầm mắt vừa vặn đối diện với con quái vật, nơi hốc mắt nó bắt đầu trống rỗng.

Lúc này, Kỳ Việt từ trên cao nhảy xuống, nắm lấy tay phải của cô, đã bị ăn mòn đến mức máu thịt loang lổ, lật qua lật lại quan sát.

“Trong tay cô có cái gì.”

Giọng anh vẫn là kiểu quái dị, phát âm mơ hồ, ngữ pháp cũng chẳng đâu vào đâu.

Nhưng Lâm Thu Quỳ vẫn hiểu được.

Mặc kệ anh sờ tới sờ lui, thậm chí còn định cắn thử một cái, cô mệt mỏi buông xuôi đáp: “Anh nhìn nhầm rồi.”

“Không nhầm.”

“Anh nhầm.”

Hoàn toàn không có gì, vậy mà con chim cánh cụt thiểu năng kia lại có ý cũng biến anh thành đồ thiểu năng theo.

Kỳ Việt rất không vui.

Mà một khi đã không vui, anh lại hay động tay. Một tay anh ấn lên mặt Lâm Thu Quỳ, đôi mắt đỏ ngầu như lưỡi hái Tử Thần treo lơ lửng trước mặt cô.

“Tối qua cô có chăn có bịt mắt, còn có cái này...”

Một con mèo con không may đi ngang qua hiện trường, bị cuốn vào cuộc tranh chấp.

Kỳ Việt túm cổ nó nhấc lên, hai tay nhéo nhéo vào má phính phính. Tiểu Hắc giãy dụa kịch liệt, phun ra hai viên dị trứng, sợ đến nỗi phi thẳng về phía mũ của Lâm Thu Quỳ.

“Cái thứ quái quỷ gì thế này, cô giấu mấy cái này để làm gì?”

Kỳ Việt thích nhìn thẳng vào mắt người ta khi nói chuyện, những đầu ngón tay lạnh ngắt dán lên da, từng tấc từng tấc trượt về phía cổ.

Đó là một kiểu uy hϊếp rõ ràng, nếu không trả lời cho ra hồn, anh liền gϊếŧ con tin.

“Cái chăn là nhặt được, ‘đồ quái quỷ’ thì nhìn đẹp thôi. Còn lại... tôi nói rồi, anh nhìn nhầm rồi.”

Mãi đến lúc này, cô mới không kiêng dè quay đầu lại nhìn anh. Lâm Thu Quỳ sờ nhẹ khóe mắt, để mặc giọt nước mắt sinh lý lăn qua má, rồi lại ngẩng đầu mỉm cười không mấy để tâm.

Một loạt động tác ấy, không biết vì sao lại chọc trúng dây thần kinh khó nắm bắt của phạm nhân bắt cóc. Anh sa sầm mặt, tùy tiện vứt hai viên trứng, xoay người bỏ đi.

“A, ngại quá.”

Góc áo anh bị giữ lại, cúi mắt nhìn xuống, lọt vào tầm mắt là khuôn mặt mềm mại trắng nõn như bánh bao.

“Kéo một cái, được chứ?”

Toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, Lâm Thu Quỳ thực sự không gắng gượng nổi nữa.

Kỳ Việt không buồn để ý đến cô, quay trở lại xe, nhắm mắt chợp mắt một lúc.

Đến khi tỉnh dậy, phát hiện con chim cánh cụt kia vậy mà vẫn ngồi thừ ra tại chỗ như bị đơ, anh càng bực bội, bước đến, xách cô lên.

“... Cảm ơn.”

Vì mất máu quá nhiều, ý thức Lâm Thu Quỳ bắt đầu hỗn loạn, cơ thể lúc nóng lúc lạnh: “Đúng rồi, còn có một chuyện...”

Người được một tấc lại muốn tiến một thước, Kỳ Việt vốn định nổi đóa, chọc một cái động trên đầu cô, để cô tự giải quyết lấy. Nhưng sau lưng lại bỗng cảm nhận được một sức nặng mềm mại tựa vào.

Cửa hàng tiện lợi giữa trưa bẩn thỉu, hỗn độn, ánh mặt trời gay gắt, trong hơi thở phủ đầy bụi bặm và mùi máu tanh nồng.

Sau đó anh nghe thấy một tiếng nỉ non nhẹ nhàng.

“Phiền anh tìm chỗ nào ấm để qua đêm đi...”

“Tôi chắc là... sắp ngất rồi.”