Chương 32: Tiểu Bạch

Thật sự đói đến mức dạ dày khó chịu, Lâm Thu Quỳ đành thò tay vào túi áo khoác rộng thùng thình, lục đông tìm tây, cuối cùng moi ra một gói bánh quy mini vị trái cây, nhai kỹ nuốt chậm.

Kỳ Việt liếc mắt sang phải, vừa lái xe vừa đường hoàng chìa tay ra, mở lòng bàn tay.

Lâm Thu Quỳ nhìn bàn tay đầy sẹo của anh, rồi lại nhìn số bánh quy nhỏ ít ỏi trong tay mình, im lặng chia cho anh một miếng.

Không đến vài giây sau, Kỳ Việt lại chìa tay ra.

Lâm Thu Quỳ: Không còn gì để nói.

Kỳ Việt: Ánh mắt uy hϊếp.

Hai người không nói lời nào mà đánh cờ trong im lặng, mèo con bụng đói kêu vang cũng nhảy lên đùi, vùi đầu vào túi bánh, rắc rắc nhai loạn.

Tiểu tổ tông, cái này không thể ăn.

Cá mặn đành nhận mệnh mà giao ra miếng bánh quy nhỏ cuối cùng, lại dâng thêm một gói nhỏ thịt heo khô. Thấy bên trái bên phải, một người một mèo đều thỏa mãn liếʍ môi, trong lòng cô hơi có chút cảm giác như mộng về những ngày làm công ở cửa hàng thú cưng, làm nhân viên nuôi dạy thú con.

Mèo ăn no thì ngủ.

Phần tử nguy hiểm... Vẫn luôn gọi như vậy cũng mệt, đặt cho một cái biệt danh hay vậy.

Mèo, màu đen, gọi là Tiểu Hắc.

Phạm nhân bắt cóc, da trắng, gọi là Tiểu Bạch.

Nghe thuận tai, dễ nhớ, lại hài hòa, nhân viên nuôi dạy thú đơn phương ghi chú hoàn tất.

Không thể không nói, kỹ thuật lái xe của Tiểu Bạch thật sự rất tệ, đến cả đi trên con đường rộng rãi thẳng tắp mà cũng không lái được cho thẳng.

Anh cầm tay lái xoay tới xoay lui, đầu xe giống như một con rắn nước phát điên, hoặc như một gã trung niên trúng độc đang say rượu, lúc thì lao thẳng về phía hàng cây bên đường, lúc thì liều mạng trôi đi sát mép dừng xe khiến người may mắn nào đó chỉ còn biết nhìn gương chiếu hậu mà sợ hãi.

Lốp xe liên tục ma sát với mặt đất, tiếng kêu két két vang lên dài và nhỏ.

Không bao lâu sau, chiếc xe tải dài đến ba mét liền một đầu đâm thẳng vào một tiệm tạp hóa ven đường, hoá một màn hí kịch.

Tủ kính vỡ tung đầy đất, nơi này hiển nhiên từng bị cướp phá, kệ hàng trống trơn, từ bên trong lao ra năm con quái cấp thấp.

Làm sao bây giờ, bỏ xe chạy sao?

Lâm Thu Quỳ còn chưa kịp nói ra lời, Kỳ Việt đã trở tay đẩy cô ngã xuống tay lái, tự mình xách rìu nhảy khỏi xe.

“Đói quá...”

Đám quái vật chậm chạp di chuyển, liên tục đυ.ng vào đèn, kệ sắt và những vật dụng linh tinh khác, tiếng va chạm chói tai không ngớt bên tai.

So với chúng, động tác của Kỳ Việt mạnh mẽ, mục tiêu rõ ràng.

Nhìn thì như mắc chứng rối loạn tăng động, nhưng mỗi cú đẩy đều chuẩn xác. Một cú húc ngã kệ hàng vừa lúc đè trúng một con.

Anh nhảy lên, xoay tròn cây rìu trong tay, rìu xé gió bổ xuống, vài cái móng vuốt quái dị bị đánh văng khỏi tầm nhìn.

Quái vật dưới chân giãy giụa rêи ɾỉ, anh mượn lực từ kệ hàng lung lay, đạp lên đầu nó mà bật nhảy.

Hai tay giơ cao, cán búa bổ thẳng xuống đầu một con khác, từ đỉnh đầu kéo đến bụng dưới.

Chuyện xảy ra trong chớp mắt, quái vật bị xé thành hai nửa, máu đặc sánh phun tung tóe lên mặt nhân loại.

Nó thét chói tai, không khí nhẹ vặn vẹo, những luồng khí lốm đốm như bị tạm ngưng. Ngay sau đó, Kỳ Việt trong khoảnh khắc biến thành kẻ thù của tất cả vật chất, tất cả mọi sự tồn tại.

Sương mù dâng lên như thủy triều, quái vật vận động bằng máu theo quỹ đạo phi logic, nối đuôi nhau lao vào tai và miệng anh. Một tầng màng xanh sẫm như lớp bảo quản thịt thối bọc lấy da thịt anh, ăn mòn da, khiến làn da biến thành màu sốt nâu.

Lại có hai con quái vật nhân cơ hội tiếp cận.

Kỳ Việt cúi người, rìu quét ngang, lưỡi rìu khảm vào khung xương đen như tro bụi, sau đó bật lùi về sau, tránh được đòn đánh lén từ phía trước bên phải.

Đến đây, anh đã tiêu diệt một con quái, áp chế một con, mất đi vũ khí ban đầu, một luồng hơi thở tàn bạo tỏa ra.

Anh nhặt lên một thanh thép gãy trên mặt đất, tay chống xuống, cơ thể siết chặt đến cực điểm, bất ngờ nhảy lên.

Kệ hàng lung lay đã không chịu nổi trọng lượng này.

Ngay khi kẻ địch lần theo tiếng động lao đến, Kỳ Việt hóa thành một cái bóng, vũ khí trong tay đâm thẳng vào giữa đầu quái vật.

Anh gập lưng, dồn trọng tâm về phía trước, dừng nhẹ lên mép quầy thu ngân như động vật săn mồi, trong tay nắm chặt một dây điện, lưng run nhẹ, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Phía sau anh, quái vật lảo đảo ngã xuống, bụi bốc lên cuồn cuộn.

Người chiến thắng nghiêng đầu nhìn bàn tay có thể nói là thảm thiết, từ cổ họng phát ra một tiếng cười nhẹ.

Giống như thấy chuyện buồn cười nhất thế gian, anh cười càng lúc càng dữ dội, đến cả vai cũng run lên không ngừng.

Một loại bầu không khí điên cuồng bệnh hoạn lây lan ra xung quanh.

Thấy chưa thấy chưa, rõ ràng là loại cực đoan cuồng sát rồi còn gì.

Sức mạnh lớn, tốc độ nhanh, ra tay dứt khoát tàn nhẫn, quan trọng nhất là, người này không sợ chết.

Lâm Thu Quỳ một bên cắn ống hút sữa bò, một bên âm thầm phán đoán.

Còn lại hai con.

Một con ngốc nghếch tiến gần Kỳ Việt, một con không biết đã lẻn đến cạnh xe tải từ lúc nào.

Xung quanh vô lăng đã khô cạn máu.

Khi Lâm Thu Quỳ nhận ra điều này, con quái đó đã vụng về khom lưng chui đầu vào.

Phần “môi” tách rời mấp máy, hai hàm răng dày đặc vừa nhìn đã thấy như con rết. Đỉnh đầu có màng che, từ từ xoay cổ 360 độ, khớp xương kêu răng rắc, khoảng cách đến con mồi không đầy 30 cm.

Lâm Thu Quỳ lặng lẽ rút ra con dao gọt hoa quả, rạch tay, bôi máu lên sàn dưới ghế lái.

“Đói... Đói đói...”

Con quái này giọng rất nhỏ, hình thể cũng nhỏ hơn đồng loại, có lẽ mười ngày trước vẫn còn là một đứa trẻ vô lo.

Nó cúi đầu ngửi khắp nơi.

Một tia bạc lóe lên, lưỡi dao sắc bén cắm thẳng vào gáy.

Mũi dao xoay tròn trong lớp chất nhầy tanh hôi, lấy ra dị tinh. Con quái vật nhỏ này, từ khi dị hóa đến giờ chưa từng được uống máu, thậm chí không kịp rên lên, liền mềm nhũn lịm đi, bốn chi tan thành một vũng dịch ngọt như si rô.

Chỉ có quái vật chưa từng được ăn mới tan đi nhanh như vậy, biến mất không chút dấu vết.

Bên kia, Kỳ Việt cũng kết thúc con quái cuối cùng, màng sương mờ mịt chợt tản đi, hóa thành làn sương mù dày đặc.

“Vị bạn học kia, bạn ơi, Tiểu Bạch?”

Lâm Thu Quỳ gọi vài tiếng, thấy đối phương lại bắt đầu lộ ra biểu tình sa sút tinh thần, liền giải thích: “À, ngại quá, không biết tên anh, nên thuận tiện đặt một ngoại hiệu thôi.”

“Nhìn sương mù dày đặc thế này, đoán chừng trong vài mét quanh đây còn trốn mấy con quái vật mạnh hơn, tôi chỉ muốn hỏi anh chuẩn bị...”

Một mình đấu? Hay thả tôi ra để kề vai chiến đấu? Hay là cùng nhau chạy trốn như bay?

Thôi, khỏi hỏi.

“Cho anh nè.”

Cô chu đáo đưa cưa điện: “Chúc anh chơi vui vẻ.”

Kỳ Việt vẫn như cũ không đáp lại.

Anh nhận lấy cưa điện, liếc nhìn con tin vẫn bị khóa chặt trong xe, hoàn toàn không có ý định thả ra, rồi xoay người rời đi.

“Nghỉ ngơi chút đã.”

Lâm Thu Quỳ lẩm bẩm, sờ trán, lấy thuốc hạ sốt từ không gian, cùng chai nước khoáng uống vào.

Tiểu Hắc kêu lên meo meo khe khẽ.

Không phải lại đói nữa chứ? Cô buông bình nước, vừa định lấy chút thịt gà nấu chín ra, thì ánh mắt chợt lướt qua cửa sổ xe bên cạnh.