Hai chị em nhàn nhã vừa gặm bánh bao vừa ngồi bên hiên, nhưng không phải ai cũng được như vậy. Một chiếc bánh bao thịt bò giá một hào rưỡi, sáu cái là chín hào, với nhiều người thì đó là mức chi tiêu xa xỉ cho bữa sáng. Có không ít nhà, cả ngày cũng chưa chắc tiêu đến từng ấy tiền.
Trong tứ hợp viện nơi họ ở có bốn hộ, trừ nhà họ Kiều là có việc làm đầy đủ, còn lại ba hộ đều không khá giả.
Nhà họ Phương, tức là nhà thím Phương – Phương Kim Ngọc. Chồng bà ta là người ở rể, ba đứa con đều theo họ mẹ. Nhưng hơn mười năm trước ông ta đã bỏ đi biệt tích, cả nhà dựa vào một mình thím Phương gồng gánh, cuộc sống luôn eo hẹp.
Mấy năm gần đây, con gái lớn đã đi làm và lấy chồng, con gái thứ hai là Phương Trác Thanh thì học đại học có trợ cấp, nên cuộc sống đỡ hơn chút. Nhưng vì tiết kiệm đã thành thói quen, vẫn sống rất chắt bóp.
Lúc này, Phương Trác Thanh đối diện đã nổi bếp than, đứng bên bếp nhỏ cẩn thận nặn từng chiếc bánh bột mì pha bột ngô. So với trước kia chỉ ăn bánh hấp bột ngô, thì giờ bánh rán pha bột mì đã là tiến bộ lớn rồi.
Rõ ràng là người quen tay quen việc, từ nhào bột đến nặn bánh đều thành thạo. Mỗi viên bột đều cỡ như nhau, cán đi cán lại mấy lượt rồi bỏ rau dền thái nhỏ đã trộn sẵn vào nhân, gói lại cẩn thận.
Tuy chỉ là bánh rán đơn giản, nhưng thần thái cô ta lại rất nghiêm túc, từ nhào bột đến gói bánh đều tỉ mỉ, chẳng bỏ sót một chi tiết nào.
Có lẽ Kiều Tô Tô nhìn hơi lâu, Phương Trác Thanh bất ngờ ngẩng đầu, cằm dính một chút bột trắng, kết hợp với gương mặt nghiêm nghị càng thêm buồn cười.
Kiều Tô Tô không nhịn được bật cười, nhưng rất nhanh đã thu lại, lườm cô ta một cái.
Biết ngay là giả vờ siêng năng! Cô ghét nhất cái kiểu “con nhà người ta” thế này.
Phương Trác Thanh đã quen với thái độ đó của cô, chỉ thu lại ánh mắt rồi tiếp tục gói bánh. Lông mày vẫn nhíu chặt, như thể đang phải đối mặt với khó khăn lớn.
Khó xử thật rồi, cô ta nghĩ.
Kiều Tô Tô thì hoàn toàn không để ý vẻ mặt do dự kia, ánh mắt lại dời về mấy gian phòng trống cạnh nhà họ Phương. Mấy căn đó đã bỏ không gần nửa tháng. Ban đầu là nhà họ Lâm, sau đó đến họ Triệu, rồi đến họ Tề...
Đổi người còn nhanh hơn cô cao thêm mỗi năm, cứ như có ma vậy.
Thành ra phòng này ủy ban khu phố cũng chẳng phân được, đem cho thuê cũng chẳng ai dám ở – mà dám ở rồi cũng đều bỏ đi cả.
Ngoài ra là nhà họ Chu – trên có già, dưới có trẻ, tổng cộng mười một người, chỉ có bốn phòng nhỏ, sống chật chội vô cùng. Lúc trước bọn trẻ còn nhỏ thì đỡ, giờ ai nấy đều lớn rồi, người lớn trong nhà lúc nào cũng đầu tắt mặt tối.
Chưa kể đến người con thứ hai ly hôn, hai cô gái còn đi học, lại thêm hai đứa cháu... chỉ tính riêng mấy cậu con trai nhà họ Chu cũng đã ba đứa. Sau này còn cưới vợ, sinh con nữa thì biết sắp xếp thế nào?
Thật tội nghiệp Chu Hạo Nhiên!
Kiều Tô Tô thở dài. Nói trong viện ai thân nhất với cô, thì chắc chắn là Chu Hạo Nhiên – anh cả nhà họ Chu. Anh ta lớn hơn cô hai tuổi, học trễ một năm, cô lại học sớm một năm nên hai người học cùng lớp.
Thêm vào đó, người này tính tình tốt, học giỏi lại siêng năng, là đối tượng số một để Kiều Tô Tô chép bài suốt một thời. Hai người ngày ngày dính như sam, y như anh em ruột. Cho đến khi cô vào cấp ba, quan hệ giữa hai người bắt đầu có chút xíu khoảng cách.
Nhưng cái khoảng cách nhỏ đó, sau giấc mơ tối qua của cô, đã tụ thành một khối "to đùng".