Kiều Khoáng Dã đã quen với đủ kiểu “phát rồ” của chị gái, không quá lo lắng. Nhưng lòng cậu vẫn căng lên, đôi mắt hẹp dài mở to cảnh giác.
“Chị ngồi đây từ bao giờ rồi? Đêm qua không ngủ à?” Cậu gượng gạo đánh trống lảng.
“Trả lời chị trước đã.” Kiều Tô Tô nhìn chằm chằm cậu, giọng u uẩn.
“Phải, hay không?”
“Không... Phải.” Kiều Khoáng Dã cắn răng, từng chữ như vắt ra từ cổ họng con vịt bị bóp cổ, rõ ràng vô cùng không cam tâm.
Chuyện đó... chị ta tự biết chứ?
“Chị biết ngay mà.”
Thế nhưng Kiều Tô Tô lại gật đầu chắc nịch, chẳng hề nghi ngờ. Cái tâm trạng đang treo lơ lửng vì cơn ác mộng bỗng buông xuống, cô thở phào một cái rồi thả người nằm bẹp trên ghế, vỗ ngực lẩm bẩm: “Giấc mộng xui xẻo như vậy, sao có thể là chị được? Người thông minh như chị, tương lai chắc chắn sống sung sướиɠ.”
“Lại mơ thấy gì thế? Vẫn là tên sở khanh kia à?” Kiều Khoáng Dã tò mò hỏi.
“Nếu em còn không đi vệ sinh thì sắp phải xếp hàng đấy. Cẩn thận tè ra quần.” Kiều Tô Tô thản nhiên nói.
Kiều Khoáng Dã lập tức bỏ luôn tò mò, kéo quần chạy như bay ra ngoài.
Khu tứ hợp viện nhà họ rộng rãi, có sân, điều kiện sinh hoạt khá tốt. Chỉ có một điểm bất tiện – muốn đi vệ sinh thì phải dùng nhà vệ sinh công cộng. Cái gần nhất cách nhà khoảng 200 mét, sáng ra là phải giành.
Bình thường, mỗi nhà đều có sẵn bô đựng nướ© ŧıểυ để giải quyết tạm, sau đó mới mang đi đổ. Đàn ông thì dễ hơn, có người tiện đâu làm đó. Nhưng nhà họ Kiều vốn kỹ tính, ghét phải rửa bô, nếu không cần kíp thì nhất định sẽ chạy ra nhà vệ sinh công cộng, lại còn phải đến khu vệ sinh lớn vì sạch hơn, được quét dọn thường xuyên.
Kiều Khoáng Dã đã vậy, huống hồ là con gái như Kiều Tô Tô lại càng để ý. May mà hôm nay cô dậy sớm, dù còn đang ngơ ngẩn cũng đã tranh thủ đi từ sớm. Lúc này, nghĩ thông rồi, cô hừ nhẹ một tiếng nhìn theo bóng lưng em trai, sau đó quay vào thay đồ rửa mặt.
Cơ quan nhà nước nơi cô làm việc có giờ giấc khá ổn định, sáng tám rưỡi đến năm rưỡi chiều, nghỉ trưa từ mười hai giờ đến một giờ. Nói chung công việc khá nhàn, không vất vả như công nhân làm theo ca, có khi phải làm ngày làm đêm, bận rộn đến mức chỉ được nghỉ ba, bốn tiếng.
Ví dụ như ba cô...
Vậy nên cô nàng thông minh như Kiều Tô Tô, lúc tốt nghiệp cấp ba đã dứt khoát từ chối vào nhà máy làm công nhân. Cô dựa vào trí thông minh và tài năng của mình để vào được phòng tuyên truyền – công việc vừa nhẹ nhàng lại nhàn nhã, ngày ngày sống sung sướиɠ chẳng gì bằng. Tuy tiền lương không cao bằng công nhân kỹ thuật cao cấp, nhưng nhàn hạ, thư thái.
Tính đến nay cũng đã làm được bảy năm, Kiều Tô Tô chưa từng hối hận.
“Đừng nói nước trong nhiều biến đổi, nước vẫn trong và vẫn sạch...”
Lúc Kiều Khoáng Dã xách bánh bao về tới nhà, Kiều Tô Tô đang ngồi dưới mái hiên khe khẽ hát, đôi tay trắng mịn thoăn thoắt luồn vào mái tóc đen nhánh, tết thành những bím tóc nhỏ.
Từ nhỏ cô đã yêu cái đẹp, luyện được tay nghề khéo léo. Dù kiểu tóc hay trang phục thế nào, chỉ cần nhìn qua vài lần là có thể làm lại được ngay.
“Lắm trò.” Kiều Khoáng Dã lầm bầm.
“Chị nghe thấy đấy, lão út Kiều.” Kiều Tô Tô trợn mắt, sau đó bĩu môi: “Chị không muốn ăn bánh bao, chị muốn ăn chè tuyết nhĩ.”
Tối qua ngủ không ngon, hôm nay nhất định phải bồi bổ.
“Thật sự không ăn à? Bánh bao nhân bò cũng không ăn?” Kiều Khoáng Dã nhướng mày, bàn tay xương xương nâng túi bánh bao lên cao. Sáu chiếc bánh bao to bằng nắm tay, một mình cậu ăn cũng hết được.
“Ăn!” Mắt Kiều Tô Tô sáng lên, giọng nói cũng vui vẻ hơn hẳn.