Chương 7

Gia cảnh nhà họ thật sự rất vất vả.

Thế nhưng, dù như vậy, mấy đứa nhỏ trong nhà vẫn được dạy dỗ rất tốt. Tuy nghịch ngợm nhưng rất lễ phép, khi ăn cũng không bao giờ tự tiện lấy trước, khiến ai nhìn cũng thấy thương.

Kiều Tô Tô cũng chẳng tiếc mấy thứ lặt vặt ấy.

Cô chia cho hai đứa bé bốn tuổi mỗi đứa một miếng khoai và thịt, sau đó vui vẻ ngồi ăn phần của mình.

Thịt kho kho tàu với lớp mỡ xen nạc vừa ngậy vừa mềm, khoai tây tơi xốp, nước thịt sóng sánh dậy mùi đậm đà, chan lên cơm trắng thì thơm không tả xiết, lại thêm miếng bánh bao chấm vào... đúng là mỹ vị nhân gian.

Không chỉ đứa mê ăn nổi tiếng như Kiều Tô Tô mà ngay cả Kiều Khoáng Dã lúc đầu còn tỏ vẻ kiêu ngạo, cuối cùng cũng cắm đầu ăn sạch, chẳng nhìn ra tí gì là đã ăn cơm rồi.

Cơm nước xong, như thường lệ, người rửa bát là Kiều Khoáng Dã.

Đôi tay trắng trẻo mịn màng của Kiều Tô Tô sao có thể rửa bát được?

Sau khi rửa mặt, Kiều Tô Tô xõa tóc dài ngồi bên cửa sổ, tay bôi kem dưỡng da lên những ngón tay thon dài trắng mịn. Làn da cô mịn màng như ngọc, đầu ngón tay thanh mảnh, móng hồng hào, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Mà đẹp, thì phải đánh đổi.

Cô ngồi đó, từ đầu đến chân tỉ mỉ chăm sóc bản thân.

“Cộc cộc cộc.”

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

“Làm gì đấy? Cứ vào đi.” Kiều Tô Tô ngạc nhiên.

Thằng nhóc này bình thường cứ như ông cụ non, từ nhỏ hiểu chuyện tới giờ hầu như chưa từng bước vào phòng cô. Vậy mà giờ...

“Em làm gì thế?” Cô ngơ ngác nhìn Kiều Khoáng Dã mang theo đinh, búa và tấm vải dày.

“Mẹ nói lần trước cửa sổ phòng chị bị lọt gió, em qua sửa lại.” Cậu nghiêm túc đáp, rồi tự tay cầm búa, đinh, tấm rèm dày lụi hụi làm việc.

“Em điên à? Đông qua rồi, hè tới rồi mới sửa. Á á á, rèm kia xấu chết đi được. Mùa hè thì phải thoáng khí chứ...” Kiều Tô Tô trừng mắt.

Kiều Khoáng Dã không thèm để ý, vẫn tiếp tục đóng đinh rèm cửa kín mít. Hai bên còn buộc thêm dây cố định để đảm bảo khi kéo vào sẽ không hở lấy một khe. Làm xong, cậu mới hài lòng xoay người, đối diện ánh mắt nghi hoặc của Kiều Tô Tô.

Lúc này cô đang mặc váy mỏng mùa hè, lộ cánh tay và bắp chân trắng nõn.

“Muỗi đốt cho chết luôn.” Cậu gắt gỏng, ôm đồ rời đi nhanh như gió, để lại Kiều Tô Tô ngẩn ngơ.

Đây gọi là... thiếu niên đang tuổi dậy thì sao?

Kiều Tô Tô bối rối. Hồi đó, người kia đâu có như vậy?

Thôi bỏ đi. Nghĩ không ra thì cũng chẳng cần ép mình. Cô đẩy nhanh tốc độ dưỡng da, cẩn thận sấy khô tóc, rồi lên giường trước mười giờ.

Ngủ muộn sẽ ảnh hưởng đến nhan sắc, vì thế, giấc ngủ của cô luôn rất tốt. Chỉ cần nằm xuống giường năm phút là ngủ ngay, sáng dậy thì tinh thần phấn chấn.

Nhưng hôm nay có chút khác.

Vừa đặt lưng xuống, cô đã bước vào một giấc mơ kỳ lạ, đầy những điều quái lạ rối ren.

*

Sáng hôm sau vừa mở cửa, Kiều Khoáng Dã lập tức đối diện một đôi mắt đen sâu thẳm khiến cậu giật bắn người, suýt chút nữa tuột cả tay đang cởi thắt lưng quần.

“Chị, chị sao vậy?”

Cậu nhìn Kiều Tô Tô đang ngồi trên ghế dựa, tóc tai rối tung, ánh mắt lơ mơ như mộng du, cả người như thể đang trôi lơ lửng. Cậu rùng mình, giọng nói mang theo dè dặt.

“Em nói xem, có phải chị vừa kiêu căng, vừa hám hư vinh, lại lười biếng ăn hại, còn không có lương tâm không?”

Kiều Tô Tô ngồi co chân trên ghế, tay chân trần, bộ đồ ngủ lụa nhàu nhĩ buông lỏng trên người. Mái tóc xoăn rũ từ vai xuống tận gót, che gần nửa khuôn mặt. Đôi mắt vốn linh động nay tối sầm, lạc thần, giọng nói cũng lạnh lẽo trống rỗng, chẳng khác gì... ma nữ.