Sắc mặt Kiều Khoáng Dã sầm xuống, ném cục than trong tay xuống đất, nắm chặt tay bước tới.
Két...
“Phương Trác Việt, sao giờ mới về?” Cửa nhà đối diện mở ra, Phương Trác Thanh bước ra ngoài. Cô ta vẫn mặc bộ đồng phục đen như trước, đi giày vải đen. Dù mới hai mươi ba tuổi nhưng trông lại như ba mươi.
Điềm đạm, cứng nhắc, nhạt nhẽo.
Ai nhìn thấy cô ta lần đầu cũng chỉ có thể nghĩ đến mấy từ này.
Vừa bước ra đã thấy mặt em trai mình bầm tím. Cô ta cau mày, định hỏi, thì lại nhìn sang Kiều Khoáng Dã cũng đang giận dữ siết chặt nắm đấm, mặt mũi cũng đầy vết thương. Cô ta đổi giọng: “Mau ăn đi, lát nữa chị giúp em ôn tập. Sắp thi đại học rồi, thời gian này rất quan trọng.”
“Khoáng Dã cũng ở đây à? Sắp thi rồi, chuẩn bị thế nào rồi?”
Kiều Khoáng Dã nuốt giận xuống, lúc này mới biết Phương Trác Thanh đã về. Cậu cũng hiểu tại sao chị mình hôm nay lại nổi cơn điên.
Hóa ra là kẻ thù không đội trời chung xuất hiện...
“Chị Thanh về từ bao giờ thế ạ?”
“Chiều nay.” Phương Trác Thanh cụp mắt, giọng đều đều không mặn không nhạt, vẫn là phong thái điềm tĩnh nhưng cứng nhắc. Vừa mở miệng đã là chuyện học hành, mang theo ngữ khí chỉ bảo, đúng kiểu người mà giới trẻ rất dễ chán ghét.
“Chị sẽ ở nhà từ giờ đến khi thi xong. Có gì không hiểu thì tổng hợp lại, hỏi chị. Còn hơn một tháng nữa, cố gắng lên.”
“Cảm ơn chị Thanh.”
Kiều Khoáng Dã buông nắm đấm, nhìn sang Phương Trác Việt đang cứng đờ người, vẻ mặt lộ rõ chút suy sụp, cơn giận trong lòng cậu cũng nguôi bớt.
Hừ, cho mày nghênh ngang đi, chị ruột của mày vừa về, máu mủ ràng buộc, muốn chạy cũng chạy không thoát.
Vì có sự xuất hiện của Phương Trác Thanh, trận ẩu đả này cuối cùng không xảy ra. Thậm chí gió còn xoay chiều, Kiều Khoáng Dã còn gọi sang vài tiếng “em Trác Việt” khiến người ta mặt tối sầm lại, lặng lẽ theo chị gái về nhà.
“Đồ khốn.” Kiều Khoáng Dã thấp giọng chửi rủa, rồi quay lại tiếp tục nấu ăn.
Bên này, Kiều Tô Tô rửa hai quả đào mất đến mười phút. Cô mang ra một quả đã được gọt vỏ sạch sẽ sáng bóng, còn quả kia vẫn nguyên vỏ, nhỏ nước, đặt vào tay Kiều Khoáng Dã. Đối mặt với ánh mắt cạn lời của em trai, cô lý lẽ hùng hồn: “Em là đàn ông, gọt vỏ làm gì? Chị đã cố tình để em quả to hơn rồi còn gì.”
“Chị rõ ràng sợ ăn nhiều quá thì lát nữa không ăn được thịt.” Kiều Khoáng Dã chẳng đời nào mắc mưu cô.
Hai chị em vừa đùa vừa trò chuyện. Nửa tiếng sau, mùi trong nồi đã thơm đến mức sắp bốc khói. Hương thịt đậm đà hòa quyện với vị khoai tây sánh mềm, cuối cùng rắc thêm hành lá băm nhỏ, đậy nắp lại hầm mười giây – mùi hương ấy, đừng nói là Kiều Tô Tô, ngay cả người trong viện cũng bị hấp dẫn.
Đặc biệt là mấy đứa nhỏ nhà họ Chu hàng xóm, đứa nào cũng nhìn chằm chằm, nước miếng sắp rớt tới nơi.
“Lại đây, nếm thử xem khoai đã thấm vị chưa.” Kiều Tô Tô vẫy tay gọi hai đứa trẻ nhà họ Chu.
Đây là gia đình thứ ba trong tứ hợp viện, cũng là nhà thân nhất với Kiều Tô Tô, tuy điều kiện sống lại kém nhất.
Nhà họ Chu có hai ông bà đã ngoài bảy mươi, trụ cột trong nhà mấy năm trước bị nhiễm bệnh khi làm ở nhà máy hóa chất, phải nghỉ việc. Dù được đền bù một ít tiền, nhưng tiền thuốc còn không đủ, chẳng giải quyết được gì. Mẹ ở nhà nội trợ, cả nhà chỉ trông vào người con trai lớn đi làm, mỗi tháng lương hơn bảy mươi đồng.
Nhưng...
Trên có ông bà ngoài bảy mươi tuổi, giữa là cha mắc bệnh và mẹ làm việc thời vụ, dưới còn có em trai em gái đang đi học, thêm một người em gái ly hôn không có việc làm, lại dắt theo hai đứa con nhỏ.