“Sao không khác chứ? Đôi này mũi nhọn, hôm qua là mũi tròn. Đôi này là chị phải đánh bại mười mấy người mới giành được đấy.” Kiều Tô Tô vui vẻ khoe.
Kiều Khoáng Dã lại trợn mắt, trong lòng thầm nghĩ có gì mà đắc ý.
“À phải rồi, rốt cuộc em đánh nhau với ai thế? Ba mẹ mà biết là lại đánh em bầm dập đấy.” Kiều Tô Tô liếc nhìn cậu em, thấy những mảng bầm tím lớn nhỏ khắp người mà cũng thấy xót ruột.
“Ai đánh em vậy? Cần chị giúp không? Chị quen nhiều người lắm đó.” Cô khí thế hất tay áo – mà thực ra là chẳng có tay áo nào – cổ tay trắng ngần như ngọc, không một tì vết, trắng đến chói mắt.
“Cần gì chị giúp? Chuyện của đàn ông, chị bớt hỏi đi.” Kiều Khoáng Dã liếc nhìn cổ tay trắng nõn của chị gái, giọng trầm thấp: “Còn đòi giúp, một tay là em bẻ gãy luôn tay chị đấy.”
“Ghê chưa, có bản lĩnh thì bẻ đi xem nào.” Kiều Tô Tô bật cười khinh khích.
“Chị còn muốn ăn không?” Kiều Khoáng Dã liếc cô một cái, mượn nồi cơm làm uy hϊếp, hiếm khi có khí thế mà chỉ vào cô nói: “Ra vặt cho em hai cọng hành.”
Kiều Tô Tô nhìn miếng ba chỉ vuông vức trong tay cậu rồi lại liếc đống than đen trên đất, đành nhịn, cầm cái kéo nhỏ đi đến mấy chậu hành bên cạnh. Thành phố không tiện trồng rau, nhưng con người luôn có cách xoay xở. Dùng mấy chậu đất nhỏ trồng hành, tỏi, cải con... cũng có thể sống tạm được.
Hành là giống mạnh nhất, mới ngắt cách đây mấy hôm mà giờ đã lại xanh um tươi tốt.
Mùa xuân, đúng là mùa của sự sống.
Nhìn chị gái mình vặt cọng hành thôi mà cũng phải dùng kéo, Kiều Khoáng Dã cảm thấy vô cùng cạn lời. Nhìn lại đống rau bên cạnh, cậu cũng chẳng buồn gây sự nữa, ngoan ngoãn tiếp tục chuẩn bị bữa tối.
Đến khi cậu nấu gần xong, thì Kiều Tô Tô cũng hí hoáy chọn được hai cọng hành "ưng ý" mang về.
“Tránh ra chút, lát xào lên mùi hành sẽ nồng lắm.” Kiều Khoáng Dã ngồi xổm nhóm lửa, miệng còn ngậm vài viên kẹo sữa, trông mới đúng kiểu thiếu niên.
Chỉ tiếc rằng, thiếu niên cũng không tránh được cảnh phải nấu cơm, dù cậu sắp thi đại học, đang là học sinh lớp mười hai.
Kiều Tô Tô chẳng chút áp lực, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế đẩu cao một bên nhìn em trai làm việc. Vì ở nhà nên cô đổi sang đôi dép lê, để lộ bàn chân trắng nõn và một đoạn cổ chân mảnh mai. Quạt phe phẩy, gió nhẹ lay vạt áo, để lộ một đoạn xương quai xanh trắng trẻo. Mái tóc rũ nhẹ, chỉ ngồi yên thôi cũng mang nét ngây thơ gợi cảm khiến người khác khó mà rời mắt.
Kiều Khoáng Dã vừa nhóm lửa vừa liếc nhìn chị gái, trong lòng tràn đầy rối rắm.
Cái bà chị chết tiệt này, lớn đầu rồi mà...
Lúc nghe tiếng động ngoài cửa, sắc mặt Kiều Khoáng Dã chợt thay đổi.
“Kiều Tô Tô, em đói rồi, đi rửa cho em quả đào.”
“Cái đồ ranh con được voi đòi tiên.” Kiều Tô Tô hậm hực đáp lại, nhưng khi ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt trong nồi, mùi thịt quyện với khoai tây sánh đặc, thêm gia vị nồng nàn át cả mùi canh gà đối diện, cô miễn cưỡng quay người vào nhà.
Đừng mong ai sai khiến được cô làm việc, trừ phi lợi ích đủ lớn.
Biết thời biết thế mới là kẻ khôn ngoan. Kiều Tô Tô chậm rãi đi vào nhà. Khi người ngoài cổng bước vào, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng thướt tha, sau đó là ánh mắt như chó sói của Kiều Khoáng Dã phóng tới.
“Chậc.”
Người mới đến khẽ bật cười khinh khỉnh. Hắn mặc quân phục màu xanh, thấp hơn Kiều Khoáng Dã một chút, dáng vẻ thư sinh nho nhã. Thế nhưng, nét nho nhã đó bị vết thương trên mặt làm mất đi vài phần, thêm nụ cười cợt nhả lại càng mang theo vẻ âm u châm chọc.
Hắn nhếch môi ra hiệu bằng khẩu hình với Kiều Khoáng Dã.