Chương 37

Kiều Tô Tô giờ cũng không còn tâm trạng để than thở số phận thê thảm của mình. Dỗ dành tạm thời được Kiều Khoáng Dã xong, ánh mắt cô liền chuyển sang Du Nhiên đang cúi đầu, lặng lẽ không chút tồn tại bên cạnh.

Cô nghĩ, cuối cùng cũng hiểu rõ chuyện trong giấc mơ là thế nào rồi.

Du Nhiên có lẽ cũng là gặp chuyện hôm nay, sau đó bị Kiều Khoáng Dã lúc ấy đang đẩy xe đi nhặt phế liệu kiếm tiền tiêu vặt tình cờ bắt gặp. Nhưng chắc chắn hôm đó Du Nhiên không may mắn như hôm nay. Gặp phải chuyện thế này, cô gái nhỏ không dám báo công an, cũng chẳng dám nói với người nhà. Kiều Khoáng Dã là người duy nhất biết chuyện, tất nhiên cũng chỉ có thể giữ im lặng.

Nhưng cô hiểu tính em trai mình, bề ngoài lạnh lùng, chẳng để tâm ai, lại còn xấu tính, nhưng trong lòng thì mềm yếu vô cùng. Sau đó chắc chắn sẽ không ít lần quan tâm chăm sóc người ta.

Về sau nữa, khi bị người khác phát hiện và hiểu lầm, với tính tình của cậu thì nhất định sẽ không biện giải gì, chuyện này cũng cứ thế hiểu lầm tiếp diễn... cho đến khi Du Nhiên tự sát.

Kiều Tô Tô không biết trong giấc mơ Du Nhiên có biết mình mang thai không, cũng không biết khi cô ấy quyết định như vậy thì tuyệt vọng tới mức nào. Nhưng em trai cô là bị liên lụy chỉ vì lòng tốt, thậm chí bản thân cô hôm nay cũng là bị kéo vào cuộc.

Cảm xúc trong lòng Kiều Tô Tô có phần phức tạp. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi đến run rẩy của Du Nhiên đang cúi đầu, lại nghĩ đến việc cô bé ấy không chạy trốn, mà còn liều mình đi tìm người giúp đỡ, sự oán trách khó kiểm soát trong lòng cuối cùng cũng bị lòng thương cảm lấn át.

Thôi vậy, thôi vậy. Những chuyện này đâu phải do cô ấy muốn. Người thật sự sai thì đã vào tù rồi, mọi chuyện chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

Cho dù là trong giấc mơ, chuyện của Du Nhiên cũng chỉ là ngòi nổ mà thôi. Những thứ phía sau, vẫn là vì Kiều Khoáng Dã không tự giữ mình.

“Tiểu Nhiên, em đừng sợ. Bọn chị đưa em về trước nhé. Đừng nghĩ nhiều nữa, tất cả đều là do mấy kẻ xấu gây ra...”

Kiều Tô Tô thở dài, rốt cuộc vẫn bước đến, nhẹ giọng dỗ dành Du Nhiên vẫn còn đang hoảng hốt. Người thường ngày ngang ngược kiêu ngạo là thế, vào lúc này lại đặc biệt dịu dàng, mềm mỏng.

Ánh mắt Hoắc Văn Bác rơi trên gương mặt cô, nhìn gương mặt mềm mại như sứ, biểu cảm dịu dàng, ánh mắt đầy thương xót, bờ môi đỏ hồng khẽ hé...

Anh thu lại tầm mắt, vô thức siết lấy cánh tay bị rạch bởi dao. Nhìn vết máu trên tay, lại nhìn Kiều Tô Tô từ đầu đến cuối không hề liếc mắt nhìn mình lấy một cái, khóe môi anh khẽ nhếch lên, nở một nụ cười mang chút châm chọc, thoáng qua rồi biến mất.

Anh không nói gì thêm, xoay người sải bước rời đi.

“Ê! Đợi đã... Anh... a!” Sự chú ý của Kiều Khoáng Dã cuối cùng cũng rời khỏi Kiều Tô Tô, vừa định giữ người lại thì cánh tay đã bị vặn mạnh một cái, khiến từ “anh rể” trong miệng cậu biến thành một tiếng hít khí đau đớn.

Bước chân Hoắc Văn Bác hơi dừng lại một nhịp, rồi vẫn sải bước rời khỏi nơi đó.

Từ đầu đến cuối, Kiều Tô Tô không nói với anh một câu nào. Lúc anh rời đi, cô vẫn cúi đầu đứng đó, không nói một lời.

Phương Trác Thanh đứng cạnh Phương Trác Việt đang tối sầm mặt, hết nhìn người này lại nhìn người kia, bất giác nhớ lại thời trung học...

*