Kiều Khoáng Dã siết chặt nắm đấm. Cứ nghĩ đến chuyện chị suýt nữa gặp chuyện không hay, ánh mắt cậu nhìn đám lưu manh càng thêm lạnh lẽo. Dưới sự dỗ dành mãi của Kiều Tô Tô, cậu mới chịu ngồi xuống, tiếp tục nghe họ lấy lời khai.
Người tiếp theo là nạn nhân thực sự, tên Du Nhiên, cô gái đang rụt rè cúi đầu.
Cô ấy mới là người đầu tiên bị hại. Nói chính xác thì, nếu Kiều Tô Tô không tình cờ đi ngang và khiến đám lưu manh chuyển hướng chú ý, hôm nay Du Nhiên chắc chắn đã gặp chuyện.
Hôm nay cô ấy chỉ định tới nhà nghỉ của dì mình như thường lệ, ai ngờ vừa đi qua con hẻm đã chạm mặt một nhóm lưu manh đang tụ tập. Ban đầu, bọn chúng chỉ trêu ghẹo cô ấy, nhưng thấy xung quanh không có ai, chúng bắt đầu manh động, sàm sỡ rồi muốn kéo cô ấy vào trong.
Du Nhiên may mắn tìm được cơ hội chạy thoát. Cô ấy cứ nghĩ mình hết đường sống, không ngờ đám người ấy bỗng phân tán, rượt theo hướng khác, nhờ vậy mà cô ấy chạy được.
Vừa chạy, cô ấy vừa tìm người giúp, và gặp được Phương Trác Việt. Hai người học cùng lớp, có quen biết.
Phương Trác Việt đi cứu người, Du Nhiên tiếp tục chạy tìm thêm người giúp. Trên đường, cô gặp được Phương Trác Thanh đang lo lắng đi tìm Kiều Tô Tô, còn có Hoắc Văn Bác tình cờ đi ngang qua. Sau đó lại gặp Kiều Khoáng Dã và nhóm bạn, cùng với một vài người tốt bụng ở ven đường.
Khi tất cả chạy về phía con hẻm thì đúng lúc gặp Kiều Tô Tô vừa chạy ra, cả nhóm quay đầu trở lại, dạy cho đám lưu manh một bài học nhớ đời.
Loại lưu manh thế này ai cũng ghét cay ghét đắng. Trong lúc hỗn loạn, kẻ nhẹ thì tay sai khớp, tên cầm đầu như Anh Cường thì bị gãy một chân một tay.
Nhưng không ai cảm thấy vậy là quá đáng, loại người như vậy, đánh chết cũng chẳng oan.
Công an Triệu và đồng nghiệp nhanh chóng xác minh lời khai, ghi chép biên bản, rồi trấn an mọi người: “Chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra xem bọn chúng còn có tiền án nào khác không. Dạo này đồn đang ráo riết xử lý các vụ tiêu biểu, sẽ không nhẹ tay đâu. Nhất là tên Cường sẹo đó, cứ chờ lãnh án tử đi.”
Nghe vậy, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi hỏi thêm mấy câu, họ rời khỏi đồn công an.
Kiều Khoáng Dã vẫn mặt nặng như chì, tay nắm chặt cổ tay Kiều Tô Tô. Chỉ cần nghĩ đến việc chị suýt nữa gặp chuyện, trái tim cậu lại quặn thắt như bị ai bóp chặt.
Cậu còn không hiểu chị mình sao? Nơi nghèo nát thế này, làm gì có chuyện chị tự nhiên mò đến? Rõ ràng là len lén theo sau cậu. Càng nghĩ, Kiều Khoáng Dã càng tự trách, càng siết tay chặt hơn.
“Đau, đau! Kiều Khoáng Dã!” Kiều Tô Tô vội vỗ tay cậu, rút tay về xoa xoa, trừng mắt trách: “Chị có sao đâu? Em lớn rồi mà chẳng bình tĩnh gì cả.”
“Thế mà gọi là không sao?” Kiều Khoáng Dã nghiến răng, đôi mắt nhìn cô đã đỏ hoe.
Lời trêu đùa sắp thốt ra khỏi miệng, Kiều Tô Tô lại nuốt vào. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu, vừa đi vừa an ủi.
Hai chị em cách nhau đến bảy tuổi, bình thường ra thì ít khi chơi cùng. Nhưng Kiều Khoáng Dã từ nhỏ đã xinh xắn, đưa ra ngoài rất nở mày nở mặt. Kiều Tô Tô thích nhất là ôm cậu khoe khắp nơi. Đến lúc cậu lớn hơn một chút, lại có thể xách đồ, nấu cơm giúp cô.
Hai chị em có thể nói là lớn lên trong cùng một chiếc quần, tình cảm cực kỳ gắn bó.
Kiều Tô Tô ngốc nghếch lười biếng là thế, vậy mà chỉ vì một giấc mơ mơ hồ cũng có thể khiến cô mỗi ngày đều theo dõi, điều tra...
Nhưng sau chuyện hôm nay, sau này chắc cũng chẳng cần điều tra gì nữa. Cô sẽ bị người nhà giám sát chặt chẽ, ngày nào cũng có người đưa đón, tuyệt đối không được tự do chạy lung tung nữa rồi.