Chương 35

Sắc mặt Kiều Tô Tô lập tức thay đổi, vừa đứng vững đã lập tức né xa người kia, nhào tới nắm chặt cánh tay Kiều Khoáng Dã để trấn an trái tim đang đập loạn xạ.

Hù chết cô rồi!

“Chị chạy loạn cái gì đấy? Sao lại mò đến cái chỗ này hả?” Kiều Khoáng Dã nắm chặt cổ tay chị gái, vừa sợ vừa tức, trừng mắt nhìn cô một cái, rồi giận dữ đá mạnh một cú vào mông Anh Cường đang quỳ rạp trước mặt, sắc mặt lạnh lẽo: “Biết sớm tao đã đập chết mày rồi!”

Lúc này Kiều Tô Tô cũng chẳng rảnh mà cằn nhằn chuyện em trai đánh người, lập tức giơ chân giẫm mạnh lên bắp chân đang quỳ của Anh Cường. Bị hắn trợn mắt lườm một cái, cô hơi chột dạ lùi lại một bước, nhưng nhìn xung quanh thấy người mình đông hơn, bèn hùng hổ đá thêm phát nữa.

“Nhìn cái gì mà nhìn?”

Cái vẻ hống hách kiêu căng kia, hoàn toàn không giống nạn nhân một chút nào hết.

Ánh mắt đồng chí công an Triệu rơi xuống gương mặt của Kiều Tô Tô, rồi nhanh chóng quét sang những người khác có mặt tại hiện trường.

Đám người Anh Cường gồm sáu tên lưu manh, chẳng có gì đáng nhìn. Toàn là loại ăn không ngồi rồi, chuyên làm chuyện mờ ám, chẳng phải hạng tốt đẹp gì. Còn nhóm người còn lại...

Cô gái nhỏ dẫn đầu, vừa rồi là người đầu tiên đá vào bọn chúng, ăn mặc chẳng khác gì minh tinh trên tivi từ Hồng Kông. Nhìn vẻ mặt tức tối của cô, chắc là nạn nhân, nhưng khí thế hừng hực như vậy thì... cũng không hẳn.

Bên cạnh cô là một thiếu niên cao hơn nửa cái đầu, nhìn qua là biết em trai. Hai người có ngũ quan rất giống nhau, đứng gần nhau lại vô cùng thân thiết.

Kế bên là một cô gái có mái tóc dài, để mái dày, trông có vẻ rụt rè sợ hãi. Quần áo cô ấy hơi xộc xệch, vẻ mặt đầy hoảng loạn, rất giống nạn nhân thực sự.

Xa thêm chút nữa là một người phụ nữ mặc đồ màu xám tro, trang phục trông như người lớn tuổi, mặt lạnh như băng. Ơ... chắc là bậc trưởng bối?

Bên cạnh bà ta là một thiếu niên mặt mày u ám, cúi đầu, vai còn in nguyên dấu giày, tay bị trầy chảy máu, trên mặt cũng có vết bầm, rõ ràng đã chịu thiệt.

Cuối cùng là người đang áp giải đám Anh Cường, một người đàn ông cao lớn. Dù ở phương Bắc cũng rất nổi bật chứ đừng nói là ở đây. Vóc dáng rắn rỏi, khí thế áp đảo, sắc mặt lạnh băng đứng yên tại chỗ. Mấy tên lưu manh bị hắn kéo lê, có kẻ còn ôm tay, rụt rè né tránh hắn từ xa.

Rõ ràng đây là người ra tay chính.

Nhìn sơ một vòng, đồng chí Triệu đã đại khái hiểu được đặc điểm từng người, cũng biết nên bắt đầu từ đâu.

“Vào trong làm biên bản trước đi.” công an Triệu dẫn cả nhóm vào đồn.

Dù mấy tên lưu manh tay gãy chân què, thương tích đầy mình, nhưng ai có mắt đều biết rõ: Đám này không thể là nạn nhân. Chỉ có thể nói là gieo gió gặt bão.

“Tôi nói trước. Tôi vốn đến đây tìm người, ai ngờ mới vào đã đυ.ng phải đám khốn này...” Kiều Tô Tô trợn tròn mắt, tức giận kể lại toàn bộ sự việc. Cuối cùng, cô nói như thể tuyên bố trước tòa: “Lần này tôi gặp may mới thoát được, nếu không thì sao? Nếu không có ai giúp thì sao? Đồng chí công an, nhất định phải nghiêm trị đám lưu manh này! Nếu thả chúng ra, ai biết sau này chúng sẽ còn làm gì nữa?”

Dù Kiều Tô Tô trông không hề sợ hãi, khí thế vẫn hiên ngang, nhưng chỉ cần nghe lời cô nói, ai cũng có thể hình dung ra sự nguy hiểm khi ấy.

“Rầm!”

Bàn tay Kiều Khoáng Dã đập mạnh lên bàn, gương mặt tối sầm, lập tức đứng dậy định lao về phía đám Anh Cường.

“Tôi phải gϊếŧ chúng!”

“Dừng, dừng, dừng, Kiều Khoáng Dã, ngồi xuống ngay cho chị!” Kiều Tô Tô vội kéo cậu lại, trong lòng cảm động nhưng bên ngoài vẫn trừng mắt với cậu.

“Đừng lúc nào cũng chỉ biết dùng bạo lực để giải quyết! Đến đồn công an rồi, phải nghe lời người ta chứ!”