Chương 34

Anh mặc một bộ vest xám nhạt vừa vặn, bờ vai rộng đến mức có thể gác hai cái đầu cũng thừa chỗ, đôi chân dài thẳng, không phải kiểu ốm o như gậy mà là săn chắc, tràn đầy sức bật. Khi anh đứng thẳng, lớp vải vest ôm sát lấy bắp đùi cuồn cuộn cơ, từ bắp chân lên tới mông đầy đặn.

Ố hô hô hô hô... Trong lòng Kiều Tô Tô không nhịn được huýt sáo một tiếng, so với thằng em trai nhà mình, người này mới đúng là “trai đẹp cứu mỹ nhân”! Chỉ nhìn cái gáy đầy đặn và mái tóc dày đen nhánh kia, cũng biết mặt mũi chắc chắn không tệ.

Quả nhiên, người kia hơi nghiêng đầu. Gương mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng. Cằm hơi thu lại, hai bên má gọn gàng, đường nét sắc như dao khắc, lại mang theo vẻ kiêu hùng và khí chất bí ẩn khó tả.

Kiều Tô Tô ngây người mất mấy giây. Đến khi anh thu lại khí thế, cúi người bước tới, đưa tay ra. Lòng bàn tay ấm áp, rắn chắc, đặt lên bắp đùi cô, chỉ nhẹ dùng lực, đã nhấc bổng cô lên vai mình. Qua lớp vải mềm mại, lưng cô dán sát vào mặt anh, tai anh chạm vào lớp da mịn bên đùi cô.

Kiều Tô Tô cắn môi, nửa treo trên tường, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy.

“Lên đi.” Anh nói gọn lỏn, giọng trầm thấp nhưng mang theo mệnh lệnh không thể chối từ.

Kiều Tô Tô vừa định mở miệng, thì đã thấy đám Anh Cường xông tới, lập tức nuốt lời định nói vào bụng, hai chân đạp mạnh, giẫm lên vai anh, bật người nhảy vọt lên tường, rồi nhảy xuống bên kia.

Bên kia tường, Phương Trác Việt bị giẫm trúng, nhìn thấy Kiều Tô Tô như con thỏ nhảy vọt ra ngoài, sắc mặt đang lo lắng lập tức chuyển sang u ám. Vừa định lên tiếng...

Đã thấy Kiều Tô Tô chẳng hề do dự, quay đầu bỏ chạy, còn không quên để lại chút tình nghĩa xóm giềng: “Chạy mau đi!”

Phương Trác Việt: “...”

*

Phố Vạn Thọ từng có một thời huy hoàng.

Năm xưa có một nhà tư bản lớn định đầu tư xây dựng khu đô thị mới ở đây, kéo theo hàng loạt tiểu thương đổ về mua đất, xây nhà. Nhưng đời không như mơ, công trình làm được nửa chừng thì người biến mất, rồi theo thời gian trôi, các chính sách thay đổi, nơi đây vẫn chỉ là một khu phố nghèo nàn đổ nát như ban đầu.

Ngoài mấy căn tứ hợp viện nhỏ được phân phát lại sau khi bị thu hồi, còn lại chỉ là dãy nhà tập thể chen chúc nhau, tệ hơn nữa là những túp lều tạm bợ dựng khắp nơi.

Người đông mà lộn xộn, đất chật mà hoang vắng, khiến nơi này trở thành khu vực hỗn loạn, nghèo đói và... trị an cũng thuộc loại tệ nhất.

Cãi vã, đánh nhau, cướp giật, thậm chí là... cưỡиɠ ɧϊếp, gϊếŧ người, ở đây đều không hiếm.

Cho nên khi có một nhóm người khí thế hừng hực áp giải đám mặt mũi bầm dập vào đồn công an, mấy anh công an cũng chẳng để tâm mấy.

Dù gì bên trong cũng đang tạm giữ cả chục người vì trộm cắp, đánh nhau linh tinh.

“Chuyện gì đây?” Tuy vậy, vẫn có một anh công an tiến lại hỏi. Nhưng nhìn thấy người bị bắt, lập tức biến sắc: “Ồ, chẳng phải là thằng Cường sẹo sao? Giỏi thật đấy, mày tự mò về đây nộp mạng à?”

Nói rồi, đồng chí Triệu lôi còng số tám ra bập thẳng vào tay hắn, mặt đầy hả hê.

“Thằng khốn này hai năm trước đã cưỡиɠ ɧϊếp một cô gái mới kết hôn, rồi gϊếŧ cả cô ấy lẫn chồng người ta. Sau đó bỏ trốn, không để lại dấu vết...”

Nghe đến đây, mắt Kiều Tô Tô trợn tròn như muốn rớt ra. Vốn đang hùng hổ đứng đầu định tố cáo đám lưu manh, giờ thì “vèo” một cái lùi thẳng ra sau. Không chú ý đến người phía sau bị cô làm suýt ngã, còn bị một bàn tay lớn giữ lại cả người cô như bị bao phủ trong bóng râm.