Tên lưu manh chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức đuổi theo cô. Phía sau là những tiếng bước chân và tiếng ồn ào mỗi lúc một gần.
Tim Kiều Tô Tô đập thình thịch. Tuy chưa rõ bọn này là ai, nhưng chỉ cần dùng đầu ngón chân nghĩ thôi cũng biết không phải loại tử tế gì. Cô tuy nhõng nhẽo nhưng không ngu, chẳng buồn quay đầu mà cắm đầu chạy thục mạng.
Nhưng đáng tiếc, cô không quen đường quanh đây. Chạy trong hoảng loạn, chẳng mấy chốc lại lọt vào một ngõ cụt. Vừa định quay đầu lại thì...
“Xem mày còn chạy đi đâu!” Đám lưu manh thở hổn hển, đuổi đến nơi.
Tổng cộng có sáu tên, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, thái độ ngông nghênh, vừa nhìn là biết không phải người lương thiện. Giờ phút này, cả bọn đứng chặn kín ngõ, từng ánh mắt đầy vẻ tà ác đổ dồn lên người Kiều Tô Tô, đang đứng dựa sát vào tường.
Ánh mắt mang theo du͙© vọиɠ và ác ý là hai thứ hoàn toàn khác biệt.
Kiều Tô Tô nghiến răng, bắt đầu lục lọi túi xách.
“Đây, hai chục tệ, cho các anh. Đừng gây rắc rối với tôi.” Cô hạ giọng, chủ động đưa tiền.
“Haha, con nhỏ này cũng nhiều tiền đấy chứ!” Tên lưu manh đầu tiên phát hiện ra Kiều Tô Tô là thằng Nhị Xoăn cười hề hề bước tới lấy tiền, rồi lập tức mang đến nộp cho đại ca của chúng.
Anh Cường.
Tên cầm đầu mặc áo ba lỗ, tay xăm chi chít mực xanh tím, mặt đầy sẹo lớn, trên tai kẹp điếu thuốc, vừa nhìn đã biết không phải người dễ nói chuyện.
“Hai chục tệ á? Bố thí hả?” Anh Cường cười khẩy.
Kiều Tô Tô ôm chặt túi, không nói gì, thầm nghĩ: Bố thí còn hơn đám ăn cướp các người.
“Cũng không ít đâu. Tôi làm cả tháng mới được ba mươi hai tệ ba hào tám.” Cô cúi đầu, tỏ vẻ run sợ.
“Cô mặc bộ đồ này chắc cũng đắt lắm nhỉ? Đừng có lừa tôi. Một trăm tệ, đủ cho anh em tôi đi nhậu một bữa là xong.” Anh Cường lên tiếng.
“Thật sự tôi không mang nhiều tiền như vậy, hôm nay mang hai mươi tệ là vì phải đi mua đồ cho nhà.”
Kiều Tô Tô hít sâu một hơi, vừa bực vừa gấp. Cô thật sự không có nhiều tiền, hai mươi tệ này là mẹ đưa cho để đi chợ. Nhìn đám người trước mặt, chỉ cần liếc qua là biết chẳng phải loại lương thiện. Nếu cô thật có tiền, đã chẳng keo kiệt làm gì.
“Không có tiền hả?” Tên gọi là Anh Cường quét mắt nhìn cô từ đầu đến chân, cười nham hiểm: “Nhìn bộ đồ trên người cô cũng đáng giá đấy. Cởi ra, gom lại chắc cũng đủ xài. Tụi này không chê đâu.”
“Ha ha ha...”
“Cởi ra đi!”
Phía sau lập tức vang lên một tràng cười đê tiện.
Mặt Kiều Tô Tô tái mét, lùi thêm vài bước, lưng chạm sát tường. Nghe thấy có tiếng động phía sau bức tường, nhìn thấy ánh mắt ngày càng bỉ ổi của đám người kia, cô nghiến răng, đạp mạnh lên đống gạch dưới chân, tay bám vào mép tường, gắng sức nhảy lên.
Phía bên kia vẫn im lặng, Kiều Tô Tô hai chân chống vào vách tường đối diện, trong không gian hẹp tạo thành góc vuông, loay hoay như một con ốc sên chậm chạp, khó nhọc bò lên tường.
Đám người Anh Cường sửng sốt vài giây, rồi lập tức cười phá lên, chẳng hề xem hành động của cô ra gì. Cho đến khi cô nghiến răng gào to về phía bên kia bức tường: “Đồ biếи ŧɦái chết tiệt, mau kéo tôi một tay!”
Sắc mặt bọn Anh Cường thay đổi ngay lập tức, nhào lên định kéo cô xuống. Kiều Tô Tô cuống đến độ tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Cô còn tưởng mình nghe nhầm vì bên kia vẫn im bặt, thì trên đỉnh đầu bỗng có tiếng động. Ngẩng lên, cô chỉ kịp thấy bóng người ấy bật nhảy xuống đất đầy dứt khoát.
Rõ ràng không phải thằng nhóc biếи ŧɦái nhà bên.
Chỉ một cái liếc vội, Kiều Tô Tô đã có thể khẳng định: Người này phải cao gần mét chín!