Chương 32

Trong trí nhớ của Phương Trác Việt, chưa từng có ai trong nhà đánh mình. Dù có làm sai chuyện gì, mẹ hắn cũng chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt ai oán, rồi khóc lóc kể lể hết lần này đến lần khác về cuộc đời khổ cực của bà ta, chỉ biết nhấn mạnh rằng hắn phải biết nghe lời, phải làm bà ta nở mày nở mặt.

Từ chuyện mặc gì, ăn gì, học hành, vui chơi, tất cả đều phải nghe theo sự sắp đặt của bà ta.

Người mẹ luôn kiểm soát tất cả, người chị cả phớt lờ mọi thứ, còn người chị hai thì chỉ như con rối biết nghe lời, hắn chẳng thích cái nhà đó. Với hắn, đó còn chẳng được gọi là nhà, chỉ là một nơi trú ngụ lạnh lẽo vô cảm.

Cho nên khi đối diện với cơn giận dữ của Kiều Tô Tô, Phương Trác Việt sững lại, mặc cho cái túi nện lên người, mặc cho tai bị kéo đau điếng. Một lúc sau, hắn... lại còn bật cười thành tiếng.

A a a, tên nhóc con biếи ŧɦái chết tiệt!

Kiều Tô Tô lập tức ngưng tay, nhảy lùi lại phía sau, ôm chặt túi mà nhìn thằng nhóc hàng xóm như thấy quái vật, ánh mắt kinh hoàng như lần đầu tiên gặp hắn trong đời.

Giờ cô chỉ muốn túm lấy vai Phương Trác Thanh mà lắc mạnh: “Cô có biết em trai cô là đồ đại biếи ŧɦái không hả?”

Chắc là không biết đâu!

Nghĩ tới biểu hiện “bình thường” của Phương Trác Việt trong viện, lại nhìn vẻ mặt biếи ŧɦái lúc này, cô rùng mình một cái, ôm chặt túi mà bỏ chạy như thỏ.

Cô mà sợ á? Không có đâu! Chẳng qua là ý thức phòng vệ của cô cực kỳ tốt thôi!

“Để tôi về gọi Kiều Khoáng Dã tới đập cho cậu một trận!” Kiều Tô Tô vừa chạy vừa không quên buông lời đe dọa, nhưng rồi lại thấy Phương Trác Việt cười khẩy một tiếng rồi... đuổi theo.

A a a a a...

Kiều Tô Tô hoảng thật rồi, ôm chặt túi mà tăng tốc, chạy băng băng trong mê cung ngõ nhỏ.

Những căn nhà quanh đây thì cũ kỹ tồi tàn, nhưng không ngờ hẻm lại dài hơn cô tưởng, uốn lượn lan ra hai bên như mê cung. Chạy mãi chạy mãi, đến lúc phát hiện thì cô chẳng biết mình đang ở đâu.

“Ơ...” Cô dừng bước, tay đặt dưới cằm, nhìn bức tường ngõ cao vừa phải, bắt đầu tính xem liệu có thể trèo lên đi men theo mái nhà được không.

Là đứa trẻ lớn lên trong ngõ, trò mà cô thích nhất hồi nhỏ là cùng mấy anh lớn leo lên mái ngói nhảy từ nhà này sang nhà khác.

Nhưng nghĩ tới mấy cái mái nhà bẩn thỉu đầy rêu, lại nhìn quần áo mới đang mặc, Kiều Tô Tô lập tức từ bỏ ý định.

“Haizz...” Cô thở dài, trong lòng mắng cho Kiều Khoáng Dã một trận té tát, còn chưa kịp quay người rời đi thì đã nghe thấy tiếng bước chân phía trước.

Còn chưa xong nữa hả? Kiều Tô Tô trợn tròn mắt, rồi nghe thấy giữa tiếng bước chân hỗn loạn là những tiếng quát tháo mơ hồ vọng đến: “Con tiện nhân, đứng lại!”

“Để bọn tao bắt được mày thì xác định đi đời đi!”

“Chúng mày, chia ra mà chặn đầu nó!”

...

Tuy không nghe rõ toàn bộ, nhưng đại khái mấy câu đó đủ khiến sắc mặt Kiều Tô Tô biến đổi. Không nghĩ nhiều, cô lập tức quay đầu bỏ chạy.

Biếи ŧɦái thì cũng là hàng xóm nhà mình, còn đám người kia thì...

Vừa quay người, cô liền thấy trên tường có người đang nhảy xuống. Gã đó trông lôi thôi lếch thếch, tóc tai bết bẩn, quần áo nhàu nhĩ, vừa nhảy xuống còn vấp ngã, rõ ràng là loại du côn tầm thường.

Gã lưu manh kia vừa xoa mông vừa định đuổi theo ai đó, nhưng khi ánh mắt quét qua thấy Kiều Tô Tô ăn mặc như minh tinh trên tivi, thì lập tức sáng rỡ. Gã chỉ tay hét to: “Anh Cường, bên này có một con nhỏ xinh cực kỳ luôn!”

Lần đầu tiên trong đời, Kiều Tô Tô thấy ghét từ “xinh cực kỳ” đến thế. Mặt cô tái đi, quay đầu bỏ chạy.