Chương 31

Lộp cộp...

Lộp cộp lộp cộp...

Tiếng bước chân cô vang lên rõ mồn một giữa con hẻm lát đá vắng vẻ. Cô phồng má lên, đang bước giữa hai bức tường phủ rêu mốc, thì đột nhiên từ phía trước vang lên tiếng bước chân khác có phần vội vã.

Kiều Tô Tô khựng lại, siết chặt hai tay, lén cau mày vì lỡ đi quá xa. Cô toan quay đầu rút lui thì tiếng bước chân đối diện đã tới gần.

“Cô...”

“Cậu...”

Nhìn thấy thiếu niên mười bảy mười tám tuổi lạnh lùng trầm mặc trước mặt, Kiều Tô Tô thở phào nhẹ nhõm, rồi ngay sau đó trợn mắt lườm hắn một cái.

“Đi đường mà không phát ra tiếng hả? Dọa chết người ta!”

Phương Trác Việt đang vội: “...”

“Sao cô lại ở đây?”

Phương Trác Việt cau mày, môi mím chặt, không còn vẻ lặng lẽ ở nhà, cũng chẳng có sự ngạo mạn lén lút như hôm trước. Lúc này, hắn chỉ còn lại sự âm u dày đặc, ánh mắt nhìn Kiều Tô Tô đầy soi xét.

Thấy bộ đồ thời thượng, giày mũ xinh xắn trên người cô, Phương Trác Việt bỗng nhớ tới chị hai của mình.

Mãi mãi chỉ có những bộ đồ xám xịt u tối như gỗ mục, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ có một tia sức sống. Lúc nào cũng chỉ biết quản hắn.

Cô ta sẽ không bao giờ dẫn hắn đi chơi như Kiều Tô Tô dẫn Kiều Khoáng Dã, cũng chẳng mua đồ cho hắn, càng không như Kiều Tô Tô, sai rồi là đổ lên đầu em trai...

Càng nghĩ, vẻ mặt Phương Trác Việt càng u ám. Nhìn thấy Kiều Tô Tô lùi lại cảnh giác, hắn bỗng bật cười, môi cong lên mang theo ý trêu chọc và đen tối.

“Cô biết vì sao dạo trước Kiều Khoáng Dã dán kín cửa sổ phòng cô không?”

?

Kiều Tô Tô lập tức ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe giận dữ, nghiến răng ken két như vừa bị túm trúng đuôi, trông không khác gì một con mèo bị vạch trần bí mật.

Phương Trác Việt cảm thấy vô cùng hả hê. Hắn chẳng sợ Kiều Tô Tô đi nói linh tinh, vì vốn dĩ cô ta với chị em nhà hắn đâu có thân thiết gì. Có nói xấu thì ai tin?

Hắn không cao cũng chẳng thấp, vóc dáng gầy gò, đứng giữa con hẻm mà mặt lạnh như nước đá, miệng vẫn nhếch cười kỳ dị, ánh mắt tối tăm, cứ thế cúi đầu nhìn Kiều Tô Tô với vài phần chờ mong, chờ cô khóc.

Tốt nhất là khóc đến lê hoa đái vũ, khóc đến mức sau này thấy họ là quay đầu bỏ chạy. Chỉ nghĩ thôi là thấy khoái rồi, thật sự chỉ nghĩ thôi mà...

(Lê hoa đái vũ: Hình ảnh văn học mô tả mỹ nhân rơi lệ như hoa lê dính mưa, ý nói khóc lóc tội nghiệp, đáng thương.)

“Bốp bốp bốp!”

Khi thấy nụ cười của Phương Trác Việt càng lúc càng biếи ŧɦái, cơn giận của Kiều Tô Tô cũng bùng lên, cô vớ ngay cái túi xách đập thẳng vào người hắn.

Phương Trác Việt: "?"

Phản ứng này, hắn hoàn toàn không ngờ tới. Trong ấn tượng của hắn, chị gái hàng xóm Kiều Tô Tô này chỉ là kiểu tiểu thư đỏng đảnh, đánh người á?

Cô đánh rất thạo đấy chứ!

Cô là kiểu tiểu thư đỏng đảnh, tính tình thì khỏi nói cũng biết là chẳng tốt lành gì. Nhưng ở trong viện hay ngoài ngõ, vẫn còn biết giữ hình tượng, còn nếu là ra đường thì...

“Đồ mặt dày vô sỉ, hôm nay tôi thay mặt chị cậu dạy dỗ cái thằng nhãi ranh nhà cậu một trận! Xem cậu còn dám vô liêm sỉ, còn dám lén nhìn, còn dám đánh nhau với em trai tôi, còn dám cười nhạo tôi nữa không...”

Kiều Tô Tô một tay vung túi đập liên tiếp vào người Phương Trác Việt, tay kia thì ghì chặt lỗ tai hắn, động tác vô cùng thành thạo.

Dù gì cũng là người có em trai, làm mãi rồi cũng quen tay.

Còn Phương Trác Việt, bị Kiều Tô Tô đánh như vậy, lẽ ra phải giận dữ lắm, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời hắn bị người ta túm tai, không hiểu sao lại sững người.