Chương 30

Qua hai ngày tìm hiểu, Kiều Tô Tô đã nắm rõ tình hình của Du Nhiên từ trong ra ngoài.

Gia đình bình thường, không quá tốt cũng không tệ, bản thân cô bé cũng bình thường nốt. Điểm duy nhất có thể xem là nổi bật là học giỏi, nhưng không thuộc nhóm xuất sắc nhất. Lại thêm tính cách hướng nội, gần như không có bạn bè. Tổng thể mà nói, đây chính là kiểu người mờ nhạt nhất trong lớp.

Hai người chẳng học cùng lớp, sinh hoạt thường ngày cũng chẳng hề trùng lặp.

Nếu nói lịch sinh hoạt của Kiều Khoáng Dã là từ nhà – đến trường – rồi lại về nhà, thì Du Nhiên chính là từ nhà – đến trường – rồi về nhà khách. Lộ trình thời gian của cả hai đều rất rõ ràng, ngoài trường học ra thì hầu như chẳng có tiếp xúc gì.

Mà ở trường, nếu họ có quan hệ gì mờ ám, chỉ dựa vào đám “fan nhí” vây quanh Kiều Khoáng Dã thôi, Kiều Tô Tô chắc chắn đã nghe được vài tin đồn rồi.

Vậy nên chuyện hai người lén lút yêu đương là bất khả thi. Kiều Tô Tô thở phào trong lòng, nhưng cũng càng thêm vò đầu bứt tai, cực kỳ muốn làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chắc chắn trong đó có điều gì không đúng.

Nghĩ một lúc, vốn dĩ định đi tìm Kiều Khoáng Dã, cô đổi ý, quay đầu đi về phía nhà khách của Du Lan Hương. So với việc theo dõi Kiều Khoáng Dã, chi bằng quan sát Du Nhiên thì hơn.

Con trai thì không thể... có bầu được.

Yêu sớm gì đó cũng không nghiêm trọng bằng chuyện mang thai ngoài ý muốn. Chỉ cần không có chuyện đó thì cũng sẽ không có bi kịch một xác hai mạng, Kiều Khoáng Dã cũng sẽ không bị gãy tay, càng không kéo theo những chuyện sau đó.

Kiều Tô Tô nghĩ vậy, rồi chen ra khỏi chiếc xe buýt đông nghẹt.

Vừa xuống xe đã đυ.ng ngay gương mặt căng thẳng, cau mày đầy nghiêm trọng của Phương Trác Thanh.

Hai người: “...”

Ánh mắt giao nhau vài giây, đều là những người có “thằng em phiền toái”.

Chẳng cần nói gì thêm, hai người lập tức đồng loạt quay đi, mỗi người rẽ vào một phố khác, không hề do dự mà tách hướng.

Không thể đi chung với cái người khúc gỗ/con nhỏ đỏng đảnh kia, cả hai đều nghĩ thế.

*

Cả hai sợ bị người kia bám theo nên bước chân càng lúc càng nhanh, vội vã rẽ vào những con phố lộn xộn. Phải chạy đến khi băng qua mấy con đường mới dám thở phào nhẹ nhõm.

“Cũng còn có tí lương tâm.” Kiều Tô Tô lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm.

Lần trước phát hiện Phương Trác Việt kéo người vào nhà nghỉ, Phương Trác Thanh ngoài mặt trông có vẻ khó coi một chút, sau đó lại không hề có động tĩnh gì, không vào bắt gian, cũng không về chất vấn. Đến cả bà mẹ cuồng kiểm soát của họ cũng không hay biết gì.

Nếu Phương Kim Ngọc mà biết, cái viện ấy chắc chắn đã nổ tung.

Kiều Tô Tô cứ tưởng Phương Trác Thanh định mặc kệ chuyện này, hoặc giả là ngầm đồng tình? Nhưng xem ra, cô ta chỉ đang bí mật điều tra, cũng là không muốn để người khác biết.

“Hứ, chẳng phải sợ tôi đem chuyện này tung ra à?” Vừa nghĩ tới đó, Kiều Tô Tô bèn đảo mắt một vòng, chỉnh lại đầu tóc và quần áo bị xộc xệch vì chen chúc trên xe buýt, rồi soi gương con xem xét thêm lần nữa, mới tiếp tục đi sâu vào con hẻm.

Chỗ này khá hẻo lánh, dù xung quanh là khu nhà tập thể đông đúc, nhưng đám người ấy chỉ tập trung ở đầu bên kia. Khu vực nhà thấp, ngõ nhỏ này thật ra rất vắng. Nhiều căn nhà đã bị thu hồi từ lâu, năm này qua năm khác dần trở nên tiêu điều, hoang vắng.

Những căn nhà cũ kỹ, ánh nắng mùa hè cũng không xua nổi hơi ẩm mốc u ám. Góc tường gần mặt đất mọc đầy rêu xanh đậm, gạch tường bạc màu, lác đác là những vết nứt lồi lõm, trông một cái là thấy xập xệ.

Kiều Tô Tô nãy giờ đi vội, không chú ý mình đã rẽ vào đâu. Nhìn thấy nơi này càng lúc càng hẻo, chẳng có bóng người, cô do dự giữa việc quay lại hay tiếp tục bước nhanh hơn, cuối cùng chọn bước nhanh.