Đúng chuẩn “đứa con phá gia chi tử”.
Mấy ông bà trong ngõ nhìn Kiều Tô Tô như con bướm hoa lao vào, ai cũng nhức đầu.
“Tô Tô à, lại may đồ mới nữa hả?”
“Vâng ạ, đẹp không?”
Kiều Tô Tô lập tức dừng lại, tươi cười xoay một vòng.
Cô mỗi ngày đi bộ qua lại chẳng phải chỉ để càng nhiều người ngắm được trang phục mới của mình sao?
“Bác nhìn kỹ thêm lần nữa nhé?” Cô lại hỏi.
“Chà, cả tóc cũng uốn rồi à? Uốn đẹp thật đấy, làm ở đâu vậy? Hết bao nhiêu tiền?” Mọi người tò mò lại gần.
Kiều Tô Tô đúng là biểu tượng thời trang của cả ngõ này. Thứ gì hay ho, ngon miệng, hỏi cô là chuẩn.
Tuy cô vừa tiêu hoang vừa đỏng đảnh, là cô gái lười nổi tiếng cả khu, nhưng quan hệ lại rất tốt, gặp ai cũng có thể nói vài câu.
“Trong ngõ Càn Hồ Lô ấy, có tiệm tóc mới mở trong cùng. Không đắt đâu, ba đồng thôi.” Kiều Tô Tô cười đáp, quả nhiên khiến mọi người đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Cô thỏa mãn, lại khoe thêm một lượt, tiếp tục làm “con bướm nhỏ” bay bay trở về nhà.
Nhà cô ở khu này thuộc dạng hộ công nhân bình thường. Ông bà nội đều là công nhân, được phân cho một căn nhà hai gian, có năm phòng ở cả thảy.
Ông bà nội, cha mẹ cô, sau này là anh trai, cô, em trai, cùng ba đứa cháu – chật chội thì cũng có, nhưng miễn cưỡng vẫn sống được. Về sau, anh cả và chị dâu đi làm nhiều năm, được phân thêm nhà riêng, nhà cửa cũng đỡ túng bấn hơn.
Mấy năm trước, ông bà nội cô lần lượt qua đời, trong nhà thậm chí còn trống được hai phòng.
Anh cả cô làm việc ở nơi khác, mỗi lần đi về phải mất hai tiếng đồng hồ, cơ bản nửa tháng mới về một lần, nên căn phòng của anh vẫn để không. Nhưng cũng chẳng cần cho thuê làm gì, nhà họ vốn không có ý định kiếm tiền từ việc cho thuê phòng, để trống thì cứ trống thôi.
“Ôi chao, mới chớp mắt tôi còn tưởng có minh tinh nào tới, hóa ra là Tô Tô đấy à.”
Giọng nói dịu dàng nhưng mang theo chút mỉa mai khiến nụ cười trên mặt Kiều Tô Tô tắt đi vài phần.
Cô quay sang, quả nhiên là thím Phương sống đối diện nhà cô.
Như đã nói trước, nhà cô chiếm năm gian trong khu tứ hợp viện, phần còn lại tất nhiên là của những nhà khác. May mắn thay, khu tứ hợp viện chỗ họ thuộc loại hai dãy, khá rộng, tổng cộng mười sáu phòng, có bốn hộ gia đình sinh sống, nhà cô là hộ có nhiều phòng nhất, vị trí cũng tốt nhất.
Bình thường mọi người khó tránh khỏi va chạm.
Chuyện này cũng dễ hiểu thôi, một nhà sống với nhau còn có lúc lời qua tiếng lại, huống hồ là bốn nhà cùng ở chung. Nhưng...
“Ba mẹ cô vẫn chưa về à? Hiếm thật đấy. Cô về nấu cơm hả? Ha ha, đùa chút thôi, cô thì có bao giờ nấu nướng gì đâu.” Thím Phương cười nhạt, đang uống trà mát, giọng lộ rõ vẻ châm biếm.
“Nhưng nếu cô thật sự nấu, chắc ba mẹ cô vui chết mất. Không như nhà tôi, sớm đã quen rồi.”
Vừa nói, thím vừa dịch người sang một bên, để lộ ra cô gái đang ngồi xổm bên bếp than phía sau, đang nhóm lửa nấu ăn. Cô gái để tóc ngắn gọn, tuổi còn trẻ nhưng mặc cả bộ đồng phục màu đen, giữa cái nắng hè oi bức còn khoác thêm áo ngoài, khom người nhóm lửa vô cùng thành thạo. Mùi canh gà thơm ngào ngạt tỏa ra từ nồi.
So với Kiều Tô Tô đang ăn vận lòe loẹt như con bướm sặc sỡ, hình ảnh ấy quả thật đối lập rõ rệt.
Nhìn thấy người kia, sắc mặt Kiều Tô Tô lập tức thay đổi, mắt trừng lớn hơn mấy phần, có phần cảnh giác lui lại một bước, sau đó liếc nhìn vẻ mặt đắc ý của thím Phương, bật cười ha hả: “Tôi sao dám so với thím được, ba mẹ tôi thương tôi còn không kịp, không giống thím... Aiya, tôi không có ý nói thím không thương con hay thiên vị đâu nhé, thím đừng giận nha, tôi chỉ đùa chút thôi.”