Kiều Tô Tô lè lưỡi, áp má vào lưng mẹ, ngồi sau xe đạp đung đưa chân, tỏ vẻ cực kỳ đắc ý.
Dạo gần đây ba mẹ cô lần lượt xuống miền nam công tác, nghe nói trên có kế hoạch mới gì đó. Kiều Tô Tô thì không hiểu mấy chuyện đó, cô chỉ biết nhớ ba mẹ thôi. Mẹ vừa về hôm kia, cô liền quấn lấy bà, đến cả đi làm cũng bắt bà đưa đón.
“Đi làm đi, chiều mẹ không chắc mấy giờ về, con tự về đấy, đừng có chạy lung tung.” Giang Như đưa cô đến cổng rồi dặn dò.
“Biết rồi biết rồi, con đi tìm Kiều Khoáng Dã đây.” Kiều Tô Tô hí hửng đáp.
Cô vẫn chưa quên chuyện của Kiều Khoáng Dã, chỉ là thằng nhóc đó phần lớn thời gian đều ở trường, không cần để ý nhiều. Còn cuối tuần... là ngày mai rồi.
“Đừng có đánh nhau với nó. Đi làm đừng gây sự với Tiểu Thanh.” Giang Như xoa đầu cô, rồi nhân lúc cô chưa kịp nổi giận đã đạp xe đi mất, bà không muốn nghe con nhóc này lải nhải.
Kiều Tô Tô phồng má trừng bóng lưng mẹ, dậm chân một cái rồi mới uể oải, miễn cưỡng bước vào văn phòng.
“Mau lên đi, chỉ còn thiếu cô nữa là họp rồi đấy.” Từ xa, Triệu Minh Quyên đã thấy Kiều Tô Tô chậm rì rì như rùa, chau mày đánh giá bộ đồ hôm nay của cô.
“Mỗi ngày ăn mặc loè loẹt như thế, tâm trí chỉ chăm chăm vào mấy thứ đó. Cô nhìn lại bộ đồ hôm nay đi, bên ngoài còn ai mặc kiểu như thế nữa?”
“Công việc em làm xong hết rồi. Hơn nữa, chính chị cũng từng nói là sống thì đừng so đo. Em không so với ai thì có gì sai?” Kiều Tô Tô lí nhí lẩm bẩm.
Triệu Minh Quyên tức đến lườm cô một cái, quay đầu đi vào trong.
“Đi theo.”
Kiều Tô Tô chậm rãi đi theo sau, đến cửa văn phòng liếc nhìn đồng hồ, vừa kịp giờ, không muộn. Cô vừa định bước vào thì bị Triệu Minh Quyên cáu kỉnh gọi lại.
“Cô ngồi ngay đây cho tôi.”
Kiều Tô Tô nhìn về vị trí được chỉ, đúng cạnh Phương Trác Thanh, bèn chậm chạp, miễn cưỡng ngồi xuống.
Khác với cô ăn mặc màu mè, Phương Trác Thanh vẫn mặc bộ đồ xám. Nói chính xác hơn, tổng cộng cô ta chỉ có hai ba bộ quần áo. Trong thời buổi này không hẳn là ít, nhưng so với mức lương và thân phận thì quả thực là quá đơn sơ.
Nhưng cô ta chẳng hề bận tâm, ngày nào cũng bình thản ung dung. Kiều Tô Tô chỉ từng thấy cô ta khâu vá, chứ chưa bao giờ thấy mua đồ. Mua nhiều nhất là sách vở, không biết ngày ngày đào đâu ra lắm sách thế để mà đọc.
Điềm tĩnh thì thôi đi, đến cả hôm phát hiện ra bộ mặt thật của em trai ruột Phương Trác Việt, Kiều Tô Tô cũng chẳng thấy cô ta phản ứng gì đặc biệt. Sau đó bên nhà hàng xóm cũng im ru, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Kiều Tô Tô âm thầm khinh bỉ cô ta trong lòng.
Đúng là loại người giả tình giả nghĩa, ngày thường tỏ vẻ tốt với em trai chỉ là giả bộ. Kiều Tô Tô dù hiểu rằng Phương Trác Thanh không thích em mình, nhưng chính vì thế lại càng ghét việc cô ta làm ra vẻ bề ngoài, trong ngoài không như một.
“Kiều Tô Tô, qua đây, trình bày kế hoạch cô làm đi.” Giọng của Triệu Minh Quyên cắt ngang tiếng lẩm bẩm của Kiều Tô Tô. Đối với cô gái này, cô ấy lúc nào cũng vừa bất lực vừa tiếc nuối.
Rõ ràng có ý tưởng, có tài năng, chỉ tội lười và tiểu thư quá, chẳng chịu khổ được chút nào.
Triệu Minh Quyên còn nhớ hồi Kiều Tô Tô mới tới, đã đưa ra một bản kế hoạch hay đến mức được lấy làm ví dụ mẫu. Rất nhanh sau đó, cô được điều động lên cấp trên, nhưng chưa đến hai ngày đã bị trả về.
Lý do là không phục sự quản lý.
Điều đó cũng không lạ. Cái tính của con bé chết tiệt này vốn thế. Nhưng Triệu Minh Quyên vẫn âm thầm tìm hiểu, thì ra không phục là một chuyện, bị người ta nhắm vào ngay khi vừa vào mới là chuyện chính. Chuyện này vốn dĩ cũng dễ hiểu. Người bình thường thì chọn nhẫn nhịn, làm quen dần, ổn định rồi mới phản kháng.