Chỉ trong ba, bốn năm ngắn ngủi, Dương Thành phát triển quá nhanh. Bên đó chi phí thấp, kiểu dáng lại hợp thời, tuy hiện tại khoảng cách xa, giao thương chưa nhiều, nhưng sau này thì sao?
Giang Như không nói chắc được, nhưng trong lòng bà đã bắt đầu có quyết định. Xưởng của họ cũng cần thay đổi, không thể giữ mãi kiểu cũ.
Dù vậy, bà vẫn chưa nói gì với người nhà.
“Chị Giang à, giờ này mới đi làm sao? Chị chiều con quá rồi đó, coi chừng muộn làm đó nha.” Bên đối diện, Phương Kim Ngọc vừa giặt đồ vừa liếc Giang Như đầy ẩn ý ghen tỵ.
Nhà họ Giang thì khỏi cần giặt tay, máy giặt mua từ mấy năm trước rồi. Giặt đồ chỉ mất có một tiếng, đâu như người khác phải giặt cả buổi trời.
“Chịu thôi, con mình sinh ra thì bỏ sao được. Đâu như nhà chị, bé Thanh ngoan ngoãn hiểu chuyện, học giỏi không để chị phải lo lắng. Mới tốt nghiệp đã làm lãnh đạo, sau này nhớ chiếu cố con gái tôi nhiều nha.”
Giang Như khen thật lòng, khiến mặt Phương Kim Ngọc không giấu nổi vẻ đắc ý, nhưng bà lại tiếp lời ngay: “Mà hồi trước không phải nói nó còn định ra nước ngoài sao? Ra nước ngoài thì tốt quá rồi, tôi nghe nói bên đó lương tháng vài trăm đến cả ngàn, một năm bằng mình làm mười năm ấy chứ.”
Nụ cười trên mặt Phương Kim Ngọc khựng lại, ánh mắt thoáng lộ vẻ mất tự nhiên, nhưng bà ta nhanh chóng tìm được cái cớ.
“Bên ngoài dù có tiền thì sao bằng ở nhà? Ai biết bên ngoài ra sao, con gái một mình ra đó không thân không thích, lỡ có chuyện gì thì ai lo? Ở đây còn có hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau...”
Bề ngoài nói nghe có lý, nhưng trong lòng thì bà ta đang mắng Phương Trác Thanh một trận.
Cái con nhóc chết tiệt đó, nếu không lần trước lén lục phòng nó thì còn chẳng biết nó cố tình chọn thi về phía nam. Hồi đó còn nhỏ xíu mà đã có chủ kiến ra đi, đi rồi không thèm quay lại. Nếu sang nước ngoài thật thì đứa con bạc tình đó tuyệt đối không quay về. Thế chẳng phải bà ta nuôi nó phí công sao?
Khác hẳn ở đây, gần nhà thì tiền nong bà ta nắm rõ, mỗi tháng bao nhiêu đều rõ ràng, cần nộp bao nhiêu nộp bấy nhiêu. Sau này muốn gả chồng hay gì cũng nằm trong tay bà ta sắp xếp, lại còn có thể lo cho em trai nó.
Tất nhiên, mấy lời này Phương Kim Ngọc không bao giờ nói ra. Bà ta là người rất sĩ diện, biết rõ chuyện đó chẳng hay ho gì, nói ra chỉ khiến người khác chê cười. Cho nên, dù hồi Phương Trác Thanh học đại học bà ta chưa cho nổi đồng nào, còn bắt con bé mỗi tháng đưa mười đồng, bà ta cũng tuyệt đối không đem khoe khoang.
Bà ta muốn nghe người khác khen mình nuôi dạy con giỏi, chứ không cần người ta khen con mình hiếu thuận.
Hiếu thuận thì có gì hay? Bà ta nuôi lớn ngần này, hiếu thuận là lẽ đương nhiên.
Thấy thái độ bà ta như vậy, Giang Như cũng chẳng nói gì thêm. Có những chuyện chỉ cần trong lòng hiểu là được. Bà nói thêm vài câu rồi chở Kiều Tô Tô đang bĩu môi không vui rời khỏi sân bằng xe đạp.
“Dù mẹ có thích đến mấy, người ta cũng không làm con gái cho mẹ đâu.” Kiều Tô Tô ôm eo Giang Như, hậm hực nói.
“Cút đi, con đối xử với người ta tốt một chút, dù gì bây giờ cũng là lãnh đạo của con, đừng có ngày nào cũng đối đầu với người ta.” Giang Như đáp.
“Con đối đầu với khúc gỗ ấy làm gì?” Kiều Tô Tô bĩu môi.
“Biết vậy thì tốt. Đứa nhỏ đó cũng tội nghiệp.” Giang Như vừa mở miệng, eo liền bị siết đau, bà hít một hơi, ngoảnh lại lườm một cái, cáu kỉnh nói: “Thôi thôi, không nói nữa. Con đúng là nghiệp chướng đời trước của mẹ mới sinh ra đứa con rắc rối như vậy...”