“Cô gái kia đúng là xinh thật đó. Nhiên Nhiên à, cháu cũng nên học theo người ta, ngày nào cũng không chịu lộ mặt, chẳng có chút sức sống của thiếu nữ. Con gái thì phải xinh xắn một chút chứ...” Du Lan Hương vô tư, hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của cháu gái, chỉ đứng một bên ân cần lải nhải.
“Đợi cháu thi xong, cô sẽ dẫn cháu đi mua quần áo mới, sửa soạn lại. Anh chị cháu cũng thế, một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng. Cháu cứ tiếp tục đọc sách đi, cô đi nấu cơm, có việc gì thì gọi cô.”
Du Nhiên ngồi yên tại chỗ, ánh mắt vẫn hướng ra bên ngoài, tim đập thình thịch. Một lúc sau, cô bé cúi đầu vùi mặt vào sách, bím tóc đen dài rũ xuống mép bàn, che khuất những dòng chữ bay bổng trên trang giấy.
Qua thêm một lúc nữa, cô bé mới ngồi thẳng lại, trên mặt vẫn còn vương lớp ửng đỏ chưa tan. Cô ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường bên kia, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Kiều Tô Tô vốn định đi thẳng về nhà.
Cô cũng không có ý định nói thêm gì với Phương Trác Thanh, càng không muốn giải thích chuyện hôm nay, lại càng chẳng muốn để tâm tới việc cấp trên hay không. Sau khi xác nhận chuyện trong mơ rất có khả năng sẽ trở thành hiện thực, sự chú ý của cô đã hoàn toàn dồn hết lên người nhà mình.
Nam chính hay không, vai chính hay phụ, đều chẳng liên quan gì tới cô.
Cô cũng không phải người có dã tâm gì lớn. Tuy rất có ý kiến với Phương Trác Thanh, nhưng cô cũng buộc phải thừa nhận, Phương Trác Thanh là người cực kỳ chịu khó và có trách nhiệm. Chỉ nói riêng việc trong mơ cô ta thăng tiến không ngừng, cũng không biết đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và tinh lực, mệt như chó.
Thời đi học thì vất vả, đi làm rồi vẫn vất vả, ngoài phấn đấu ra chỉ có phấn đấu.
Mệt cỡ đó, Kiều Tô Tô chẳng có chút nào ngưỡng mộ.
Cô chính là vừa lười vừa kiêu, thì sao chứ?
Kiều Tô Tô hoàn toàn lẽ thẳng khí hùng, dù trong lòng đã mắng kẻ thù không đội trời chung Phương Trác Thanh cả ngàn lần vạn lần.
Đồ đáng ghét thì mãi mãi vẫn là đồ đáng ghét.
So với mấy chuyện đó, điều Kiều Tô Tô để tâm hơn cả vẫn là chuyện trong nhà. Cô nhất định không thể để những việc trong mơ xảy ra, về sau nhất định phải canh chừng thật chặt, không cho mấy chuyện loạn xạ trong mơ có cơ hội xuất hiện.
Vậy nên bước đầu tiên.
Học sinh mà yêu đương thì đúng là rảnh rỗi quá rồi. Cô quay về là đi tìm giáo viên của Kiều Khoáng Dã ngay. Người sắp thi đại học rồi, học cho cô. Học không chết thì học đến chết. Để xem thằng nhóc đó còn thời gian đâu mà ra ngoài yêu đương.
Phương Trác Thanh đứng bên cạnh nhìn nụ cười dữ tợn trên mặt Kiều Tô Tô, im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Tiểu Dã cũng mười tám rồi, cũng coi như người lớn. Yêu đương thật ra cũng bình thường, chuyện của bọn họ, cô làm chị gái chỉ cần nhìn là được, không cần lo lắng quá.”
“Ý cô là gì? Cô nói tôi lo chuyện bao đồng à?” Kiều Tô Tô lập tức nghe ra ý ngoài lời, đột ngột quay đầu, cười lạnh một tiếng rồi nói.
“Hay là cô nghĩ tôi không muốn nó đối xử tốt với người khác, không muốn nó yêu đương, nên mới cố tình tới đây kiếm chuyện?”
Phương Trác Thanh do dự trong chốc lát, nhưng chỉ cần chừng đó thôi cũng đã đủ rồi. Kiều Tô Tô cười lạnh một tiếng, quay đầu bỏ đi, thật sự chẳng buồn liếc nhìn người kia thêm một cái.
Phương Trác Thanh đau đầu đi theo phía sau, lại không biết phải giải thích thế nào, vừa đi vừa muốn nói lại thôi, nhìn bóng lưng Kiều Tô Tô rồi khẽ thở dài, cuối cùng vẫn đành ngoan ngoãn theo sau.