Chương 24

Mấy năm nay trên đã bớt khắt khe chuyện thành phần, tài sản bị tịch thu của tổ tiên nhà chồng cô ấy cũng được trả lại, cuộc sống nhẹ gánh hơn chút. Năm ngoái cô ấy cãi nhau với lãnh đạo một trận, dứt khoát nghỉ việc, chuyển sang mở nhà khách trong căn nhà cũ của gia đình.

Tuy quá trình có hơi khó khăn, sửa sang phòng ốc cũng tốn không ít tiền, nhưng giờ cuộc sống dần đi vào quỹ đạo. Còn Du Nhiên cháu ruột của cô ấy vì lo cho cô ấy, lại thấy nơi này yên tĩnh, nên hễ rảnh là chạy sang đây ở cùng, đã kéo dài gần hai năm rồi.

Con bé trong mắt Du Lan Hương là tấm gương điển hình: Nghe lời hiểu chuyện, chăm chỉ ngoan ngoãn, thành tích học tập rất tốt, từng đạt giải nhất cuộc thi viết văn cấp thành phố, nhiều bài còn được đăng báo, rất có năng khiếu, chỉ là không thích nói chuyện, tính hơi trầm, suốt ngày lủi thủi một mình.

Du Lan Hương vừa mắng yêu vừa khen ngợi cháu gái mình, Kiều Tô Tô trong lòng ngổn ngang trăm mối, nhìn Du Nhiên với mái bằng dày, bộ dáng thật thà rụt rè kia, thế nào cũng không tưởng tượng nổi cô bé này lại đứng chung một khung hình với em trai mình.

Chứ đừng nói đến chuyện mang thai trong mơ.

Càng nghĩ càng thấy kỳ quặc.

Không phải Kiều Tô Tô thiên vị, nhưng cô thật sự không tin em trai mình là loại người vô trách nhiệm. Thằng nhóc ấy từ nhỏ đã rất được chào đón, mấy cô bé thích nó có thể xếp vòng quanh khu Hồ Lô. Nếu nó thực sự có ý gì, cũng đâu đến mức suốt ngày ôm bóng đi chơi, hoặc là đi bới rác ở bãi rác chứ.

Với cái tính ngang tàng đó, nếu có yêu sớm thật, chắc chắn cũng không làm chuyện lén lút.

Mà không nói đến Kiều Khoáng Dã, chỉ riêng dáng vẻ của Du Nhiên, cũng không giống kiểu con gái sẽ yêu sớm. Nói một bước lùi đi, dù có yêu sớm thật, thì cũng không đến mức xảy ra chuyện ầm ĩ như trong mơ.

Kiều Tô Tô cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng, nhưng trong mơ lại nói rõ ràng như vậy. Nếu là hiểu lầm, em trai cô cũng không phải loại ngốc nghếch cam chịu số phận, nếu không phải thật, sao nó lại thừa nhận trong mơ?

Vậy rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Kiều Tô Tô liếc nhìn Du Nhiên đang cúi đầu học đến mức như muốn chui vào sách. Dáng vẻ đúng chuẩn mọt sách, khụ khụ, chính là kiểu ngoan hiền học hành nghiêm túc, chẳng dính dáng gì tới yêu sớm.

Cô khẽ kéo tóc, đầu óc tỉnh táo hơn chút. Không nghĩ ra cũng không nhất thiết phải làm rõ trong ngày hôm nay. Cô liếc mắt ra hiệu cho Phương Trác Thanh đang nghiêm túc giảng bài rồi nói lời cáo từ với Du Lan Hương.

“Đi luôn à? Giờ này rồi, ăn cơm xong hẵng đi mà...” Du Lan Hương là kiểu người nhiệt tình dễ thân quen, thấy cô muốn đi thì có phần tiếc nuối, bèn kéo tay cô giữ lại.

“Ôi chao, để lần sau nhé, hôm nay nhà tôi hẹn ăn cơm cùng nhau rồi...”

Kiều Tô Tô cũng là kiểu người dễ bắt chuyện, hai người quen nhau chưa đầy một tiếng mà trông như bạn lâu năm, nói chuyện ríu rít không dứt, thậm chí còn chốt luôn kế hoạch tháng sau đi chùa cầu phúc cho con cái trong nhà.

Suốt quá trình, Phương Trác Thanh gần như im lặng, chỉ lúc giảng bài cho Du Nhiên mới lên tiếng, còn lại thì hoàn toàn vô hình, lúc đến đi sau Kiều Tô Tô, lúc rời đi vẫn lặng lẽ theo sau, thêm vào bộ đồ giản dị, nếu không biết còn tưởng là người hầu nhỏ.

Kiều Tô Tô ngẩng nhẹ cằm, “bồm bộp bồm bộp” đi phía trước đầy khí thế, không buồn ngoái đầu lại, rõ ràng vẫn đang giận vì chuyện người kia “xía” vào chuyện riêng của gia đình mình.

Chắc chắn là có ý đồ không tốt, cô nghĩ vậy.

Bên trong nhà khách, Du Nhiên vốn đang cúi đầu, toàn bộ tâm trí đặt trong sách vở bỗng ngẩng lên. Sau cặp kính gọng đen dày không nhìn rõ được biểu cảm, nhưng tờ giấy bị các ngón tay bóp nhăn, cùng khóe môi bị cô bé khẽ cắn chặt lại cho thấy cô không hề bình thản như vẻ ngoài.