Chương 23

Quầy lễ tân là một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc bộ đồ công nhân màu xanh sạch sẽ gọn gàng, tết hai bím tóc kiểu phổ biến thời bấy giờ, trông rất lanh lợi.

Không chỉ người lanh lợi, mà bên trong nhà khách cũng sạch sẽ gọn gàng. Không những không có mùi lạ như tưởng tượng, mà còn thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ khó gọi tên, hoàn toàn khác xa hình ảnh nhà khách cũ nát hỗn loạn trong tưởng tượng.

Sự đối lập mạnh mẽ giữa tưởng tượng và thực tế ập tới, khiến Kiều Tô Tô lập tức tỉnh táo lại từ cơn giận dữ. Cô đứng ở cửa, trong im lặng pha lẫn mê mang, kinh ngạc, ngượng ngùng và chột dạ.

“Đồng chí, cô muốn ở trọ à?” Người phụ nữ ở quầy lễ tân tên là Du Lan Hương lên tiếng hỏi.

“Không, tôi chỉ muốn mượn nhà vệ sinh thôi.”

Kiều Tô Tô lúng túng kéo nhẹ lọn tóc đen trước ngực, ánh mắt lơ đãng nhìn từ Du Lan Hương sang bên cạnh cô ấy. Chỉ thấy cô bé để mái bằng dày dặn trông rất đỗi bình thường là Du Nhiên đang ngồi ngay ngắn ở đó, tay cầm bút máy và vở bài tập, chăm chú làm bài, ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan hơn.

Lương tâm Kiều Tô Tô bỗng nhói đau.

Cô thật bẩn thỉu, thật xấu xa, thấy gì đen tối cũng nghĩ xấu, nghĩ mà đau lòng vô cùng.

Ở đối diện, nghe thấy lý do của cô, Du Lan Hương cũng bừng tỉnh, trong đó còn lẫn chút chột dạ.

Mắc tiểu gấp à, vậy thì đúng là gấp thật.

*

Nhà khách này là một khu nhà ba tầng nhỏ, trông đã có chút niên đại. Bên trong các phòng lớn nhỏ không gọi là tốt, sơn tường bong tróc vài chỗ, nhưng từ mặt ngoài đến các góc khuất đều được dọn dẹp rất gọn gàng, có thể thấy chủ nhà rất chăm chỉ, chỉ là thiếu chút kinh phí mà thôi.

Chổi ở góc tường đã rụng lông, cái ki hốt rác cũng thủng một lỗ nhỏ, đều để cạnh nhà vệ sinh. Cửa nhà vệ sinh thì lồi lõm, như bị mối mọt ăn mòn...

Đến khi Kiều Tô Tô làm bộ làm tịch đi ra khỏi nhà vệ sinh, liền thấy Phương Trác Thanh đang đứng cạnh Du Nhiên, giảng bài cho cô bé.

Đúng là đi đâu cũng có thể giảng bài được mà.

Khóe miệng Kiều Tô Tô giật nhẹ, trong lòng phức tạp không tả nổi, nhưng chân lại rất tự giác bước tới bên cạnh họ, len lén liếc nhìn bìa sách đặt bên cạnh.

Du Nhiên, lớp 12-9.

Kiều Tô Tô bắt đầu trầm ngâm, cuối cùng xác nhận: Chưa từng nghe qua cái tên này.

Nhưng biết được những thông tin này cũng dễ điều tra rồi, huống chi, bên cạnh còn có người đây mà?

“Trường Hồ Lô à, trùng hợp ghê, tôi trước đây cũng học ở đó, vậy là tiểu sư muội rồi.” Kiều Tô Tô cong cong đôi mắt, bắt chuyện với Du Lan Hương bên cạnh.

“Chà, đúng là trùng hợp, tôi cũng tốt nghiệp trường Hồ Lô, nhưng là cấp hai...” Du Lan Hương nhìn có vẻ nghiêm túc, nhưng một khi mở miệng thì bản chất lộ rõ, chẳng cần ai gặng hỏi, cái miệng đã tuôn ra hết mọi chuyện.

Du Lan Hương là người ở Hồ Lô, sống trong hẻm Thủy Hồ Lô cách đó ba trăm mét, gia đình làm công nhân bình thường, gốc gác đỏ, cuộc sống cũng không đến nỗi nào.

Học hành thì thời nào cũng được coi trọng, nhưng không phải ai cũng mong muốn học tiếp. Phần lớn vẫn lấy việc làm làm chính. Cô ấy học muộn, đến khi tốt nghiệp cấp hai đã mười bảy tuổi, gặp may tìm được việc làm thì đi luôn.

Ban đầu cuộc sống cũng ổn, nhưng lại thích người nhà có thành phần không tốt. Hai người lận đận mấy năm mới đến được với nhau, sau đó còn vì thế mà bị điều từ văn phòng xuống trông kho.

Nhà họ Du giận dữ vì không khuyên được cô ấy, tức giận đến mức đoạn tuyệt quan hệ, gần như không còn liên lạc, chỉ có cô cháu gái Du Nhiên là còn thân thiết, thường xuyên lén lút đến tìm.