Chuyện đó tuyệt đối không được.
“Vậy cô dạo xong rồi, có thể đi được chưa.” Cô làm ra dáng tiễn khách.
“Hơi mệt rồi, tôi nghỉ ở đây một chút.” Phương Trác Thanh khoanh tay trước ngực, thản nhiên dựa vào tường, cứ thế nhìn Kiều Tô Tô, rồi lại nhìn nhà khách tư nhân đối diện với bức tường cũ nát, đến cả chữ trên biển hiệu cạnh cửa cũng rụng mất một nét, đứng yên không nhúc nhích.
Đáng ghét.
Kiều Tô Tô đứng đó, mắt tròn xoe, trừng trừng nhìn Phương Trác Thanh “mặt dày”, mức độ chán ghét với cô ta lại tăng thêm một tầng.
Có biết nhìn tình huống không vậy?
“Cô về nghỉ ngơi đi.” Kiều Tô Tô nghiến răng nói.
“Ở đây cũng ổn.” Phương Trác Thanh thản nhiên đáp.
“Cô cố tình gây sự phải không?” Kiều Tô Tô trừng mắt.
“Không phải.” Phương Trác Thanh lắc đầu.
...
Hai người cứ đứng giằng co bên vệ đường như vậy, cuối cùng vẫn là Kiều Tô Tô nhượng bộ.
“Nếu cô muốn theo thì theo, nhưng không được nói chuyện, không được về nói bậy, nghe rõ chưa?” Cô hung hăng trừng mắt nhìn Phương Trác Thanh, tên đáng ghét kia.
Cô lại càng khẳng định, trong giấc mơ mình bị “mất việc” chắc chắn là do thứ này gây ra. Hừ, cô đã biết ngay, loại người từ nhỏ đã trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu, nhất định không phải thứ tốt đẹp gì.
Kiều Tô Tô hoàn toàn không tin cô ta.
Nhưng cô vẫn phải đi xem rốt cuộc là tình huống thế nào. Cô không rõ lắm về cô bé kia, sợ lần sau không tìm được nữa, càng sợ hơn, lỡ như chính là hôm nay thì sao.
A a a, đây là nhà khách đó, một cô bé chạy tới đây làm gì?
Lại còn lén lút vòng vèo như vậy.
Kiều Tô Tô thật sự không dám chậm trễ thêm.
Chúng mới bao nhiêu tuổi chứ, còn chưa tốt nghiệp trung học, nếu mà làm ra chuyện có con thì...
Nhất định phải ngăn lại.
Đối với yêu cầu của Kiều Tô Tô, Phương Trác Thanh chỉ gật đầu, sau đó tiếp tục khoanh tay trước ngực, đi theo sau cô. Cô ta nhìn bóng lưng vội vàng của Kiều Tô Tô, lại nhìn nhà khách cũ nát phía trước, khẽ nhướng mày, trong lòng cũng đã hiểu được mấy phần.
Có thể khiến Kiều Tô Tô lo lắng sốt ruột như vậy, lại còn liên quan tới một cô bé, Phương Trác Thanh chỉ có thể nghĩ tới anh trai và em trai của cô. Anh cả nhà họ Kiều vốn là người chín chắn ổn trọng, lập tức bị loại trừ, vậy thì.
Là Kiều Khoáng Dã sao?
Phương Trác Thanh khẽ nhíu mày, lắc đầu, thở dài trong lòng, rồi theo Kiều Tô Tô bước vào nhà khách.
Cũng không phải cô ta cố tình tò mò hay thích xem náo nhiệt, chỉ là có chút không yên tâm về Kiều Tô Tô. Khu này người ngợm lộn xộn, mà tính cách cô lại vừa yếu mềm vừa bốc đồng, lỡ có chuyện gì xảy ra.
Có cô ta ở đây cũng còn trông chừng được.
Kiều Tô Tô đâu biết ý tốt của Phương Trác Thanh. Từ hồi nhỏ, khi Phương Trác Thanh ngoài mặt vui vẻ chơi với cô, sau lưng lại ném cây bút chì cô cho đi, cô đã không còn tin bất kỳ lời nào của người này nữa.
Nhưng lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều.
Cô lo nhất vẫn là chuyện của em trai mình.
Đàn ông đúng là đồ móng heo lớn, trong miệng chẳng có mấy câu thật. Mới trước đó còn hứa với cô sẽ không yêu sớm, quay lưng một cái đã chui vào nhà khách nhỏ với người ta rồi, thật sự tức chết cô.
Kiều Tô Tô dậm bước thật mạnh, thậm chí chạy lúp xúp vào trong nhà khách cũ. Bộ dạng vừa giận vừa hoảng, khí thế hùng hổ ấy, trông chẳng khác gì bà vợ cả đi bắt gian.
Ở loại nhà khách tư nhân không quá quy củ này, cảnh tượng như vậy tuy không phải thường xuyên, nhưng cũng tuyệt đối không phải lần đầu.
Chỉ là trẻ trung xinh đẹp như thế này, thì đúng là lần đầu tiên thấy.