Chương 20

“Thế còn cô? Mới làm lãnh đạo được mấy hôm mà đã học được trò trốn việc rồi, cô không thấy xấu hổ à?” Kiều Tô Tô tràn đầy thất vọng và trách móc.

“Tôi cũng như cô, đi khảo sát công tác tuyên truyền của các bộ phận khác.” Phương Trác Thanh đáp.

“Hả?” Kiều Tô Tô nhìn cô đầy nghi ngờ.

“Đây là sổ ghi chép khảo sát của tôi.” Phương Trác Thanh đưa quyển sổ dày cộp trong tay ra. Vừa mở ra, bên trong đã thấy ghi chép chi chít các hoạt động tuyên truyền của từng phòng ban, còn xen cả kết quả khảo sát ý kiến quần chúng.

“Tiếp tục phát huy.”

Kiều Tô Tô nhanh chóng trả sổ lại, rồi vỗ vỗ bàn tay trống trơn của mình, mắt thì vội vàng liếc sang hướng khác.

“Vậy thì chúng ta tiếp tục nhé.” Phương Trác Thanh liếc thấy hết hành động nhỏ của cô, bình tĩnh nói.

“Gì cơ?” Kiều Tô Tô sững sờ.

“Tiếp tục đi xem, tôi chưa xem hết khu phố bên này. Dù sao mục đích của chúng ta cũng giống nhau, đúng không?”

Vì thời tiết nóng, Phương Trác Thanh bỏ chiếc áo khoác xanh lam của bộ trung sơn, chỉ mặc áo sơ mi cổ đứng màu xám nhạt, phối quần đen và giày vải đen. Vẫn là dáng vẻ quê mùa cứng nhắc, chẳng có tí phong thái trẻ trung nào, nhìn mà... thật đáng ghét.

Đáng ghét.

Người này rõ ràng cố tình.

Đối diện con mắt màu nâu nhạt của Phương Trác Thanh, rõ ràng rất bình tĩnh, nhưng Kiều Tô Tô lại cứ thấy trong đó có chút... chế giễu.

Cô, nhịn!

“Được thôi.” Kiều Tô Tô cười mỉm.

Được lắm, cô chắc chắn rồi, người này đúng là cố tình nhắm vào cô.

Thật là bực chết đi được!

Phương Trác Thanh nhìn nụ cười giả tạo của Kiều Tô Tô, lại càng không hiểu nổi. Mình đâu có trái lời cô ấy, sao lại giận nữa rồi?

“Vậy đi chứ?”

“Đi thì đi.”

Kiều Tô Tô mang theo nụ cười gượng gạo, đi từng bước đạp lên bóng của Phương Trác Thanh trong con hẻm yên tĩnh. Đột nhiên, cô nhìn thấy một bóng dáng quen quen.

“Khoan đã.”

Cô phản ứng cực nhanh, kéo Phương Trác Thanh nép vào sau gốc cây to mà mình vừa đá vài cú khi nãy.

*

Kiều Tô Tô kéo Phương Trác Thanh trốn sau gốc cây, nhìn thiếu nữ phía trước đeo ba lô một quai, cúi đầu đi qua, lòng cô chợt trĩu xuống nặng nề.

Dù trước đó cô đã mơ mấy giấc mơ vô cùng chân thực mà lại hoang đường, trong lòng lờ mờ bất an, nhưng nói cho cùng.

Con người sao có thể mơ thấy tương lai được chứ?

Cô học không nhiều, nhưng dù gì cũng là học sinh trung học, đâu phải kẻ mù chữ không biết gì, mấy thứ mê tín phong kiến đều không đáng tin.

Thế nhưng cô đã từng gặp thiếu nữ trước mắt này, trong giấc mơ của mình.

Trước khi nhìn thấy người, Kiều Tô Tô không thể nhớ rõ bóng dáng lướt qua trong mơ, nhưng ngay khoảnh khắc trông thấy, cô liền biết, đây chính là người trong mơ đã khiến em trai cô bỏ lỡ kỳ thi đại học, danh tiếng sụp đổ.

Tim Kiều Tô Tô bỗng thắt chặt, xen lẫn nỗi lo âu, sợ hãi và mơ hồ không thể nói rõ.

Cô vốn là người không giỏi che giấu cảm xúc, nên sự thay đổi này bị người khác nhìn thấy rất rõ.

“Có chuyện gì vậy?” Phương Trác Thanh quay đầu nhìn Kiều Tô Tô.

Lúc này cô hơi nhíu mày, hàng mi dài khẽ run, môi đỏ mím chặt, mọi cảm xúc đều hiện rõ trên gương mặt, chỉ liếc mắt một cái cũng biết có điều không ổn.

“Tôi có việc phải đi trước.”

Kiều Tô Tô nhìn thiếu nữ đã biến mất trong con hẻm, cũng mặc kệ cấp trên hay không, lén lút theo sau.

Cô bé này hẳn là học sinh trong trường, vóc dáng không cao, mặc đồng phục xanh cổ tròn phổ biến nhất, để mái bằng dày, đeo cặp kính gọng đen to, cúi đầu đi trên đường, hai bím tóc to, dài và đen khẽ đung đưa. Những chỗ khác thì bình thường đến mức không thể bình thường hơn, kiểu người đi ngoài đường cũng chẳng ai chú ý.