Chương 2

“Đừng giận nữa, giận chỉ hại chính mình thôi.”

“Tô Tô còn trẻ, từ từ rồi cũng thay đổi.”

“Cũng là chị tự tay tuyển cô ấy vào mà, nên bao dung chút.”

...

Giữa một loạt lời khuyên nhủ, Triệu Minh Quyên lại càng tức điên lên.

Thật sự là hối hận không kịp.

Lúc đầu, cô ấy chỉ thấy con bé này trông có vẻ không đáng tin, nhưng lại bị thu hút bởi cái miệng dẻo và tài vẽ tranh của nó, nghĩ rằng cứ tuyển vào rồi rèn giũa là được. Ai ngờ lúc mới vào còn ra vẻ chăm chỉ được hai hôm, làm không ít việc, khiến cô ấy đi đâu cũng khoe mẽ mình có con mắt tinh đời.

Chưa đầy hai tháng sau, đứa chết tiệt này đã bắt đầu buông xuôi không làm gì nữa. Việc gì cũng không xong, ăn là giỏi nhất, lười biếng và ngủ đứng thứ hai, làm cô ấy tức đến mức hộc máu.

Hỏi cô ấy giờ thấy thế nào? Hối hận!

Trong lúc mọi người còn đang huyên náo, Kiều Tô Tô đã quen với tiếng ồn ào trong các buổi họp mơ màng thức giấc. Cô ngáp một cái dài, đầu khẽ ngẩng lên, mắt còn chưa mở hẳn, chiếc cổ mảnh mai hơi ngửa ra sau, cánh tay thon dài vươn lên vặn mình, rồi lại ngáp thêm cái nữa, mơ màng mở mắt.

“Tan làm rồi à, a ha ha ha.”

Mới mở mắt được một nửa, Kiều Tô Tô đã bắt gặp ánh mắt như muốn gϊếŧ người của Triệu Minh Quyên. Nhìn quanh căn phòng rối loạn, thêm ánh mắt ám chỉ của đồng nghiệp, cô lập tức hiểu rõ tình hình.

Bảo sao nãy thấy hơi nắng, thì ra cái "cột chắn nắng" là ông anh ngồi trước cô đã bỏ đi rồi. Cô lè lưỡi cười trừ, không do dự, đeo chiếc túi nhỏ lên lưng, ôm lấy cuốn sổ và cây bút máy rồi nhanh chóng chạy khỏi cửa sau.

“Chị Quyên mai gặp nhé.” Cô nói rồi ung dung bỏ đi.

“Kiều Tô Tô, đồ chết tiệt! Ngày mai mà còn không nộp bản kế hoạch, thì chuẩn bị xuống nông thôn khảo sát cho tôi!”

Giọng gào giận dữ của Triệu Minh Quyên vẫn vang vọng phía sau, nhưng Kiều Tô Tô đã dừng lại rồi.

Cô lau mặt đang đỏ bừng vì chạy, cẩn thận bỏ cuốn sổ vào chiếc túi đeo vai bằng da trắng. Trong túi còn mấy viên kẹo sữa, chocolate, hạt dưa, và một chiếc bình giữ nhiệt màu hồng đã cũ.

Đồ đạc trong túi khá lộn xộn nhưng cô chẳng bận tâm, nhét vào cho gọn rồi chợt để ý mặt đất có vài viên gạch lát bị nứt. Trong các khe nứt mọc lên đám cỏ dại xanh um khiến lòng bàn tay cô như cũng cảm thấy ngứa ngáy.

Tuần trước họ mới tổ chức nhổ cỏ dại xong cơ mà.

“Ê.”

Ông lão giữ cổng ngồi trên ghế nhỏ uống trà, thấy Kiều Tô Tô tung tăng nhảy chân sáo đạp lên cỏ đi ra, không nhịn được lắc đầu, nửa giận nửa cười: “Bị mắng thì bị mắng, cô đạp cỏ làm gì?”

“Tôi đang vì dân trừ hại đấy. Cỏ dại chiếm đất của sân nhà mình, lại hút chất dinh dưỡng của đất. Tôi giẫm thêm vài cái là trừ hại cho dân.”

Kiều Tô Tô đáp rất đỗi đàng hoàng, rồi lại nhún nhảy mấy bước, tới cổng, tiện tay vốc một nắm hạt bí mà vợ ông lão đang sấy, nhảy chân sáo đi mất.

“Tôi cũng ăn thử chút nha.”

“Con bé chết tiệt, lại giành đồ ăn của tôi rồi.” Ông lão hừ một tiếng, phe phẩy quạt, tiếp tục giữ cổng bằng bộ mặt nghiêm khắc, trông đợi người kế tiếp bước ra.

“Mau vào lại đi, còn chưa đến giờ tan làm. Giới trẻ bây giờ chỉ giỏi trốn việc.”

...

Còn Kiều Tô Tô thì vừa cười vừa chạy về nhà.

Khu tập thể cơ quan cách nhà cô chỉ hai con phố, đi bộ hơn hai mươi phút là đến, không cần đi xe đạp.

Dĩ nhiên, chủ yếu là do cô không mua nổi. Một tháng một đôi giày mới, mỗi tuần một bộ đồ mới, ngày nào cũng có đồ ăn vặt... bảo cô mua nổi xe đạp thì đúng là chuyện lạ. Mấy năm trước may lắm mới xin được phiếu xe đạp, cô liền đem bán được năm mươi đồng để mua đồ mới.