Chương 18

Vậy mà Kiều Tô Tô lại ngẩn người, thậm chí còn giơ tay sờ thử. Không ngờ đã nhiều năm như vậy, thứ này vẫn còn ở đây.

Cô...

“Dừng tay, em lớp nào đấy? Đã nói bao nhiêu lần là không được vẽ bậy lên cây rồi mà...”

Tiếng quát từ phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ của Kiều Tô Tô. Đối diện với giáo viên trong trường, cô bỗng thấy hơi bối rối, vội giấu tay ra sau lưng rồi quay người lại.

“Là cô à!” Hai người đồng thanh.

“Sao cô lại ở đây?”

Cả hai nhìn nhau, ai nấy đều mang vẻ bất ngờ rõ rệt, đánh giá đối phương từ đầu đến chân.

Người đàn ông đối diện trông khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, dáng cao dong dỏng, mặc áo sơ mi trắng, quần tây, giày da đen, đeo kính cận, trên tay cầm một cây gậy chỉ, dáng vẻ rất ra dáng thầy giáo.

Còn Kiều Tô Tô thì mặc váy dài màu xanh lam đậm, mang giày da nhỏ, mái tóc xoăn buông thành hai bím trước ngực, đôi mắt to sáng long lanh, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Hai người nhìn nhau mãi, cuối cùng rủ nhau ra quán trà nhỏ ngoài trường trò chuyện.

“Anh đang dạy ở đây à?” Kiều Tô Tô tò mò nhìn đối phương, không giấu nổi ngạc nhiên.

Phải biết, hồi cấp ba anh ta nổi tiếng là học sinh đội sổ của khối, mỗi kỳ đều giữ vững vị trí trong top ba từ dưới lên, mới vào trường đã bị xếp loại đặc biệt, vậy mà bây giờ quay lại làm giáo viên?

Chấn động đến mức Kiều Tô Tô muốn té ghế.

Cô chưa từng dám nghĩ đến điều đó.

Có lẽ ánh mắt của Kiều Tô Tô quá rõ ràng, Thượng Dương ngồi đối diện cũng thấy hơi lúng túng, gãi đầu cười rồi tháo kính xuống. Ngay lập tức, vẻ “thầy giáo” trên người biến mất, chỉ còn lại một chàng trai trẻ rạng rỡ mới ra trường.

“Người xưa có câu "Ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác". Sau đó anh học lại một năm mà. Ba anh nhốt anh trong nhà, cấm tiệt không cho ra ngoài, suốt một năm trời. Suýt nữa thì ngột ngạt đến phát điên. May mà cuối cùng cũng thi đỗ đại học. Thật là một quãng đời toàn nước mắt.”

Nghe vậy, Kiều Tô Tô cũng thấy yên tâm hơn. Nhưng nhìn Thượng Dương vẫn cảm thấy kỳ lạ, không chỉ vì anh ta làm thầy giáo khiến cô ngạc nhiên, mà còn bởi anh ta là bạn thân nhất của người yêu cũ thời cấp ba của cô.

Cảm giác đúng là là... kỳ quặc thật.

Nhưng bạn cũ gặp lại thì vẫn thấy vui.

“Còn em thì sao? Giờ đang làm gì?” Trò chuyện một lúc, Thượng Dương vui vẻ hỏi chuyện hiện tại. Nhìn Kiều Tô Tô càng ngày càng xinh đẹp hơn so với thời học sinh, trong lòng anh ta cũng thấy cảm khái.

Khóa của họ, nhiều người giờ đã kết hôn sinh con. Những nam thanh nữ tú ngày xưa, phần lớn giờ đều bị cuộc sống gia đình bào mòn đến tầm thường. Lần họp lớp gần nhất, mọi người còn nhắc đến cô mãi.

Kiều Tô Tô, hoa khôi trường Hồ Lô, danh xứng với thực!

“Em làm ở ủy ban khu chỗ em.”

Kiều Tô Tô vừa nói vừa nhấp chén trà hoa nhài mới của quán. Môi đỏ thắm khẽ mím lấy hương thơm, ánh mắt long lanh, áo quần mới tinh, tóc cài nơ, tai đeo khuyên bạc, tay nâng chén trà để lộ chiếc vòng tay lam ngọc lấp lánh dưới tay áo.

Thật chẳng khác gì ngày xưa. Thượng Dương cảm thán trong lòng.

Từng ấy năm trôi qua, anh ta đã thay đổi, người bạn thân nhất của anh ta cũng thay đổi, chỉ có người con gái trước mắt là vẫn như xưa.

Thật tốt.

“Thế... hôm nay đến trường làm gì, chẳng lẽ con em học ở đây rồi?” Thượng Dương đùa một câu, trong lời nói còn có chút dò xét.

“Còn sớm lắm. Nuôi con mệt chết đi được. Em đến xem thằng em thôi, nó sắp hết cấp ba rồi.” Kiều Tô Tô trợn mắt: “Đừng tưởng học sinh ra trường thì ai cũng lấy chồng sớm. Em tốt nghiệp sớm không có nghĩa là cưới sớm. Ở một mình, tự do, thoải mái biết bao.”