Nếu có ai ngoài đời kể chuyện đó cho Kiều Tô Tô, cô chắc chắn sẽ cười phá lên rồi mỉa mai: “Đầu óc bị cửa kẹp à?”
Cái cậu em trai cứng nhắc, kiêu ngạo kia từ bé đến giờ có bao giờ gần con gái đâu? Vấn đề tác phong? Nghỉ học? Trượt thi đại học?
Người ta trù cũng phải có cơ sở chứ.
Người có “vấn đề tác phong” mà quanh người ba mét không có lấy một đứa con gái. Người mà mỗi ngày ngoài học là chơi bóng, ngoài chơi bóng lại đi nhặt rác... À không, vụ nhặt rác thì loại trừ, còn lại thì sinh hoạt cực kỳ bình thường.
Sau một thoáng rùng mình, Kiều Tô Tô nhớ lại trong mơ là do cô gái kia gây chuyện, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ được một lúc, trái tim lại nhói lên.
Không đúng.
Kiều Khoáng Dã nhìn bên ngoài thì không có gì lạ, nhưng nếu đổi góc nhìn...
Cô gái trong mơ kia tên là gì nhỉ?
Kiều Tô Tô cố nhớ mãi mà không ra. Có thể do trong mơ tình tiết quá hoang đường, hoặc cũng có thể do cô vốn chẳng tin chuyện đó, chỉ muốn làm rõ ràng mọi việc nên cũng chẳng lo lắng quá. Sau một lúc, cô bắt đầu đi dạo loanh quanh trường với hy vọng gặp may.
“Anh Dã ơi, chị anh lại đến giám sát anh kìa!”
Trên sân bóng, Kiều Khoáng Dã đang tựa vào cột rổ uống nước, liếc mắt về phía đó, quả nhiên thấy bóng dáng quen thuộc đang mặc váy hoa đi tới đi lui. Không rõ là bất lực hay đau đầu.
“Giám sát gì chứ? Chị ta rảnh rỗi không có việc làm thôi. Đi, chơi tiếp.”
Cậu đặt bình nước xuống, mồ hôi chảy theo trán rơi xuống, cánh tay rắn rỏi nổi gân, đập bóng rồi xoay người một cái, nhẹ nhàng ném vào rổ ba điểm, để lại bà chị rảnh rỗi không có gì làm ở phía sau.
Giám sát gì mà rõ ràng thế kia?
Chẳng lẽ chị cậu ngốc đến mức đó thật à?
*
Kiều Tô Tô tự thấy mình trốn rất kín, thế nhưng sau mấy ngày quan sát, thời khóa biểu của Kiều Khoáng Dã vẫn chẳng thay đổi gì, cô bắt đầu thấy uể oải. Nhìn một đám người tranh nhau một quả bóng cũ nát, cô chỉ muốn xông lên phát cho mỗi người một quả, mà nhìn dáng vẻ thì tụi nó còn có thể chơi thêm một tiếng nữa, đành ngán ngẩm rời đi.
Đi bộ giữa sân trường đông đúc toàn những đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi, sự mệt mỏi do công việc dường như cũng vơi đi quá nửa.
Quả nhiên làm học sinh vẫn là sướиɠ nhất, vô lo vô nghĩ.
Thời đi học chính là quãng thời gian vui vẻ nhất đời Kiều Tô Tô. Tuy không có nhiều tiền tiêu vặt, nhưng ngày nào cũng cùng mấy cô bạn thân chạy khắp sân trường, đan len, gấp hạc giấy, làm đồ thủ công. Đến kỳ nghỉ thì lại đi dạo phố.
Khác với bây giờ, bạn bè thân thiết đa phần đều đã lập gia đình, sinh con, quay về với cuộc sống xoay quanh chồng con và công việc. Cuộc sống lúc nào cũng có đủ thứ phiền muộn, khiến Kiều Tô Tô thấy mình chẳng còn hòa nhập nổi.
Cô thở dài một hơi. Khi ngoảnh đầu lại thì đã đứng dưới gốc cây to nhất trước tòa nhà dạy học.
Đối mặt với mấy nghìn đứa nhóc nghịch ngợm, cái cây ấy đã trở nên xù xì, sần sùi. Trên thân cây đầy những vết khắc lung tung, nào là “ai thầm thích ai”, “giáo viên chủ nhiệm là đồ khốn”, “tốt nghiệp là được giải thoát”, rồi “phải gây dựng sự nghiệp vẻ vang”...
Toàn là những câu nói của tuổi trẻ.
Kiều Tô Tô nhìn mà không nhịn được cong môi cười. Nhìn mãi, ánh mắt cô dừng lại ở một góc nhỏ có hình chữ nhật được khắc gọn gàng. Đó là một ô cười đơn giản, bên trong là một thứ chẳng biết là khuôn mặt cười, hay là viên kẹo mạch nha méo mó, còn có cả một chiếc lá khắc bên cạnh, nằm lẫn giữa những vết khắc lộn xộn, nhạt nhòa đến mức dễ bị bỏ qua.