Chương 16

Thế là Kiều Tô Tô thu dọn đồ đạc, tạm thời bỏ dở công việc, rốt cuộc cũng nhớ ra trong giấc mơ đó không chỉ có mỗi chuyện của bản thân. Nhân lúc rảnh, cô chạy một chuyến đến ngõ Càn Hồ Lô.

Ngõ Càn Hồ Lô là một ngõ thời thượng đi trước thời đại mười năm.

Khi các ngõ khác còn đang lặng lẽ chìm trong mớ chuyện nhà chuyện cửa, thì ngõ này đã dưới sự dẫn dắt của khu phố, tiên phong đi đầu, như dây mướp kết thành chuỗi bảy quả hồ lô, mọc lên bảy tiệm buôn nho nhỏ.

Tiệm may, tiệm bánh bao, tiệm tạp hóa, tiệm hạt dưa, tiệm hoa chim cá, tiệm sửa xe đạp, và tiệm cắt tóc mà lần trước Kiều Tô Tô từng ghé.

Vì vậy, người ta còn gọi đây là “Ngõ Bảy Hồ Lô”.

Trong thời kỳ cải cách mở cửa mới bắt đầu, việc mở tiệm vẫn dễ bị tố cáo, có rủi ro, vậy mà “Bảy Hồ Lô” này dám làm dám chịu. Sau khi vượt qua bao nhiêu phản đối công khai từ hàng xóm, tố cáo lén lút, điều tra của cơ quan quản lý... dần dần, bảy quả hồ lô nhỏ đã đón gió lớn mạnh, trở thành các tiệm lớn nổi tiếng trong khu vực.

Không chừng chẳng bao lâu nữa sẽ thành Tám Hồ Lô, hay Mười Tám Hồ Lô cũng nên.

Dĩ nhiên, ngoài việc có ông chủ giỏi giang, lý do các tiệm này làm ăn tốt còn nhờ vị trí thuận lợi. Quanh đó có bảy, tám trường học từ mẫu giáo đến trung học, đi qua hai dãy phố là tới chợ lớn, lượng người qua lại cực kỳ đông đúc.

Mà trường học của Kiều Tô Tô cũng nằm ở khu vực này.

Thời này học sinh thường học ở trường của xí nghiệp, tiện lợi. Nhưng tiếc thay xí nghiệp của ba mẹ Kiều không mấy chú trọng đến giáo dục, còn Kiều Tô Tô lại chẳng thích học. Học hết một kỳ, nhìn lại điểm kiểm tra toàn số một chữ số, ba mẹ Kiều tối sầm mặt mày, lập tức chuyển cô sang khu Càn Hồ Lô – nơi rất coi trọng việc học hành.

Kết quả đúng như mong đợi, điểm số của Kiều Tô Tô từ hàng một chữ số đã vươn lên được sát mép điểm trung bình. Cũng coi như có tiến bộ.

So với cô, Kiều Khoáng Dã khiến ba mẹ yên tâm hơn nhiều. Từ tiểu học đến trung học đều gần như đạt điểm tuyệt đối, thành tích nổi như cồn, y hệt cái tính nết quái gở cũng nổi không kém: Suốt ngày mặt mày cau có, trầm mặc ít nói. Cậu có được chút thiện cảm từ các bậc phụ huynh trong khu phố cũng nhờ cái danh "chị gái của cậu ấy là Kiều Tô Tô".

Tóm lại là: Không được ưa cho lắm.

Kiều Tô Tô đã theo dõi ở trường mấy hôm, từ lúc Kiều Khoáng Dã đi học, vào lớp, rồi cúp tiết, cô đã rất chắc chắn một điều.

Đừng nhìn cậu lúc nào cũng có bạn vây quanh, nhưng Kiều Tô Tô để ý thấy không ít người chỉ làm bộ bề ngoài, sau lưng toàn nói xấu em cô.

Thật chẳng ra gì. Nhớ lại khi xưa cô làm chị oai phong cỡ nào, những ai ghét cô là né xa ba thước, chẳng thèm diễn vai thân thiện. Còn tệ hơn thì dám cãi nhau tay đôi luôn, nhưng chưa ai thắng cô được.

Nghĩ đến quá khứ “lừng lẫy” ấy, Kiều Tô Tô có phần ngậm ngùi.

Chuyện xưa chớ nên nhắc. Chị đại học đường năm nào, giờ bị cuộc sống mài giũa đến mức chẳng còn tí sức sống nào, cũng chẳng hiểu nổi giấc mơ kỳ quái kia.

Dù nghe chẳng đáng tin, nhưng... chuyện Phương Trác Thanh bỏ cơ hội ra nước ngoài để về làm việc ở cái bộ phận nhỏ nhoi này, giống y như trong mơ.

Vậy còn những chuyện khác thì sao?

Giấc mơ đó là trùng hợp vô lý, hay là một điềm báo? Câu trả lời nằm ở cậu em trai cô.

Trong mơ, chính tháng này, Kiều Khoáng Dã dính vào vụ bê bối tác phong, bị người ta bắt gặp rồi phải nghỉ học. Đến tận một tuần trước kỳ thi đại học mới được quay lại trường, nhưng lại bị một cô gái dây dưa không dứt. Cuối cùng trong một vụ xô xát, cậu bị thương tay phải, lỡ mất kỳ thi đại học, sau đó thì tụt dốc không phanh.