Thái độ đúng chuẩn kiên quyết.
“Đây là các kế hoạch hoạt động của phòng những năm trước, phiền cô sắp xếp phân loại lại một lượt, rồi lên kế hoạch chi tiết cho lễ kỷ niệm ngày thành lập Đảng năm nay. Khi tôi còn ở Thượng Hải...”
Phương Trác Thanh thao thao bất tuyệt.
Kiều Tô Tô nhìn chồng tài liệu trước mặt, lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc, không cảm xúc, thậm chí có phần “vênh váo” của Phương Trác Thanh, liền đẩy đống giấy tờ ra, trừng mắt nói: “Cô cố tình gây sự phải không? Rảnh thì đi tìm hiểu bộ phận đi, đừng có gây chuyện với tôi. Mấy tài liệu cũ này còn xem được cái gì nữa? Thật sự muốn làm nên trò trống thì tự đi học hỏi người ta bên ngoài đi. Đừng tưởng học lên nghiên cứu sinh là cái gì cũng biết, chỉ tổ thêm rắc rối.”
“Tôi làm ở đây bảy năm rồi, không ai hiểu phòng này hơn tôi cả.”
“Còn cái này, với cái này nữa...”
Đối mặt với giọng điệu đầy châm chọc của Kiều Tô Tô, Phương Trác Thanh mặt không biến sắc, chỉ rút ra vài tài liệu từ chồng giấy, đặt trước mặt cô.
Kiều Tô Tô cúi đầu nhìn, là bản phương án tuyên truyền dịp Tết mà cô làm hồi mới vào năm 1978, còn có của năm 1980 và năm nay nữa. Chữ viết trên đó là lối hành khải sắc sảo, hồi nhỏ cô mất bao công sức mới luyện ra được.
Chẳng có gì ghê gớm, nhưng đủ để khiến cô khoe khoang.
“Sao, có vấn đề gì không?”
“Cô nhìn đi, ba bản kế hoạch này, riêng bản năm nay...”
Phương Trác Thanh đứng bên cạnh chỉ tay vào phần tài liệu, ngón tay tuy trắng trẻo nhưng rõ ràng có phần thô ráp, là vết tích của việc làm việc nhà lâu ngày. Trên ngón áp út còn có vết chai dày cộp do cầm bút nhiều năm mà thành.
Kiều Tô Tô lại hơi ngây ra.
Thật ra nếu nói giữa cô và Phương Trác Thanh có mâu thuẫn gì sâu sắc thì cũng không hẳn. Một người là học sinh giỏi nhất lớp, một người luôn đội sổ. Một người quanh năm giúp việc nhà, việc xưởng, còn một người tung tăng vui vẻ bên ngoài chơi đùa. Nói thật, chẳng có gì để xung đột.
Hồi còn bé, hai người thật ra còn chơi rất thân. Nhưng dần dần... Kiều Tô Tô chỉ còn nhớ đến cái sự "đáng ghét" của người kia thôi.
“Tốt lắm.”
Đang mơ màng thì giọng Phương Trác Thanh vang lên, kéo Kiều Tô Tô trở về hiện thực. Cô hơi ngẩn ra.
“Tuy nhiên bản này...” Phương Trác Thanh tiếp lời, chỉ vào bản kế hoạch năm 78: “Còn tốt hơn. Tôi thấy vẫn có thể cải thiện thêm.”
Kiều Tô Tô bĩu môi, nhìn ánh mắt khen ngợi chân thành của Phương Trác Thanh, gắng gượng kiềm chế khóe môi đang muốn nhếch lên.
Dù nói gì thì nói, con người Phương Trác Thanh đúng là khiến người ta bực bội, nhưng mắt nhìn thì không tệ.
“Phương án thì tôi nhận rồi, nhưng còn mấy cái số liệu này thì sao? Phòng mình còn bao nhiêu người cơ mà, đổi người khác đi, chẳng lẽ cái gì cũng đổ lên đầu tôi à?” Kiều Tô Tô miễn cưỡng nói.
“Nhưng trong phòng, cô là người hiểu rõ mấy việc này nhất rồi. Tôi còn chẳng biết ai làm tốt hơn được nữa.” Phương Trác Thanh đáp.
“Cũng không phải là không được. Nhưng chỉ lần này thôi đấy!”
Kiều Tô Tô cố giữ vẻ nghiêm túc, khó khăn lắm mới không để nụ cười tràn ra. Cô nhìn lại vẻ ngoài cứng nhắc, nghiêm nghị của Phương Trác Thanh, bỗng dưng thấy... thuận mắt được một chút.
Chỉ một chút thôi nhé.
Nhưng cô nhận lời nhanh bao nhiêu... thì hối hận cũng nhanh bấy nhiêu.
Chừng này tài liệu phải xử lý đến bao giờ mới xong? Còn cả phương án nữa chứ, mấy thứ này cực não lắm. Trời biết cái bản phương án đầu tiên mà cô dùng làm “thẻ thông hành” đã khiến cô vắt óc bao lâu mới làm ra được...
Hối hận à? Hỏi thì đúng là hối hận, hỏi thì đúng là hồ đồ.
Kiều Tô Tô vô cùng hối tiếc. Sau hai ngày ngoan ngoãn làm việc, cô cuối cùng cũng bừng tỉnh: Đây là cái bẫy! Tất cả là âm mưu! Phương Trác Thanh chắc chắn cố tình! Mình sao lại ngốc đến mức nghiêm túc làm việc chứ?