Chương 14

Cô ta không đi nước ngoài nữa.

Thậm chí còn vào thẳng phòng tuyên truyền của họ.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc, giấc mơ vừa rồi của Kiều Tô Tô, có lẽ không chỉ đơn thuần là mơ.

Trong lòng Kiều Tô Tô nguội lạnh như tro tàn. Trong khoảnh khắc, cô thậm chí không biết nên thương cho bi kịch của gia đình mình trong mơ, hay thương cho hoàn cảnh hiện tại của bản thân hơn.

Kẻ thù truyền kiếp từ nhỏ biến thành cấp trên trực tiếp.

Phải làm sao đây?

*

Quan mới nhậm chức phải thị uy.

Thanh kiếm đầu tiên khi vừa “ngồi được vào ghế” phải chém kẻ thù không đội trời chung trước tiên.

Nếu đổi lại là Kiều Tô Tô, cô cũng nhất định sẽ làm như vậy.

Nhưng vấn đề là, cô lại chính là người bị "chém" kia!

Cô ngồi ở chỗ, cầm tạp chí lên đọc, mắt thấy văn phòng đang ồn ào náo nhiệt bỗng yên tĩnh lạ thường, từng người từng người thu dọn đồ đạc, bận rộn làm việc chính.

Cô thì...

Vẫn tiếp tục đọc.

Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, đứng ngẩn ra thì được ích gì? Cô trừng mắt liếc Phương Trác Thanh bên kia một cái, rồi cúi đầu tiếp tục đọc sách.

Làm lãnh đạo thì sao?

Cùng lắm chỉ là cấp phó thôi, lãnh đạo trực tiếp của cô vẫn là Triệu Minh Quyên chứ không phải cái cô nghiên cứu sinh mới tốt nghiệp đầu óc non nớt kia. Kiều Tô Tô cảm thấy bản thân lý lẽ đầy mình.

Triệu Minh Quyên liếc mắt một cái, vẻ mặt hung dữ lườm con nhãi cáo già lì lợm không chịu tiến bộ này rồi dẫn Phương Trác Thanh vào kho tư liệu.

“Tiểu Phương, cô đừng để bụng, con bé này tính tình nó thế. Nhưng nó vẽ rất cứng tay, làm bảng tuyên truyền với viết phương án đều rất ổn. Nếu không phải nó không chịu đi, cấp trên đã điều nó đi nơi khác từ lâu rồi.” Triệu Minh Quyên nhức đầu.

Năm sau là cô ấy chuyển công tác rồi, sau đó trong bộ phận này tám chín phần mười là do Phương Trác Thanh làm chủ. Vậy mà Kiều Tô Tô vẫn không biết thu liễm chút nào.

Triệu Minh Quyên thật sự lo cô gái họ Phương này sẽ thẳng tay ném Kiều Tô Tô đi trông kho.

“Vâng, tôi biết, cô ấy vẫn luôn như vậy mà.” Phương Trác Thanh cũng có chút bất đắc dĩ.

Cô ta cũng chẳng hiểu nổi, Kiều Tô Tô đối với ai cũng cười cười nói nói, chỉ riêng với cô ta là mặt nặng mày nhẹ. Rõ ràng hồi nhỏ hai người còn khá thân thiết cơ mà.

“Ơ, vậy là cô quen con bé Kiều rồi à?” Triệu Minh Quyên chợt hiểu ra. Cô ấy còn thắc mắc vì sao hôm nay con bé này chẳng nể mặt tí nào, dù sao ngày thường nó vẫn biết diễn ngoài mặt một chút mà.

“Chúng tôi cùng ở một khu tập thể ạ.” Phương Trác Thanh đáp.

“Thế thì tốt quá rồi ha ha. Con bé đó ấy mà, cô cứ phân cho nó việc gì là nó sẽ hoàn thành. Làm lãnh đạo thì mình phải nhìn vào năng lực với tài hoa của cấp dưới, còn tính tình thì không đáng lo đâu.” Triệu Minh Quyên cười cười.

Phương Trác Thanh gật đầu, tiếp tục trò chuyện với Triệu Minh Quyên.

Cô ta không nói nhiều, nhưng câu nào câu nấy đều trúng trọng điểm: Từ nguồn quỹ trong phòng, đến ai giỏi cái gì, rồi nội dung công việc đại khái...

Chưa tới hai ngày, Phương Trác Thanh đã nắm được tình hình chung và nhanh chóng đề xuất ý kiến mới, bắt tay vào việc quy hoạch lại từ đầu.

Không hổ danh là sinh viên ưu tú. Ngay cả Triệu Minh Quyên cũng phải lẩm bẩm khen mấy lần trong văn phòng, khiến Kiều Tô Tô nghe mà ngày càng khó chịu với sự xuất hiện của người này.

Đang lười biếng gục ở bàn, Kiều Tô Tô trong khoảnh khắc yên tĩnh bỗng ngẩng đầu, tận mắt chứng kiến Phương Trác Thanh mặc áo xám, ôm một chồng tài liệu cao đến tận cằm đi về phía mình.

Đi thẳng đến chỗ cô!

Dọa cô tới mức chẳng còn tâm trạng đọc tạp chí, mặt đơ ra, mắt trợn tròn. Cô thầm cầu nguyện trong lòng. Nhưng đúng như định luật Murphy, càng sợ cái gì thì cái đó càng xảy ra, Phương Trác Thanh quả nhiên ôm chồng tài liệu bước thẳng tới, dáng đi như thước kẻ không lệch một ly.