Mà đặc biệt là cô – Kiều Tô Tô – người vừa hám hư vinh, vừa lười biếng, chỉ biết ăn chơi hưởng thụ nhờ nhan sắc. Cô chính là "mô hình đối chứng của mô hình đối chứng".
Trong mộng, dù Chu Hạo Nhiên yêu cô chân thành, cô vẫn vì chê nghèo mà bỏ rơi người bạn thanh mai trúc mã để chạy theo một gã phú nhị đại. Sau đó là cuộc sống "bi thảm" như đã kể ở trên. Hai mươi năm sau gặp lại, cô đã thành bà vợ không nghề không nghiệp, sống nhờ sắc mặt người khác. Còn anh ta thì thành công rực rỡ, là ông chủ, là người chiến thắng.
Cô chọn sai rồi.
Xạo! Hai mươi năm đấy, là hai mươi năm đó chứ không phải hai tháng, hai năm. Đợi đến lúc anh ấy phát đạt, núi lửa phun trào cũng đã nguội rồi!
Cô sai ở chỗ nào chứ?
Nhìn những dòng bình luận trong mơ mỉa mai cô, chê cười gia đình cô, Kiều Tô Tô tức đến nỗi huyết áp tăng vọt. Đúng hay sai là chuyện của bọn họ, dựa vào đâu người khác được quyền đứng trên cao đánh giá?
Đừng nói cô chọn không sai, dù có chọn sai thì đã sao?
Liên quan gì đến bọn họ chứ?
“Cái đám cả đời không phát tài nổi, mồm thì mọc dưới chân, đúng là lũ khốn kiếp.”
Kiều Tô Tô giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ, bàn tay đập mạnh xuống bàn. Mắt còn chưa kịp mở, miệng đã lanh lảnh mắng ra.
Cả phòng họp lập tức im phăng phắc.
Mọi người nhìn Kiều Tô Tô, người rõ ràng còn chưa tỉnh ngủ, rồi lại nhìn sang Triệu Minh Quyên đang tối sầm mặt ngồi đối diện.
Sáng nay Triệu Minh Quyên vừa gội đầu, mái tóc dày bông xù, phần mái xòe ra, trông chẳng khác gì một con sư tử cái vừa vất vả cả ngày, về nhà lại gặp phải con nhóc không biết điều đang nhe răng với mình.
Mọi người ai nấy đều mang ánh mắt thương hại nhìn Kiều Tô Tô, rồi đồng loạt quay đi.
Quả nhiên, giây tiếp theo Triệu Minh Quyên đã vươn tay túm lấy tai Kiều Tô Tô xoắn mạnh một cái. Giọng cô ấy vang lên như pháo nổ ngày Tết, suýt nữa thì làm thủng màng nhĩ người khác.
“Cô vừa nói cái gì hả? Kiều Tô Tô, cô chửi ai? Cô đang làm cái gì thế? Chúng ta đang họp, cô lại ngủ gật hả? Sao, cô là heo thần đầu thai hay chuột chết sống lại, suốt ngày chỉ biết ngủ ngủ ngủ?”
Tiếng mắng quen thuộc cùng cơn đau nhói ở tai khiến Kiều Tô Tô tỉnh táo hoàn toàn. Cô lập tức nhớ ra mình vẫn đang trong cuộc họp, vội vàng cầu xin tha thứ: “Em sai rồi, chị Quyên, đau đau đau. Em thật sự không cố ý, em bị đau đầu mà. Không tin chị sờ thử đi, sờ thử đi.”
Cô nhanh chóng nghiêng đầu lại gần, vẻ mặt nịnh nọt lấy lòng.
Triệu Minh Quyên bán tín bán nghi nhìn cô, nhưng thấy mặt cô đỏ bừng, vành tai cũng đỏ theo, đôi mắt long lanh nước, cuối cùng vẫn nới tay ra, đặt tay lên trán cô thử một cái.
Hình như đúng là hơi nóng.
Triệu Minh Quyên lại sờ trán mình so sánh, lúc này mới miễn cưỡng tin lời Kiều Tô Tô. Nhưng cô ấy vẫn cầm sổ gõ lên đầu cô một cái, cảnh cáo: “Cô nghiêm túc chút cho tôi. Phòng tuyên truyền sắp có phó chủ nhiệm mới được điều xuống. Nếu cô để người ta nắm được thóp, đừng mong tôi đứng ra thu dọn hậu quả cho cô.”
“Em bảo đảm, mấy hôm nay là tình huống đặc biệt.” Kiều Tô Tô nhe răng cười, rụt cổ lại, giơ tay lên thề, vẻ mặt vô cùng chân thành, như thể tất cả chỉ là ngoài ý muốn.
Thực ra cũng gần đúng. Bình thường cô ngủ gật là vì lười, còn mấy hôm nay thì tinh thần thật sự không ổn. Mỗi lần mơ xong đều giống như bị thứ gì đó hút cạn sức lực, tà môn vô cùng.
Chẳng lẽ là do dạo này cô có quá nhiều ý kiến với người trong đại viện?
Hay là ba không mua đồ mới cho cô, mẹ lần trước tranh mất phần cá của cô, hoặc cháu nhà anh cả lấy trộm mũ mới, hay cậu em suốt ngày chọc cô tức?