Kiều Tô Tô lại mơ nữa rồi.
Mùa xuân chuyển hè mà, dễ buồn ngủ, ngủ nhiều một chút cũng không sao. Nhưng cứ toàn mơ mấy thứ linh tinh như vậy, đúng là khiến người ta không yên.
Vốn dĩ là một người bá đạo lớn lên trong cưng chiều, ngay cả khi mơ Kiều Tô Tô cũng phải là người làm chủ. Những giấc mơ trước giờ đều theo ý cô, không ai bắt nạt được cô, ngay cả trong mộng.
Nhưng dạo gần đây, những giấc mơ lại trở nên kỳ lạ. Hoàn toàn không nằm trong tầm kiểm soát. Dù cô có tức giận, khó hiểu hay ghét bỏ, thì trong mơ tất cả mọi người cứ như không thấy cô, cứ thế diễn vai như bị “ngáo”.
Cô thấy mình vì tiền mà lấy một gã nhà giàu mới nổi. Sau kết hôn, gã đàn ông đó chẳng bao giờ ở nhà, cô sống trong căn nhà to, có tiền, có phòng ốc, nhưng chẳng có chồng, ngày ngày bị mẹ chồng, cha chồng, em chồng, em dâu ghẻ lạnh, cuối cùng trở thành một bà vợ luộm thuộm, sống tủi nhục, ngày ngày ôm tiền mà khóc trong biệt thự.
Khóc đến mức nước mắt như muốn trào ra khỏi khóe miệng.
Sụt sịt.
Ôi chao, cuộc sống thần tiên biết bao!
Phi! Không đúng! Không ai được phép chà đạp nhân cách của cô! Sao cô có thể trở thành một bà vợ tàn tạ không biết giữ gìn bản thân? Thật sự là xúc phạm nhân cách của cô.
Nhưng mà... xúc phạm hay lắm, xin thêm vài lần nữa!
Kiều Tô Tô lau nước miếng chưa kịp nuốt vào, lòng còn chưa nguôi phấn khởi thì cảnh mộng lại chuyển sang như nước lạnh dội thẳng mặt.
Cô thấy cậu em trai ngày thường luôn liếc người ta bằng nửa con mắt bỗng như bị ma nhập, trước kỳ thi đại học lại vì "yêu sớm" mà bỏ thi. Vất vả lắm bị ép trở lại trường thì lại bị gãy tay, không thể dự thi, cuối cùng trở thành tên vô công rồi nghề ngoài phố, lang thang hết ngày này sang ngày khác.
Sau đó nữa, khi giá nhà tăng vọt, cậu xách theo tiền bán nhà của cả nhà ra nước ngoài du học, rồi một đi không trở lại. Gia đình cô đành phải thuê nhà suốt bao năm, về sau không còn đủ tiền mua nhà nữa, ngày nào cũng vì tiền thuê mà cãi cọ.
Cô thấy anh trai và chị dâu vì sảy thai mà cãi nhau, vì không ai để ý con nên đứa con đầu bị sốt đến ngu ngơ, cuối cùng ly hôn. Anh trai cô một mình nuôi con ngốc suốt quãng đời còn lại...
Nếu nói những giấc mộng trước chỉ là vài đoạn rời rạc, thì lần này giống như một bộ phim truyền hình dài tập, cho cô xem từ đầu tới cuối về một đại viện đầy người.
Bởi vì, trong mơ, thế giới ấy được gọi là “Hai mươi năm đại viện”, kể từ những năm 80 kéo dài đến thế kỷ 21, xuyên suốt ba hộ trong viện.
Nhân vật chính, đương nhiên là Phương Trác Thanh – cô gái xuất thân nghèo khổ nhưng nỗ lực vươn lên, cuối cùng trở thành lãnh đạo lớn, cùng gia đình cô ta.
Còn nhà họ Chu và nhà họ Kiều chính là hai “nhóm so sánh” điển hình.
Nhà họ Chu tuy nghèo, đông người, chuyện trong ngoài đủ cả, nhưng nắm bắt đúng thời cơ, hai mươi năm sau trở thành hộ trung lưu đủ đầy.
Nhà họ Kiều tuy sống khá giả, nhưng do không bắt kịp thời đại, lại giáo dục con cái tệ hại, nên càng sống càng thụt lùi, cuối cùng còn không bằng người thường.