Mặt trời ngả về tây, ánh nắng xuyên qua cửa kính, hiên ngang tràn vào phòng, rọi sáng những cuốn sách trên giá bên giường với tiêu đề “Cách mạng”, “Phấn đấu”. Đối diện là một chiếc bàn gỗ lim lớn, xung quanh có hơn mười người ngồi ngay ngắn, ai nấy đều mặc đồng phục màu xanh lam hoặc xám, thần sắc nghiêm túc, chăm chú lắng nghe.
Ánh mắt họ đổ dồn về phía người phụ nữ đang đứng dậy phát biểu ở đầu bàn họp. Cô ấy trông chỉ ngoài ba mươi, tóc ngắn gọn gàng, mặc bộ đồng phục màu đen, trong tay ôm một xấp sổ dày, trước ngực cài cây bút máy nhãn hiệu Anh Hùng màu đen. Giọng cô ấy vang lên mạnh mẽ, tràn đầy khí thế.
“Ngày mai phòng mình sẽ có lãnh đạo mới đến nhậm chức, mọi người chuẩn bị kỹ càng để chào đón... Sắp đến ngày thành lập Đảng rồi, mọi người nhất định phải thể hiện tinh thần tốt nhất để đón chào...”
Giọng cô ấy đầy sức xuyên thấu và cổ vũ. Đứng đó, cô ấy không ngừng vung tay, cố gắng dùng toàn bộ nhiệt huyết của mình để truyền động lực cho những người cấp dưới, chỉ cho họ phương hướng rõ ràng để cùng nhau cống hiến một phần sức lực nhỏ bé cho thời đại mới, cho chủ nghĩa xã hội mới.
Thấy phía dưới ai nấy đều tinh thần phấn chấn, trông như những cây dương non mọc thẳng tắp, trong lòng Triệu Minh Quyên vô cùng hài lòng. Đây mới đúng là người của cô ấy, đây mới là trạng thái mà người trẻ nên có.
Nghĩ vậy, ánh mắt cô ấy quét đến góc trong cùng, nơi xa nhất so với cô ấy. Dưới ánh nắng gay gắt đầu hè, một bóng người cao lớn ngồi thẳng tắp, gương mặt dưới nắng vẫn bình thường như cũ, chẳng có gì nổi bật.
Thế nhưng, Triệu Minh Quyên nheo mắt lại, giơ tay ra hiệu cho người đàn ông đó.
Người đàn ông lập tức hiểu ý, do dự mấy giây, cuối cùng vẫn bị ánh mắt mang đầy cảnh cáo của Triệu Minh Quyên ép phải ngượng ngùng cầm theo sổ ghi chép đổi chỗ ngồi.
Anh ta vừa nhích sang bên, ánh nắng liền len qua khoảng trống chiếu xuống vị trí anh ta vừa ngồi, lộ ra một người vốn bị thân hình cao lớn của anh ta che khuất.
Là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp. Ánh nắng chiếu lên gương mặt trắng trẻo mịn màng của cô, tựa như có thể thổi mà vỡ, tóc đen nhánh như tơ ánh lên ánh sáng vàng óng, thoạt nhìn cứ như thần nữ bước ra từ tranh vẽ.
Cô mặc áo sơ mi trắng tay ngắn, kiểu dáng vốn đơn giản nhưng phần tay áo đã được chỉnh sửa tạo hình như cánh hoa, tôn lên cánh tay thon gọn. Sơ mi bó eo, có nếp gấp, bên dưới là váy xếp ly làm bằng lụa đen bóng có đai co giãn.
Sự kết hợp trắng đen nổi bật, trẻ trung tươi mới, nhưng lại hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí nghiêm túc trầm ổn của buổi họp.
Lười biếng.
Mái tóc dài đen nhánh buông đến eo, trong khi mọi người ở đây đều để tóc ngắn đến vai hoặc búi gọn gàng, thì tóc cô rõ ràng đã được tạo kiểu, uốn nhẹ phần đuôi, mái lưa thưa xõa xuống trán khiến gương mặt trông càng nhỏ nhắn, thanh tú.
Lúc này, đôi mắt sáng ngời của cô đang nhắm nghiền, hàng mi đen dài xòe ra, môi đỏ mọng khẽ hé. Không cần lại gần cũng có thể nhìn ra cô đang ngủ rất say sưa.
“Kiều, Tô, Tô!”
Một tiếng gào giận dữ vang lên trong phòng họp, đến mức làm chim trên cây ngoài sân giật mình bay tán loạn. Cụ giữ cổng và mấy người đi ngang qua chỉ cười cười, chẳng lấy làm lạ, lời bàn tán còn mang theo chút thiên vị: “Con bé này chắc lại lười nữa rồi.”
“Tiểu Triệu cũng thế, càng ngày càng nóng tính.”
...
Trong phòng họp, mọi người đồng loạt giữ chặt Triệu Minh Quyên đang giống như con sư tử nổi cơn điên, ai nấy đều khuyên nhủ chân thành: “Được rồi được rồi, chị Triệu, bình tĩnh lại.”