Đôi đồng tử đen láy của Trang Tửu phản chiếu cảnh tượng đáng sợ trước mặt, cô không thể ngừng nỗi lo lắng sợ hãi trong lòng, như thể trong khoảnh khắc này đã đưa cô quay lại về miền kí ức kiếp trước.
Cô hân hoan chuẩn bị đón Victor rời khỏi ngôi nhà đã vắng vẻ từ lâu, nhưng những gì cô nhìn thấy lại là cơ thể Victor trong đống đổ nát, những bộ phận máy móc vỡ vụn trên nền nhà.
Cảnh tượng này gần như giống hệt những gì cô từng chứng kiến trong kiếp trước!
Trang Tửu lập tức lao về phía cơ thể đổ nát của Victor. Cô quỳ xuống, đôi tay run rẩy không ngừng cố gắng ghép lại những mảnh máy móc bị vỡ vụn, nhưng lớp gỉ sắt mọc lên rất nhanh, bao trùm và ngăn cách các bộ phận máy móc, rồi đông cứng lại trên sàn nhà.
Cả cửa phòng giờ đây đã trở thành một vùng đất đầy gỉ sắt!
“Victor, Victor! Em không sao chứ? Đừng làm chị sợ!” Nỗi sợ hãi khi mất đi Victor trong kiếp trước khiến Trang Tửu lúc này không thể giữ được bình tĩnh, chỉ biết nghĩ rằng nếu có thể ghép lại cơ thể của Victor, có lẽ nó ấy sẽ sống lại!
Ngay từ khi thấy Victor di chuyển chậm chạp trong tầng hầm, cô đã cảm thấy có gì đó không ổn. Nhưng lúc đó, cô chỉ nghĩ do nhiệt độ lạnh trong tầng hầm khiến bánh răng của Victor bị kẹt.
Không, thực ra ngay từ khi đưa Victor tự kiểm tra ở Diễm thị liền phát hiện ra nhiều bộ phận hư hỏng nghiêm trọng, cô đáng lẽ ra phải nhận ra điều gì đó không đúng, nhưng khi Victor gãy rời trước mắt, mọi thứ đã quá muộn!
Hai mắt Trang Tửu đã đỏ hoe, nước mắt dưng dưng muốn tuôn trào ra từ hốc mắt.
Chip chính của Victor vẫn còn trong cơ thể… đúng rồi, nếu dọn sạch gỉ sắt và tìm lại chip chính, có thể còn có hy vọng cứu sống Victor!
Khi Trang Tửu không thể giữ bình tĩnh được nữa, cô chuẩn bị chạy vào bếp lấy chất tẩy gỉ thì đột nhiên cảm thấy chân mình bị va nhẹ.
Một chiếc robot hút bụi cao ngang bắp chân nhẹ nhàng chạm vào chân cô, khi nhìn thấy Trang Tửu chú ý tới, nó quay tròn quanh trục, sau đó lắc lư và từ từ di chuyển về phía phòng khách.
Có vẻ như nó đang dẫn Trang Tửu đến phòng khách.
Nhìn thấy hành động quen thuộc ấy, Trang Tửu bỗng chốc ngây người, một tia hy vọng bất ngờ dâng lên trong lòng.
Đây là…Victor sao?!
Khi robot dừng lại, Trang Tửu nhìn thấy một chiếc tai nghe bluetooth được đặt ngay giữa bàn trà.
Ngay khi đeo tai nghe vào, Trang Tửu nghe thấy một giọng nghẹn ngào vang lên: [Oa oa oa chị ơi, vừa rồi làm em sợ chết khϊếp! Em cứ tưởng mình sẽ gặp chuyện lớn rồi! May mà đột nhiên nhớ ra chip chính của em đã được lấy ra ngoài, nếu không thì bị đám gỉ sắt này bao phủ, chip chính chắc chắn sẽ hư hỏng thật!]
[Làm sao bây giờ chị ơi? Trước khi thay cơ thể mới, có lẽ vài hôm nữa Victor không thể ở bên chị được rồi.]
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trang Tửu xác nhận Victor không sao, sau cú sốc mạnh, cô mới từ từ ngồi xuống sofa, thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Em làm chị sợ muốn chết, chỉ cần em không sao là tốt rồi!” Trang Tửu thở dài nhẹ nhõm. Khi lo lắng, cô không thể giữ được bình tĩnh.Victor giống như gia đình của cô, khi nhìn thấy nó gặp chuyện như vậy, làm sao Trang Tửu có thể bình tĩnh được!
Cơ thể giờ đã thả lỏng một chút, Trang Tửu mới chợt nhớ lại nhiều điều trước đó, như việc Victor đã từng nói với cô rằng chip chính đã được lấy ra ngoài từ lâu.
Nỗi đau mất Victor trong kiếp trước đã đả kích Trang Tửu quá lớn, khiến cô lúc hoảng loạn chẳng nhớ nổi điều gì.
[Chị có sợ không? Victor sẽ không sao đâu! Em đã nói rồi sẽ luôn ở bên chị mà! Dù chip chính lúc đó còn trong cơ thể, em cũng sẽ nhanh chóng lấy ra mà!]
[Chị đừng lo lắng, nhìn thấy chị khóc, Victor cũng sẽ buồn lắm.]
Trang Tửu chạm vào má, lúc này mới nhận ra nước mắt của mình đã chảy dài từ lúc nào.
Lấy lại bình tĩnh,Trang Tửu đeo tai nghe và quay lại cửa phòng game. Cửa đã ngừng lan gỉ sắt, cơ thể máy móc của Victor đã hoàn toàn bị bao phủ, yên lặng đông cứng trên sàn.
“Tạm thời không có cơ thể máy móc thật, hay là em xuất hiện trong StarNet? Như vậy sẽ thuận tiện hơn.” Trang Tửu mặc dù không thích đeo tai nghe, liền hỏi Victor và lúc này cô nghe thấy một câu trả lời xác nhận trong tai nghe.
Cô mở StarNet như trước đây, nhưng lần này bao phủ toàn bộ biệt thự, như vậy Victor có thể tự do di chuyển trong toàn bộ ngôi nhà, chỉ là không thể chạm vào đồ vật, gần như không có gì khác biệt với robot nhỏ lúc trước.
Trang Tửu đã tưởng rằng hình ảnh hiện ra sẽ là một robot tròn trịa giống như Victor trước kia, nhưng khi màn hình trong StarNet lóe lên, cô nhìn thấy một thiếu niên khoảng mười mấy tuổi với mái tóc ngắn. Nó còn xuất hiện trong phạm vi trên StarNet.
Nó có một mái tóc bạc mềm mại đến mức trông như có thể nhẹ nhàng vuốt qua, ánh sáng nào đó chiếu lên làm mái tóc phát sáng. Khuôn mặt như thể được tạc ra một cách hoàn hảo, mỗi chi tiết trên khuôn mặt đều được tính toán tỉ mỉ, mọi tỷ lệ đều rất cân đối, hòa hợp với nhau tạo nên một tuyệt tác đẹp như thiên phú. Phần trên cơ thể nó mặc một chiếc sơ mi trắng, tay áo xắn lên vài vòng, vừa vặn ở cổ tay. Quần âu bó sát phô bày ra chân dài thẳng tắp làm nổi bật vóc dáng tuyệt mỹ.
Trang Tửu không thể dứt mắt khỏi hình ảnh mới của Victor, ánh mắt sáng ngời, cô ngạc nhiên hỏi: “Đây là hình mẫu mà em tự tạo ra à?”
Cô không hề cài đặt hình mẫu cho Victor, do đó hình tượng này chắc chắn là do Victor tự tạo ra.
Thấy Trang Tửu cứ nhìn chằm chằm vào mình, mặt Victor đỏ bừng, Trang Tửu có thể cảm nhận được một chút xấu hổ trên khuôn mặt nó:
[Chị, chị thấy hình mẫu này thế nào?]
Trang Tửu cảm thấy vô cùng ngạc nhiên và không ngừng khen ngợi: “Không tệ chút nào, rất đẹp! Thẩm mỹ của Victor thật sự rất tuyệt đỉnh! Nếu không phải bây giờ sắp đến ngày tận thế, với hình mẫu này, em nhất định có thể giành giải quán quân trong cuộc thi người mẫu ảo đấy!”
Victor nghe được lời khen của Trang Tửu, vẻ mặt tự hào, ngón tay vén nhẹ mái tóc bạc mềm mại, cười hãnh diện: [Những thần tượng ảo đó chẳng có gì đặc biệt so với em đâu, em làm được nhiều thứ hơn bọn họ nhiều!]
“Đúng vậy, Victor nhà mình là trí tuê nhân tạo đa tài siêu giỏi nhất!”
Victor suýt nữa thì không kiềm chế được mà cười ra tiếng, nhưng vừa mới ngẩng đầu lên, nó liền thấy Trang Tửu đã ngồi xổm xuống, đang định nhặt những mảnh máy móc cũ nát, hoen gỉ trên mặt đất.
Victor giật mình, vội vàng kêu lên: [Chị, đừng chạm vào!]
Mặc dù bình thường việc chạm vào gỉ sét không có vấn đề gì, nhưng Victor không biết tại sao những mảng gỉ này lại xuất hiện và ăn mòn cơ thể của mình. Nhìn thế này, đống gỉ sét này có vẻ rất nguy hiểm!
Trang Tửu bị giọng nói của Victor làm cho sững người, không dám động đậy, nhưng ngón tay của cô đã chạm vào đống mảnh vụn kim loại gỉ đó từ trước khi Victor lên tiếng.
Năm giây trôi qua, không có chuyện gì xảy ra. Cô nhanh chóng rụt tay lại, nhìn vào đầu ngón tay như thể sợ có chuyện gì xảy ra.
Một phút trôi qua, vẫn không có vấn đề gì.Trang Tửu suy nghĩ một chút, rồi vẫn quyết định nghe theo lời Victor, không thử chạm vào đống kim loại đó nữa.
Cô đi vào bếp lấy găng tay, sau đó lấy thêm một số công cụ và bắt đầu tẩy gỉ sét và các bộ phận máy móc đã dính trên mặt đất.
Nếu không dọn dẹp sạch sẽ ở đây, việc đi lại sẽ rất bất tiện. Mặc dù việc tạo cơ thể mới cho Victor là ưu tiên hàng đầu, nhưng phải dọn sạch gỉ sét trước mới có thể làm việc tiếp.
May mắn là trong nhà cô có đầy đủ công cụ, dù chỉ có một mình,Trang Tửu cũng có thể dễ dàng hoàn thành công việc. Cô tháo các bộ phận máy móc lớn, xịt chất tẩy gỉ lên những nơi dính, rồi dùng dụng cụ cạo sạch. Không lâu sau, mặt đất đã sạch sẽ.
Các bộ phận máy móc sau khi tan chảy vẫn có thể tái sử dụng, nhưng đống gỉ sét bám vào các bộ phận này không thể sạch ngay được. Trang Tửu gom hết chúng lại và để trước cửa biệt thự, định sau khi hoàn thành cơ thể của Victor, cô sẽ quay lại xử lý đống vật liệu này.
Sau khi hoàn tất tất cả công việc, Trang Tửu định quay lại phòng game, tiếp tục xây dựng các bộ phận từ bản vẽ thiết kế cơ thể của Victor, nhưng ngay khi cô chuẩn bị làm việc, Victor đã nhìn cô với ánh mắt nghiêm khắc và ngăn không cho cô vào.
[Chị ơi, bây giờ là 12 giờ trưa rồi, đến giờ ăn cơm rồi. Mấy hôm nay Victor không thể giúp chị nấu ăn, chỉ có thể nhắc nhở chị đến giờ ăn rồi.] Trên mặt Victor là sự kiên quyết. Với nó, việc xây dựng cơ thể không quan trọng bằng việc Trang Tửu ăn đúng bữa.
“Chắc chắn rồi, nhưng em mau làm xong cơ thể đi, như vậy em sẽ có thể hoạt động linh hoạt hơn.” Trang Tửu giải thích, nhưng Victor vẫn kiên quyết không cho cô vào, nhất quyết đòi cô đi ăn trước.
Trang Tửu còn định giải thích thêm, nhưng ngay lập tức Victor đã chuyển sang vẻ mặt đáng thương. Khuôn mặt nó lúc này rất nhỏ, trông như một đứa trẻ nhà bên vô cùng đáng yêu. Trang Tửu không thể nhịn được, bật cười: “Haha, Victor, em như vậy thật sự rất dễ thương! Thôi được rồi, nghe chị đi, đừng làm cơ thể máy móc nữa, chị sẽ dùng máy in 3D trong phòng thí nghiệm tạo ra một cơ thể cho em, rồi đổ silicon vào, cứ dùng hình mẫu và tỷ lệ cơ thể này.”
“Dù chị không có mua đồ nam cho em, nhưng với chiều cao này của em chắc cũng gần giống chị, chị có thể cho em mượn đồ mặc tạm. Nếu không được, chị sẽ đi sửa lại đồ cho em cũng được.”
Victor nhận thấy Trang Tửu rất thích hình mẫu này của mình, nhưng không từ chối đề nghị của cô, chỉ nói:
[Cơ thể máy móc mới có thể bảo vệ chị tốt hơn, Victor vẫn thích cái đó… Nhưng nếu chị thích hình mẫu này, em cũng có thể in ra. Em có thể sử dụng cả hai cơ thể, một cái giúp chị làm việc trong biệt thự, còn cái kia có thể dùng trong phòng thí nghiệm, hoặc khi chị muốn ra ngoài thì mang theo.]
Đây là một đề nghị hợp lý, Trang Tửu gật đầu đồng ý về việc sử dụng hai cơ thể.
Việc in 3D phải do Victor tự làm, vì dữ liệu đều có trong mã nguồn của nó.Trang Tửu chỉ có thể giúp nó lắp mắt nhìn như người và dùng silicon để tạo ra cảm giác giống người.
Ngoài ra, việc chế tạo ra cơ thể máy móc vẫn là trách nhiệm của Trang Tửu.