Hệ thống: "..."
Đúng là một kẻ "nhan khống".
Đúng lúc này, Vân Hoành Ba chợt nghe thấy một tiếng gào thét thảm thiết như tiếng máy khoan đâm thẳng vào tai nàng.
Ở trung tâm Ma Cung, một tên đại ma quỳ gối, pháp trận dưới chân hắn xoay tròn điên cuồng, như có một bàn tay vô hình thò vào ngũ tạng và toàn bộ kinh mạch của hắn, cưỡng ép rút ra thứ gì đó.
Đại ma cởi trần, gân xanh nổi đầy cơ thể, rõ ràng đang chịu đựng nỗi đau khủng khϊếp.
Túc Yếm Phùng chống tay lên án ngọc trước mặt, tay áo rộng phủ qua khuỷu tay, thong thả bẻ một miếng bánh hoa quế, vừa ăn vừa thưởng thức cảnh tượng bi thảm trước mắt.
Vân Hoành Ba: "..."
Nàng nói: "Ta lại không làm được rồi."
Hệ thống: "..." Đúng là thay đổi nhanh thật.
Thấy sắc mặt Vân Hoành Ba không ổn, Đệ Cửu Tử vội giải thích thay cho chủ nhân: "Đó là ma xấu, tội ác tày trời, đáng bị như vậy!"
Vân Hoành Ba hỏi: "Hắn phạm tội gì?"
"Muốn ám sát chủ nhân!" Đệ Cửu Tử căm phẫn nói, phồng má như muốn cắn người, "Chủ nhân đang rút ma tâm của hắn, hóa thành khí âm sát, sau đó đưa thần hồn của hắn vào [Tam Thiên Giới] để chịu khổ."
"Tam Thiên Giới là gì?"
"Là ảo cảnh của chủ nhân, có thể giam cầm thần hồn, khiến chúng mãi mãi không thể siêu sinh."
Vân Hoành Ba ngẩn người.
Túc Yếm Phùng luôn ghi thù khắc cốt. Nếu ngày mai Biên Cô Châu ám sát thất bại, dù không chết thảm, kết cục của hắn chắc chắn cũng sẽ chẳng khá khẩm hơn.
Chỉ trong chốc lát, đại ma như bị hút cạn sinh khí, đổ gục xuống đất.
Một luồng hắc hồn từ ấn đường của hắn chui ra, chưa kịp chạy thoát, Túc Yếm Phùng đã khẽ nâng tay.
Một con đom đóm dạ chiếu lao ra như tên bắn, đâm thẳng vào thần hồn kia và nuốt trọn nó.
Con đom đóm nhỏ vỗ cánh bay trở về ngón tay của Túc Yếm Phùng. Thần hồn thu nhỏ vô số lần đang gào thét điên cuồng trong ánh sáng mờ nhạt của nó.
Túc Yếm Phùng hài lòng vẫy tay, con đom đóm bay về nhập vào bầy đom đóm đang lập lòe khắp Ma Cung.
Vân Hoành Ba rùng mình: "Những con đom đóm trong Ma Cung... chẳng lẽ mỗi con đều chứa một thần hồn sao?"
Hệ thống sợ đến mức không dám lên tiếng.
Túc Yếm Phùng xong việc, ném nửa miếng bánh hoa quế trong tay về phía Đệ Cửu Tử.
Đệ Cửu Tử như một chú chó đã được huấn luyện, "gâu" một tiếng, nhảy lên đớp gọn miếng bánh giữa không trung.
Túc Yếm Phùng nhàn nhạt ra lệnh: "Sắp xếp hắn đi."
Đệ Cửu Tử nuốt bánh trong một miếng, liếʍ liếʍ môi, vui vẻ đáp: "Được!"